Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người môi giới bất động sản trong lòng đang rất sốt ruột!
Nhiều sổ đỏ tập trung trong tay bọn họ như vậy, áp lực như núi a.
Ngộ nhỡ làm mất, rắc rối là chuyện nhỏ, đắc tội với khách hàng lớn mới là chuyện lớn!
Đúng vậy, Tạ Ương đã được công ty môi giới bất động sản Cát Địa, nơi tự xưng là “Số một” ở Nam Thành, nâng cấp ngay trong đêm thành khách hàng VVVIP!
Họ còn đặc biệt cử Phương Hoài, người môi giới bất động sản huy chương vàng đẹp trai nhất công ty tới tận nơi để phục vụ cô.
Nắm trong tay ba mươi căn hộ ở khu dân cư Vạn Hoa, một căn biệt thự Lâu Vương tọa lạc tại khu biệt thự xa hoa bậc nhất Nam Thành, chiếm diện tích rộng nhất, vị trí đẹp nhất, độc chiếm một hồ nhân tạo, liệu có thể là người bình thường sao?
Chắc chắn là nhân vật cấp bậc đại lão có giá trị con người tính bằng đơn vị hàng tỷ!
Đừng nói là cử riêng một người tới phục vụ, chỉ cần đại lão có nhu cầu, dù bảo bọn họ cử cả một đội ngũ tới thì bọn họ cũng vui vẻ đồng ý!
Khoan nói tới biệt thự Lâu Vương, chỉ riêng ba mươi căn hộ ở khu dân cư Vạn Hoa kia, nếu vị khách hàng đại lão này bằng lòng gửi lại chỗ bọn họ để cho thuê hoặc bán hộ thì cũng đủ để duy trì chi phí hoạt động thường ngày của cả một đội ngũ rồi.
Do đó, khi Tạ Ương gọi vào số điện thoại được cung cấp trong tin nhắn, Phương Hoài bắt máy cực kỳ nhanh chóng đã dành cho cô mười vạn phần nhiệt tình và thành ý: “Xem khi nào cô tiện, phía tôi thì lúc nào cũng được.”
Tạ Ương nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy đưa tới sớm một chút đi.”
Nhận sớm một chút, chuyển nhà sớm một chút.
“Ương Ương?”
Tạ Thư Linh ngẩn người, theo bản năng nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, mới bảy giờ ba mươi…
“Hôm nay dậy sớm thế? Định đi đâu à?”
Hỏi xong mới phát hiện con gái đã thay đồ ngủ, mặc áo thun ngắn tay và quần jean tiện cho việc ra ngoài, trong lòng bà ấy thót lên một cái:
Có phải người hôm qua bắt con bé đi quét cầu thang, sáng sớm hôm nay lại giao thêm “nhiệm vụ” cho nó không?
“Ương Ương…”
“Không ạ, là có người sắp tới.”
Tạ Ương thuận tay nhận lấy túi hải sản Tạ Thư Linh đang xách, xách giúp vào bếp.
“Mẹ, con đi rửa mặt, nếu có người đến thì mẹ tiếp đãi giúp con trước nhé.”
“… Ồ, được được.”
Tạ Thư Linh thấp thỏm xử lý tôm sông.
Trời nóng, tôm sống không nuôi được lâu, nếu không xử lý ngay thì sẽ phải ăn tôm chết với giá tôm sống mất.
Nhưng tâm trí bà ấy mãi không tĩnh lại được, tai cứ nghe ngóng động tĩnh ngoài cửa, trong lòng canh cánh chuyện “có người sắp tới” mà con gái nói.
Sớm thế này, sẽ là ai tới chứ?
Bạn của con gái? Nhưng mấy năm nay chẳng thấy nó dẫn bạn học, bạn bè thân thiết nào về nhà.
Không phải là người do chủ nợ phái tới ép con bé làm nhiệm vụ đấy chứ?
Nhưng con gái trông có vẻ tâm trạng rất tốt, đi mấy bước vào nhà vệ sinh còn ngân nga vài câu hát.
Tạ Thư Linh thắt tim, nhíu mày, phân tích xem người sắp tới rốt cuộc là khách hay là khách không mời mà đến…
Nếu là khách thì chắc chắn phải tiếp đãi nhiệt tình.
