Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

HỒN MA SÀI GÒN Chương 1 : Lời Mời Gọi Từ Quá Khứ.

Cài Đặt

Chương 1 : Lời Mời Gọi Từ Quá Khứ.

Tác giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Sài Gòn, năm 2025 – vẫn là thành phố không bao giờ ngủ. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn, xe cộ tấp nập suốt ngày đêm, tiếng nhạc từ các quán bar hòa lẫn với hương cà phê phin thoảng nhẹ trong không khí. Nhưng giữa tất cả sự hiện đại ấy, vẫn còn những con hẻm tối, những tòa nhà cũ kỹ, nơi người ta thì thầm về những hồn ma chẳng bao giờ rời đi.

Minh ngồi lặng trong văn phòng nhỏ của tòa soạn. Ánh sáng xanh từ màn hình laptop chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi sau một ngày dài. Giấy tờ chất đống trên bàn – nào là bản tin giao thông, nào là bài phỏng vấn quán cà phê mới mở – chẳng thứ gì khiến anh thấy hứng thú. Anh cần điều gì đó… khác biệt.

“Minh, tuần này cậu viết gì cho mục đô thị?”

“Hồn ma? Ý ông là mấy chuyện chung cư bị ám, bóng trắng gì đó? Người ta còn tin mấy thứ đó à?”

Ông Hùng phá lên cười, vỗ vai anh.

“Tin hay không không quan trọng. Miễn là họ đọc. Sài Gòn đầy chuyện rùng rợn: chung cư 727 Trần Hưng Đạo, nhà 24 Lý Thái Tổ, nghĩa trang Bình Hưng Hòa… Cậu đào sâu vô, thêm chút rùng rợn, bảo đảm hút view.”

Minh cười nhạt. Anh không tin vào ma quỷ – mấy chuyện đó chỉ như lời bà nội dọa con nít, hoặc trò đùa của những kẻ thích hù dọa. Nhưng ông Hùng nói đúng – người ta thích đọc. Và đâu đó trong anh, một tia tò mò bắt đầu len vào.

Tối hôm đó, Minh ngồi trong một quán cà phê nhỏ ở Quận 3. Ánh đèn vàng mờ hắt lên bức tường gạch thô, mùi cà phê rang quyện trong tiếng nhạc jazz dìu dịu. Anh bấm gọi Lan – bạn cũ từ thời đại học, giờ là nhiếp ảnh gia tự do với những bức ảnh đầy màu sắc u uẩn.

“Alo, Lan hả? Có rảnh không?”

“Rảnh. Đang chỉnh ảnh đây. Có gì hot mà gọi giờ này?”

Minh kể lại nhiệm vụ từ ông Hùng, nhấn mạnh ý tưởng khám phá các địa điểm ma ám – bắt đầu từ chung cư 727 Trần Hưng Đạo, nơi từng là khách sạn sang trọng thời chiến, giờ chỉ còn lại đồn đại và đổ nát.

“Tao nghĩ mày sẽ thích. Đi cùng tao, chụp vài bức kiểu hành lang tối, bóng đen mờ mờ. Hấp dẫn không?”

Lan cười lớn, giọng phấn khích:

“Quá hấp dẫn! Tao nghe đồn về chỗ đó lâu rồi. Nào là tiếng bước chân, tiếng khóc phụ nữ, rồi cả bóng trắng xuất hiện giữa đêm. Tao đi! Nhưng chỉ hai đứa thì hơi thiếu lực. Phải có người… rành mấy chuyện này.”

“Ý mày là ai?” – Minh hỏi.

“Hùng.”

Lan trả lời không do dự. “Cậu ta có khả năng… đặc biệt. Nếu có ma thật, Hùng sẽ thấy.”

Minh thở dài. Hùng là bạn cũ của cả hai. Sau một biến cố gia đình, anh sống khép kín, làm việc tại trung tâm tư vấn tâm lý, cố né mọi thứ liên quan đến tâm linh. Minh từng nghe Hùng kể về khả năng thấy những thứ người thường không thấy – những bóng mờ, những lời thì thầm trong bóng tối. Anh luôn cho đó là hậu chấn tâm lý, nhưng Lan thì tin tuyệt đối.

“Được rồi,” Minh gật đầu. “Mai qua thuyết phục Hùng. Nhưng tao nói trước, nếu cậu ta từ chối là tao không ép đâu.”

