Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cư dân đi theo hóng chuyện làm sao mà không biết, cho dù có trùng tên trùng họ thì công ty môi giới cũng không đến mức nhầm lẫn.
Họ chỉ là quá mức khiếp sợ mà thôi.
Dù sao chuyện con gái Tạ Thư Linh nợ công ty vay qua mạng mấy chục vạn là chuyện ai cũng biết, cô lấy đâu ra tiền mua nhà?
Hơn nữa không phải một cuốn! Cũng không phải hai cuốn!
Là tròn ba mươi cuốn!!!
Không! Là ba mươi mốt cuốn!!!
Trong đó ba mươi cuốn là sổ đỏ của ba mươi căn hộ thuộc tòa nhà số 6 khu dân cư Vạn Hoa;
Còn một cuốn là giấy chứng nhận quyền sở hữu biệt thự Thịnh Thế Đào Nguyên gì đó, chỉ nghe tên thôi đã thấy cao cấp rồi.
Nhưng chuyện này sao có thể chứ?
Con gái Tạ Thư Linh chẳng phải nói là kẻ vô công rồi nghề, còn hơi tí là nợ tiền công ty vay qua mạng sao?
Cư dân có mặt tại hiện trường ai nấy đều kinh ngạc đến mức ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, cảm thấy đầu óc không load kịp, không xác định được chuyện này rốt cuộc là thật hay giả.
“Các người tin lời cậu ta nói thật à?”
Mẹ Bạch là người đầu tiên tỏ vẻ không tin:
“Nhà cửa chứ có phải mớ rau đâu, nhà ai lại mua một hơi mấy chục căn? Hơn nữa, nhà người khác tôi không dám đảm bảo, nhưng chủ nhà chúng ta thì không thể nào bán được! Tháng trước ông ấy vừa mới nói là muốn ngồi đợi giải tỏa đền bù. Lại nói, nếu bán thật thì làm gì có chuyện không thông báo cho chúng ta một tiếng?”
Mẹ Bạch nói vậy, những cư dân cùng là người đi thuê nhà khác cũng nghĩ tới điều đó, nhao nhao bàn tán:
“Đúng thế! Nếu bán thật thì chủ nhà sẽ không nói với chúng ta sao?”
“Chủ nhà tôi cũng từng nói căn hộ này ông ấy muốn giữ lại để kiếm tiền thuê nhà dưỡng già, không định bán.”
Nếu đổi là người khác thì bà ta còn chưa chắc chắn như vậy, nhưng Tạ Ương chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết ru rú trong nhà ăn bám bố mẹ…
Chậc! Không làm gia đình lỗ vốn đã là tốt lắm rồi, còn mua lại ba mươi căn hộ của cả tòa nhà?
Ồ, không chỉ thế, còn một căn biệt thự Lâu Vương ở Thịnh Thế Đào Nguyên gì đó nữa chứ…
Ha! Đúng là cười chết người!
Hạng học dốt tốt nghiệp trường cao đẳng rách nát, đến chém gió cũng không biết đường viết nháp à!
Mẹ Bạch liếc xéo Phương Hoài trông rõ là sáng sủa đẹp trai với ánh mắt đắc ý, nghi ngờ anh ta căn bản chẳng phải người môi giới bất động sản gì cả.
Đẹp trai thế này, biết đâu là diễn viên chưa nổi tiếng của đoàn phim nào đó, được Tạ Ương tạm thời thuê đến làm chim mồi diễn kịch.
Ây da! Đứa con gái phá gia chi tử của Tạ Thư Linh không phải bị kích động quá lớn nên mắc chứng hoang tưởng rồi chứ?
Mẹ Bạch bày ra vẻ mặt “muốn tốt cho cô”, nói: “Tiểu Tạ à! Tôi thấy cô vẫn nên xin nghỉ phép, đưa con gái đi khám bác sĩ xem sao!”