Nhưng nếu là khách không mời mà đến, lát nữa phải đối phó thế nào…
Trong đầu suy nghĩ miên man, đôi tay máy móc làm việc bên bếp lò.
“Cốc cốc cốc.”
Tới rồi!!!
Nghe thấy tiếng gõ cửa, tim Tạ Thư Linh thót lại, luống cuống tắt bếp, chẳng màng vớt tôm sông luộc nước muối đã chín ra đĩa, vén tạp dề vừa lau tay vừa vội vàng bước ra mở cửa.
“Chào cô, cô… Ơ? Tiểu Lưu?”
Tạ Thư Linh nhận ra nhân viên xã hội Tiểu Lưu, mỗi lần cộng đồng có thông báo quan trọng gì đều là Tiểu Lưu tới tận nơi phát, Tạ Thư Linh có ấn tượng với cô ấy.
Tiểu Lưu cười gật đầu: “Cô Tạ, cháu tới thăm hỏi sớm thế này không làm phiền cô chứ ạ?”
“Không không, mời cô vào.”
Tạ Thư Linh né người, mời cô ấy vào ngồi.
Lúc này bà ấy mới phát hiện sau lưng Tiểu Lưu còn có những người khác, có người quen có người lạ, trong đó quen nhất phải kể đến Mẹ Bạch ở phòng 402, người mà bà ấy vừa tát cho một cái.
Tạ Thư Linh theo bản năng cho rằng Tiểu Lưu là do Mẹ Bạch mời tới xử lý mâu thuẫn tranh chấp, mở miệng định giải thích: “Tiểu Lưu…”
“Cô Tạ à, Tiểu Lưu tới điều tra tình hình con gái cô đấy…”
“Không phải không phải, cháu chỉ tới tìm hiểu chút thôi, không phải điều tra, không nghiêm trọng thế đâu.” Tiểu Lưu vội vàng xua tay, cô ấy chỉ là một nhân viên công tác xã hội bình thường, đâu có xứng dùng từ “điều tra”.
“Đều giống nhau, đều giống nhau cả thôi.”
Mẹ Bạch không cho là đúng, cười ha hả nhìn Tạ Thư Linh:
“Cô Tạ, cô sẽ không trách chúng tôi nhiều chuyện chứ? Sáng sớm ngày ra cứ bám riết lấy chuyện con gái cô quét cầu thang, nhưng chuyện này cũng liên quan đến chúng tôi, sống cùng một tòa nhà, nếu không làm rõ thì hàng xóm chúng tôi trong lòng bất an.”
Mặt Tạ Thư Linh xoẹt cái mất hết huyết sắc.
Bà ấy không ngờ những người này lại dám trực tiếp dẫn nhân viên xã hội tới tận nhà nói chuyện này, trực giác mách bảo chuyện chẳng lành! Con gái vốn không thích gặp người lạ, lát nữa ra mặt đối diện với sự chất vấn của bao nhiêu người thế này, tâm trạng e là sẽ chuyển từ nắng sang mưa mất.
“Tiểu Lưu, hay là…”
“Xin hỏi cô Tạ Ương sống ở đây phải không? Tôi là Phương Hoài của môi giới bất động sản Cát Địa, trước khi đến tôi đã gọi điện thoại cho cô Tạ Ương.”
Lúc này, từ cầu thang bên dưới truyền đến một giọng nói sang sảng.
Mọi người nhìn qua lan can tay vịn cầu thang xuống dưới, thấy một người đàn ông trẻ tuổi tướng mạo anh tuấn.
Đối phương mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đi giày da đen, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng, hai tay ôm một chiếc cặp táp rất dày và nặng, bị đám cư dân xem náo nhiệt chặn lại ở khúc cua giữa tầng bốn và tầng năm.
“Tìm Ương Ương nhà tôi?”
Tạ Thư Linh phản ứng lại ngay tức khắc, cậu chàng trẻ tuổi này chẳng lẽ chính là người mà con gái đang đợi sao? Bà ấy vội vàng mời anh ta lên.