Sáng hôm sau, Minh và Lan đứng trước một tòa nhà nhỏ ở Quận 1 – trung tâm tư vấn tâm lý nơi Hùng làm việc. Bên ngoài sáng sủa, bên trong lại phảng phất thứ không khí lặng nặng, như thể chứa đựng quá nhiều điều chưa từng được nói ra.

Họ bước vào, thấy Hùng đang trò chuyện với một khách hàng. Dáng người gầy, tóc hơi rối, áo sơ mi xanh nhạt – anh trông mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự điềm đạm. Ánh mắt Hùng vô thức lướt về góc phòng – nơi một bóng dáng mờ nhạt đang đứng. Người phụ nữ mặc áo dài trắng, khuôn mặt mơ hồ, bất động nhìn anh.

Hùng nhắm mắt, hít một hơi. Anh đã quá quen với việc này – giả vờ không thấy, không nghe. Nhưng lần nào cũng vậy, trái tim anh vẫn nhói lên, như thể quá khứ cào xé từ bên trong.

Khi khách rời đi, Lan lên tiếng phá tan khoảng lặng:

“Hùng, lâu quá không gặp!”

Hùng mỉm cười nhẹ, nhìn cả hai:

“Hai người tới đây chắc không phải chỉ để thăm tôi, đúng không?”

Minh vào thẳng vấn đề, kể về bài viết, về dự định khám phá chung cư 727.

“Chúng tôi cần cậu, Hùng. Cậu hiểu mấy chuyện này hơn tụi tôi. Nếu có gì lạ… cậu sẽ biết.”

Hùng im lặng. Vài giây trôi qua.

“Tôi đã rời xa mấy chuyện đó. Giờ chỉ muốn sống bình thường, làm việc, giúp người khác ổn định tinh thần. Còn linh hồn… không phải việc của tôi.”

Lan đặt tay lên vai anh, nhẹ giọng nhưng kiên định:

“Hùng, tụi mình không chỉ đi vì tò mò. Nếu thật sự có linh hồn ở đó, tụi mình có thể giúp họ. Cậu từng nói… họ đau khổ, đúng không?”

Lời của Lan như gõ vào phần ký ức mà Hùng luôn né tránh. Anh nhớ từng ánh mắt đau đáu, từng tiếng thì thầm không lời. Dù anh đã cố chạy trốn, sống như người bình thường… nhưng có lẽ Lan đúng – anh không thể mãi trốn tránh.

“Được rồi,” Hùng thở dài. “Tôi đi. Nhưng chỉ lần này thôi. Và đừng mong tôi làm gì quá sức.”

Minh vỗ vai Hùng, cười:

“Cảm ơn. Tối nay, 8 giờ, chung cư 727. Lan mang máy ảnh. Còn Hùng… chỉ cần là chính cậu.”

Tối đó, cả ba đứng trước Chung cư 727 Trần Hưng Đạo. Tòa nhà 13 tầng sừng sững trong bóng tối. Những ô cửa vỡ nát, mảng tường loang lổ – tất cả như chứng nhân câm lặng của thời gian. Gió lùa qua, mang theo mùi ẩm mốc lạnh lẽo khó tả.

Minh cầm đèn pin, ánh sáng mờ quét qua hành lang phủ đầy bụi. Lan đeo máy ảnh, kiểm tra thiết bị. Hùng đứng yên, ánh mắt hướng vào sâu trong tòa nhà, trầm ngâm, cảnh giác.

“Nghe nói chỗ này hồi xưa là khách sạn sang, lính Mỹ, gái bar… rồi chiến tranh kết thúc, bỏ hoang. Người ta đồn có người tự tử ở đây, với cả một cô gái chết vì tình.” – Minh nói, giọng cố giữ bình tĩnh.

Lan giơ máy ảnh, chụp vài bức. “Nếu có gì đó thật, chắc tao chụp được. Cảm giác ở đây… lạnh ghê.”

Hùng không đáp. Ánh mắt anh dừng lại ở góc cầu thang – nơi một bóng trắng đang đứng. Phụ nữ, tóc dài che mặt. Nhìn chằm chằm vào anh.

Tim anh đập dồn, nhưng anh im lặng. Không muốn khiến hai người kia hoảng sợ… chưa phải lúc.

“Đi thôi,” Minh nói, bước vào.

Họ không biết, chuyến đi đêm đó sẽ mở ra nhiều thứ hơn cả một bài viết. Những bí mật bị chôn giấu, những hồn ma còn chờ ai đó quay lại…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc