Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Ương đương nhiên biết việc sang tên 480 căn hộ còn lại cần thời gian.
Hệ thống thần hào đang đợi cô hoàn thành nhiệm vụ nhánh, hoàn thành rồi mới dùng phương thức hợp lý để đưa sổ đỏ đến tận tay cô.
Việc cấp bách trước mắt, cô phải chuyển nhà trước đã.
Hiện giờ cư dân trong khu dân cư e rằng đều biết cô là chủ sở hữu duy nhất của khu dân cư Vạn Hoa rồi, tiếp tục ở lại đây vừa không yên tĩnh lại vừa không an toàn.
Hơn nữa môi trường sống ở đây thực sự chẳng ra sao. Đã có sự lựa chọn tốt hơn, tội gì phải làm khổ bản thân chứ?
“Tiểu Phương, căn biệt thự của tôi ở Thịnh Thế Đào Nguyên đã được trang hoàng chưa?”
“Rồi thưa cô Tạ, căn của cô là Lâu Vương của Thịnh Thế Đào Nguyên, hồi đó chủ đầu tư để quảng bá tuyên truyền, đã đặc biệt bỏ công sức trang trí, bố trí nội thất cho căn biệt thự Lâu Vương trị giá 10 tỷ này, dùng làm chiêu bài của cả dự án để quay phim quảng cáo. Thế nên không chỉ được trang hoàng đẳng cấp nhất, mà đồ nội thất, đồ điện gia dụng của các thương hiệu lớn cũng đầy đủ hết, tuyệt đối có thể xách vali vào ở ngay.”
Tạ Ương nghe vậy, ánh mắt cười cười nhìn sang Tạ Thư Linh: “Mẹ, thế hôm nay chúng ta chuyển nhà luôn nhé.”
“…”
Tạ Thư Linh cả người như đang lơ lửng trên mây.
Bà ấy véo đùi mình một cái.
Đau!
Chứng tỏ không phải đang nằm mơ.
Nhưng con gái lấy đâu ra tiền mua nhiều nhà như vậy?
Trong đó còn có một căn biệt thự Lâu Vương trị giá 10 tỷ chưa bao gồm phí trang hoàng!
Bà ấy tính không ra nhiều nhà như vậy cần bao nhiêu tiền, thật sự không phải bà ấy tự hạ thấp mình và con gái, nhưng sự thật đúng là như vậy…
Cho dù bán cả hai mẹ con bà ấy đi cũng không đổi được nhiều tiền như thế.
Lúc này bà ấy đang trong trạng thái mơ màng, con gái nói gì nghe nấy.
Còn về quán lẩu… Xin lỗi! Quên mất còn có chuyện đi làm.
Một việc không phiền hai chủ, Tạ Ương dứt khoát nhờ Phương Hoài giúp liên hệ công ty chuyển nhà.
Để cảm ơn, cô hứa đến lúc đó sẽ giao toàn quyền 510 căn hộ ở khu dân cư Vạn Hoa cho môi giới Cát Địa đại diện cho thuê.
Khi tin tức này được Phương Hoài truyền về công ty, đã khiến toàn thể nhân viên Cát Địa reo hò và vỗ tay nhiệt liệt.
Phải biết rằng, trước đó khi Tạ Ương đứng tên sở hữu 30 căn hộ có thể cho thuê hoặc bán, Cát Địa đã liệt cô vào danh sách khách hàng trọng điểm, do Phương Hoài - người môi giới bất động sản huy chương vàng đích thân tới tận nơi đưa sổ đỏ.
Hiện giờ, cô là chủ nhân sắp sở hữu toàn bộ 510 căn hộ của khu dân cư Vạn Hoa!
Nhiều căn hộ như vậy chỉ riêng cho thuê thôi cũng đủ nuôi sống quá nửa nhân viên của Cát Địa rồi!
Nếu bán, e là toàn thể nhân viên đều sẵn lòng đồng thanh gọi Tạ Ương một tiếng “bố”.
“Cô Tạ, tôi đi liên hệ xe tới giúp cô chuyển nhà ngay đây, liên hệ xong tôi sẽ gọi điện cho cô, không làm phiền cô và dì thu dọn hành lý nữa.”
Sau khi Phương Hoài rời đi, những người không phải cư dân khu dân cư Vạn Hoa cũng ngại không dám ở lại tiếp, chủ yếu là muốn tìm người buôn chuyện về việc này, thế là vừa đi vừa ngoái đầu nhìn, xuống lầu giải tán.
Quá chấn động có phải không! Chấn động đến mức cằm các bà suýt trật khớp không khép lại được.
Đứa con gái báo hại mẹ phá gia chi tử bị tuyên truyền phòng chống lừa đảo của cộng đồng liệt vào trường hợp điển hình, thế mà lại là chủ sở hữu duy nhất của cả tòa nhà khu dân cư Vạn Hoa!
Không! Đâu chỉ một tòa nhà này, chẳng phải nghe nói quyền sở hữu mười mấy tòa nhà khác cũng đang trong quá trình bàn giao sao? Quá bùng nổ rồi!
Mắt rớt xuống đất nhặt không kịp luôn!
Mẹ Bạch và đám cư dân khu dân cư Vạn Hoa khác sao có thể không như vậy?
Vốn dĩ định đến hóng chuyện, ai ngờ hóng một hồi lại hóng trúng đầu mình… Từ lúc nghe điện thoại của chủ nhà hoặc con cái đến giờ, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Ối mẹ ơi! Sao lại có chuyện như vậy chứ?