Phương Hoài ôm chặt chiếc cặp táp siêu to khổng lồ đựng một chồng sổ đỏ tổng trị giá mười mấy tỷ, to chẳng kém gì cái vali nhỏ trong lòng, bất lực nhìn các bác gái, các thím, các chị đang chặn lối cầu thang, thầm nghĩ bộ tôi không muốn lên chắc? Là tôi bị chặn nên không lên được mà!
Có chết anh ta cũng không nghĩ ra, cô Tạ Ương sở hữu khối bất động sản mười mấy tỷ tại sao lại chọn sống trong khu dân cư cũ kỹ chật chội thế này, còn chẳng bằng nơi ở của một tên làm công ăn lương trâu ngựa như anh ta.
“Chị gái này, phiền chị cho tôi qua một chút!”
“Thím ơi, cho cháu qua nhờ chút!”
“Bác gái, phiền bác nhường đường chút ạ.”
Phương Hoài vừa thương lượng vừa chen lên tầng năm, kiểu tóc chải chuốt kỹ càng trước khi ra cửa đều bị chen lấn đến rối tung.
Mấy bác gái, mấy thím, mấy chị này nhường thì có nhường, nhưng miệng thì không ngớt lời:
“Này cậu trai, cậu tìm con gái nhà họ Tạ có việc gì thế?”
“Không phải lại đến đòi nợ chứ?”
“Cậu thật sự là môi giới bất động sản? Không phải công ty vay qua mạng phái tới đòi nợ đấy chứ?”
???
Phương Hoài càng nghe càng hồ đồ, cô Tạ Ương nợ nần? Còn nợ công ty vay qua mạng? Đùa kiểu quốc tế gì vậy!
Lúc này, Tạ Ương rửa mặt xong đi ra.
Cô mặc áo thun rộng rãi thoải mái, quần jean, buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, trên mặt không tô son trát phấn nhưng sắc mặt còn tốt hơn cả trang điểm mặt mộc đầy tâm cơ.
Ánh mắt cô lướt nhẹ qua đám người xem náo nhiệt ở cửa, cuối cùng dừng lại trên người Phương Hoài: “Anh chính là Tiểu Phương của môi giới Cát Địa?”
“Vâng, chào cô Tạ! Rất vinh hạnh được phục vụ cô!” Thấy Tạ Ương còn trẻ như vậy, Phương Hoài lập tức đổi giọng, nhiệt tình bước tới bắt tay, “Nhà cô lúc này đang có việc ạ? Có làm phiền cô không?”
“Không sao, sổ đỏ mang đến cả rồi chứ?”
“Mang rồi, mang đến cả rồi ạ!”
Phương Hoài thấy cô dường như chẳng hề bận tâm khi bị nhiều cặp mắt vây xem tại hiện trường như vậy, thậm chí còn có ý cố tình để họ vây xem, lập tức hiểu ý.
Anh ta phối hợp mở cặp táp ra, chia làm nhiều đợt lấy ra ba mươi mốt giấy chứng nhận quyền sở hữu, đặt lên bàn ăn chồng thành một chồng dày cộp:
“Cô Tạ, ba mươi túi hồ sơ này là tài liệu chứng nhận quyền sở hữu của tổng cộng ba mươi căn hộ tại tòa nhà số 6 khu dân cư Vạn Hoa… cũng chính là tòa nhà cô đang ở hiện tại. Còn trong túi hồ sơ này là giấy chứng nhận quyền sở hữu căn biệt thự Lâu Vương ở Thịnh Thế Đào Nguyên đứng tên cô, mọi thủ tục đều đã làm xong, đây là biên lai, mời cô xem qua, nếu kiểm tra đối chiếu không có gì sai sót thì ký tên vào đây giúp tôi, coi như việc bàn giao đã hoàn tất.”
???
Mọi người ở cửa nghe mà ngơ ngác.
Tất cả các chữ đều biết, nhưng ghép lại sao nghe lại chẳng hiểu gì thế này?
Cậu trai này nói gì? Đến đưa sổ đỏ cho con gái Tạ Thư Linh???
Đây thật sự không phải đi nhầm chứ?
Tòa nhà này của bọn họ ngoài con gái Tạ Thư Linh tên là Tạ Ương ra, còn có ai trùng tên trùng họ nữa không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)