Chỉ thiếu nước nói thẳng là Tạ Ương bị bệnh thần kinh.
[Ting! Phát hiện hoàn cảnh của ký chủ thích hợp để vả mặt, kích hoạt nhiệm vụ nhánh của Hệ thống thần hào.]
[Ting! Hệ thống thần hào hân hạnh phục vụ ngài! Hiện ban bố nhiệm vụ nhánh!]
[Chỉ là một tòa nhà thì sao đủ chứ? Cả khu dân cư đều là của ký chủ mới gọi là vả mặt!]
[16 tòa nhà còn lại của khu dân cư Vạn Hoa với tổng cộng 480 căn hộ đều đã bị đóng băng, thủ tục sang tên đổi chủ đang được tiến hành.]
[Nếu trong vòng 12 giờ tới ký chủ khiến 1000 người bị vả mặt, sẽ chính thức sở hữu quyền sở hữu nhà ở của 16 tòa nhà còn lại trong khu dân cư Vạn Hoa; nếu trong vòng một tuần tới ký chủ khiến 10000 người bị vả mặt, sẽ nhận được tin vui khu dân cư Vạn Hoa được giải tỏa.]
[Đếm ngược bắt đầu!]
Tạ Ương suýt thì bật cười thành tiếng: Cô còn chưa nói gì cả, Hệ thống thần hào đã thay cô vả mặt bôm bốp rồi, pha này là nhịp điệu để cô nằm không cũng thắng đây mà!
Tiểu Hào, em trượng nghĩa lắm!
Hệ thống thần hào lại được khen, vui vẻ xoay vòng vòng tại chỗ:
[Khiến ký chủ vui vẻ chính là tôn chỉ phục vụ của Hệ thống thần hào! Em sẽ tiếp tục cố gắng nha!]
Hệ thống chủ: […]
Hệ thống con ngốc nghếch thế này, ban đầu sao lại được phép xuất xưởng rồi đưa vào sử dụng vậy?
“Reng reng reng…”
Giữa những tiếng xì xào bàn tán của đám hàng xóm, điện thoại của Phương Hoài vang lên.
Để tránh bỏ lỡ cuộc gọi của khách hàng, anh ta đặc biệt cài nhạc chuông điện thoại là tiếng chuông điện thoại bàn cổ điển nhất, vừa to vừa sảng khoái.
Vừa thấy là công ty gọi tới, anh ta ấn nút nghe, chưa nghe được mấy câu, sắc mặt đã trở nên cực kỳ kinh hãi, tông giọng cũng không tự chủ được mà cao vút lên:
“Cái gì! Quyền sở hữu 480 căn hộ thuộc 16 tòa nhà còn lại của khu dân cư Vạn Hoa cũng đang trong quá trình bàn giao? Đều được cô Tạ mua hết rồi? Được được được! Tôi biết rồi!”
Cúp điện thoại, ánh mắt Phương Hoài nhìn Tạ Ương đã không còn là sự sùng bái đơn thuần nữa, mà còn pha lẫn vài phần cuồng nhiệt.
Không hợp ý nhau là mua nhà, hơn nữa không phải mua từng căn một, mà là mua cả tòa cả tòa! Thử hỏi còn có ai! Còn có ai giống như cô Tạ… Không! Gọi cô thôi chưa đủ để bày tỏ lòng tôn kính của anh ta, là nữ thần! Thử hỏi còn ai hào phóng ngang tàng như nữ thần Tạ chứ!
Khu dân cư Vạn Hoa tổng cộng 17 tòa nhà 510 căn hộ, hiện nay chỉ có một người chủ, đó chính là Tạ Ương!!!
Mẹ Bạch: Đúng là càng diễn càng lố. Tưởng bọn họ là những kẻ ngốc chưa từng va chạm xã hội thật đấy à.
Vừa định châm chọc vài câu, điện thoại của bà ta cũng vang lên, thế mà lại là chủ nhà gọi tới!