Con gái Tạ Thư Linh thế mà lại mua đứt cả khu dân cư Vạn Hoa?
Cô lấy đâu ra tiền thế?
“Ương Ương, mấy căn nhà này… là thật sao? Nhưng mà…”
Tạ Thư Linh cũng không nghĩ ra con gái lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.
“Là thật đấy ạ.” Tạ Ương đã sớm nghĩ xong cách giải thích cho chuyện này cho trọn vẹn rồi, “Thực ra là bố con…”
“Bố con?” Tạ Thư Linh kinh ngạc đến mức suýt nhảy dựng lên từ ghế sô pha, “Con đào đâu ra bố?”
Tạ Ương bật cười: “Con cũng đâu phải Tôn Ngộ Không, sao có thể không có người bố về mặt sinh học được. Nhưng con cũng mới biết gần đây thôi, hóa ra ông ấy đã bị bệnh qua đời rồi, lúc còn sống không kết hôn sinh con, cũng cắt đứt quan hệ với những người thân khác, người thừa kế về mặt sinh học chỉ có con, cho nên ông ấy để lại toàn bộ di sản cho con.”
Lời này cũng không tính là nói dối hoàn toàn.
Người bố về mặt sinh học của cơ thể này là thiếu gia giả bị ôm nhầm của một gia tộc nào đó ở phương Bắc, cũng là kẻ thất bại trong cuộc đấu đá hào môn.
Năm đó ông ta không một xu dính túi bị đuổi khỏi hào môn, thiếu gia thật lại vẫn không chịu buông tha cho ông ta, bỏ loại thuốc đó cho ông ta, ý đồ khiến ông ta thân bại danh liệt.
Chỉ là không ngờ tới, Tạ Thư Linh bị liên lụy sau đó không những không báo cảnh sát truy cứu trách nhiệm, mà còn âm thầm nghỉ học, chuyển nhà, tránh xa chốn thị phi đó.
Thiếu gia giả sau khi tỉnh táo lại biết được âm mưu của thiếu gia thật, lại thấy gia đình nhận nuôi hoàn toàn chán ghét mình, bố mẹ ruột lại chỉ nhận con nuôi không nhận mình, dứt khoát vượt biên ra nước ngoài, chuẩn bị gây dựng sự nghiệp xong sẽ quay về vả mặt những kẻ kia một trận nên thân.
Tiếc là số phận long đong, năm ông ta ba mươi lăm tuổi thì phát hiện ung thư não giai đoạn cuối, qua đời khi tuổi đời còn trẻ.
Cho nên, chuyện bố ruột bị bệnh qua đời là thật, nhưng di sản gì đó chỉ là cái cớ mà thôi.
Cái Tạ Ương cần chẳng qua chỉ là một nguồn gốc như vậy.
Người ngoài đi điều tra, cùng lắm chỉ tra ra được số tiền cô dùng để mua nhà, đến từ một tài khoản bí mật ở ngân hàng Thụy Sĩ.
“!!!”
Tin tức không kém gì bom tấn này, đối với Tạ Thư Linh mà nói, quả thực còn khiến bà ấy chấn động hơn cả việc con gái trong phút chốc lôi ra 511 cái sổ đỏ.
“Những chuyện này… sao con biết được?”
“Luật sư ông ấy thuê lúc còn sống nói cho con biết.”
Mới là lạ! Rõ ràng là Hệ thống tra được.
Hệ thống chủ trợn mắt, dù nó chẳng có mắt:
Ký chủ này của nó nợ nhiều không lo, một điểm tích lũy cũng chưa kiếm được, thế mà dám sai khiến nó xoay như chong chóng, số điểm tích lũy nợ nần cũng không biết có đủ dùng phần thưởng của thế giới nhiệm vụ này để trả hay không.
Tạ Ương mới chẳng thèm lo, không đủ thì cứ nợ tiếp, một người làm công khốn khổ suýt thì phi thăng Tiên giới hưởng thụ cuộc sống dưỡng già an nhàn, giữa đường lại bị lôi đến mấy thế giới này làm nhiệm vụ một cách khó hiểu như cô còn chưa oán thán, đầu sỏ gây tội là cái Hệ thống chó má kia có tư cách gì trách cô?
Tạ Thư Linh còn đang tiêu hóa thông tin, Tạ Ương đã bắt đầu thu dọn những đồ đạc cần mang đi khi chuyển nhà từ trong ra ngoài.
Thực ra hành lý hai mẹ con thực sự cần chuyển đi chẳng có mấy món.
Đồ nội thất, đồ điện gia dụng tuy có một phần là mua sắm dần trong mấy năm nay, nhưng cũng dùng được khá nhiều năm rồi, vốn dĩ cũng nên thay mới;
Quần áo chăn màn cũng vậy, phần lớn đều là đồ cũ, chọn những món mới đóng vào hai cái vali hành lý;
Còn lại là giấy tờ, điện thoại, sạc pin và các vật dụng tùy thân.
Cuối cùng thu dọn được hai cái vali hành lý, ba cái thùng đồ, cốp sau của một chiếc xe con bình thường là có thể chở hết.
Tạ Ương gọi điện thoại cho Phương Hoài, bảo anh ta không cần tìm công ty chuyển nhà nữa, thuê một chiếc xe thương mại bình thường là được.
“Xe thương mại? Cái đó không cần thuê đâu, ban quản lý Thịnh Thế Đào Nguyên có cung cấp dịch vụ này, tôi bảo họ phái xe tới đón cô ngay đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
