*"Nhà xuất bản Ngoại văn là viết tắt của Nhà xuất bản Giáo dục và Nghiên cứu Ngoại ngữ (Foreign Language Teaching and Research Press - FLTRP). Đây là một trong những nhà xuất bản lớn nhất Trung Quốc chuyên về sách giáo trình, từ điển và tài liệu học ngoại ngữ.
*Từ điển tiếng Anh Longman là bộ từ điển tiếng Anh nổi tiếng do Longman (một nhà xuất bản thuộc Pearson Education) phát hành. Đây là một trong những từ điển Anh-Anh phổ biến, đặc biệt hữu ích cho người học tiếng Anh vì có phần giải nghĩa dễ hiểu, ví dụ phong phú và phát âm chuẩn.
Cô đã ở lại Bắc Kinh ba ngày, nghe bài "Bắc Kinh hoan nghênh bạn" không dưới ba mươi lần.
Ngày đầu tiên, cô dậy sớm đến Quảng trường Thiên An Môn xem lễ thượng cờ, rồi đi tham quan Bảo tàng Quốc gia, Cố Cung, cuối cùng đến Công viên Cảnh Sơn ngắm hoàng hôn.
Ngày thứ hai, cô đi Di Hòa Viên, Viên Minh Viên, rồi dạo quanh Thanh Hoa và Bắc Đại.
Ngày thứ ba, cô leo Vạn Lý Trường Thành…
"Chưa đến Trường Thành phi hảo hán." Thiên Đại Lan ngâm chân trong bồn tắm khách sạn, vừa cẩn thận dùng kim chích vỡ bọng nước ở ngón chân, vừa lẩm bẩm: "Nhưng em là cô gái tốt, nên không nhất thiết phải leo Trường Thành."
Cô vẫn đi đôi giày thể thao Adidas như lúc mới đến, cả ngày đi bộ quá nhiều, tất đã mỏng đến mức hơi trong suốt, ngón chân và lòng bàn chân cũng bị trầy xước, nổi vài vết phồng nước.
"Ngày mai em không leo Trường Thành nữa." Thiên Đại Lan nói: "Chị Mạch, vé tàu của em vào ngày mai là chuyến đêm, sáng sớm đến nhà, buổi chiều có thể đi làm rồi."
Ngày cuối cùng rồi.
Nhưng so với hàng ở chợ sỉ thì tinh xảo hơn hẳn, ngay cả biểu tượng năm vòng tròn Olympic trên người chúng cũng được thêu chứ không phải in.
Nhưng mà… nó tận 200 tệ.
Đẹp quá.
200 tệ.
Rất đẹp.
200 tệ, 200 tệ.
...
Thiên Đại Lan dán mặt vào tấm kính, nhìn không rời mắt suốt mười phút. Cô thầm nghĩ, không biết đến bao giờ mới có thể quay lại Bắc Kinh. Nghĩ rồi, cô siết chặt chiếc ví trong túi quần bò, cuối cùng cũng cắn răng bước vào cửa hàng.
Năm con búp bê nhỏ được đặt vào một chiếc túi lớn tinh xảo, nhân viên bán hàng nhẹ nhàng nói: "Hoan nghênh lần sau lại đến."
Thiên Đại Lan bỗng có một cảm giác kỳ lạ, có lẽ sẽ không có “lần sau” nào nữa. Nhưng ít nhất, lần này cô đã có những khoảnh khắc rất vui vẻ.
***
Lần cuối gặp mặt Diệp Hi Kinh, cô trả lại chiếc thẻ mà Diệp Tẩy Nghiễn đã tặng mình.
"Em đã tiêu hết 627 tệ, số còn lại trả anh trai anh đi." Thiên Đại Lan nói.
Diệp Hi Kinh đáp: "Anh ấy đã tặng em rồi, cứ giữ đi."
"Không cần đâu." Cô nghiêm túc nói: "Sau này em cũng không quay lại đây nữa, giữ cũng chẳng để làm gì, chỉ khiến trung tâm thương mại hưởng lợi thôi. Em còn đi hỏi rồi, họ không cho đổi lại tiền."
Cô nghĩ thầm, thật đáng tiếc nuối! Sao lại không cho đổi tiền nhỉ?
Cô đã gợi ý cho nhân viên rồi mà, nếu người ta chịu giúp cô đổi lại số tiền đó, cô sẵn sàng chia 500 tệ cho anh ta làm phí hoa hồng.
Đáng tiếc thật.
Nhân viên nói là có camera giám sát.
Sao lại có camera chứ? Haizz...
Thời gian quá ngắn, cô cũng không kịp tìm ai chuyên thu mua loại thẻ này.
Cuối cùng Diệp Hi Kinh cũng nhận lại thẻ, nhìn Thiên Đại Lan, trong ánh mắt có thêm vài phần vui mừng.
"Anh biết mà, anh không nhìn nhầm người." Cậu ta nói.
Thiên Đại Lan cũng thấy, có lẽ cô không nhìn nhầm người. Diệp Hi Kinh đúng thật là một cậu ấm chưa từng trải sự đời.
Tạm biệt tại đây, không cần dài dòng thêm. Thiên Đại Lan vẫn đeo chiếc ba lô hôm đến, tay xách một chiếc túi nhựa lớn đựng quà mua trong mấy ngày qua, rồi bước về phía cổng vào ga tàu.
Lúc ấy trời vừa hoàng hôn.
Ga Bắc Kinh là một ga lớn, người đông như mắc cửi. Vì lượng hành khách quá tải nên chỉ những ai còn bốn tiếng nữa lên tàu mới được phép soát vé vào chờ. Thiên Đại Lan đeo ba lô, tay xách chiếc túi nhựa lớn nặng trĩu, len lỏi qua biển người trên quảng trường, đi ngang những gia đình đoàn tụ cười nói rộn ràng, những người bán dạo bí mật rao bán điện thoại, đồng hồ, lướt qua những người nằm dưới mái hiên ngoài ga, trải áo khoác quân đội làm chăn, từ từ ngả lưng xuống đất...
Có những người có vé tàu giữa đêm, đến quá sớm nên không vào trong được. Mấy nhà trọ gần đó giá hơn ba mươi tệ một đêm, nhiều công nhân xa quê đành dùng quần áo làm chăn đệm, ngủ tạm ngoài ga, đợi đến giờ vào bên trong.
Một người phụ nữ có tuổi, tóc buộc vội vàng, khoác chiếc áo da đã bong tróc, hành lý chỉ vỏn vẹn một chiếc bao tải đựng phân bón. Một cái chảo, một tấm chăn, một bộ "Mười vạn câu hỏi vì sao" còn mới tinh… làm chiếc bao tải phồng lên, mấy chỗ chỉ đã bung, những sợi nilon dài mảnh lắc lư trong gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