Nhưng cũng tốt, đúng lúc chứng minh tính chân thực trong lời nói ban nãy của mình trước mặt mọi người, thế là bà ta cười híp mắt bật loa ngoài, nhiệt tình hỏi: “Bác chủ nhà à! Có việc gì không?”
“Chị Bạch, chồng chị không nghe máy nên tôi gọi cho chị, chuyện là thế này, con trai tôi sắp đi du học, tiền nong không xoay xở kịp nên tôi bán căn hộ các chị đang thuê rồi. Có điều chị yên tâm, tôi đã chuyển phần tiền thuê nhà còn lại của các chị cho người mua rồi, trước khi hết hạn hợp đồng các chị có thể tiếp tục ở đó, sau khi hết hạn nếu muốn thuê tiếp thì các chị tự tìm người mua thương lượng nhé.”
“Cái gì!!!”
Mẹ Bạch trừng lớn mắt không dám tin.
Bỗng nhiên cảm thấy mặt đau quá.
Bị Tạ Thư Linh tát một cái cũng không thấy đau lắm, lúc này không bị tát sao mặt lại đau thế này?
Gần như cùng lúc đó, mấy cư dân khu dân cư Vạn Hoa khác đang vây quanh cầu thang xem náo nhiệt cũng lần lượt nhận được điện thoại từ chủ nhà hoặc người nhà.
“Cái gì? Bà xã, em bán căn hộ 302 đơn nguyên 1 tòa nhà số 8 khu dân cư Vạn Hoa rồi á? Nhưng hợp đồng thuê vẫn chưa hết hạn mà… Bác chủ nhà ơi, trước đó bác nói muốn giữ lại dưỡng già nên chúng tôi mới yên tâm sửa sang lại một lượt, tự dưng nói bán là bán, vậy chúng tôi biết làm sao?”
“A lô? Là chủ nhà ạ? Chào bác chào bác! Cái gì! Bác làm ăn thua lỗ đành phải bán hai căn hộ đang cho thuê đi? Chuyện từ bao giờ thế ạ? Mới tối qua?”
“Con gái, con nói cái gì? Con bán nhà mình rồi á? Đổi sang một căn bốn phòng ngủ hai phòng khách lớn ở Phú Xuân Viên? Được được được! Cái này bố và mẹ con chắc chắn ủng hộ…”
“A lô? Con trai, con nói gì cơ? Con chung vốn với người ta thiếu tiền đầu tư nên thế chấp nhà mình, giờ không trả được tiền đành phải bán? Ôi trời cái thằng nghịch tử này, mày định chọc tức chết tao à! Mất nhà rồi cả nhà ta ở đâu?”
“…”
Cúp điện thoại, tất cả mọi người đều không dám tin nhìn về phía Tạ Ương.
Trong chốc lát, hiện trường yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Không biết ai lẩm bẩm một câu: “Nói vậy là thật rồi? Con gái Tiểu Tạ thực sự mua hết nhà trong khu chúng ta rồi? Sau này cô ấy là chủ nhà duy nhất của chúng ta?”
“Đương nhiên là thật!” Phương Hoài không nhịn được cười.
Hóa ra những người này đến giờ vẫn chưa tin đâu.
“Chuyện này sao có thể làm giả được? Công ty môi giới bất động sản Cát Địa chúng tôi là doanh nghiệp chính quy. Cô Tạ không chỉ là chủ sở hữu 30 căn hộ tòa nhà số 6 khu dân cư Vạn Hoa, mà ngay vừa rồi còn mua nốt 480 căn hộ còn lại của khu dân cư Vạn Hoa, chẳng qua sang tên đổi chủ cần chút thời gian, nhưng không cần đợi lâu đâu, chúng tôi sẽ làm gấp cho cô Tạ, tất cả ưu tiên cô Tạ trước!”
“…”
Biết rồi biết rồi, đừng có lặp đi lặp lại nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)