Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hôm Nay Ta Lại Đi Thu Hồi Bàn Tay Vàng Chương 6: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (6)

Cài Đặt

Chương 6: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (6)

Tạ Thư Linh hoàn hồn, phát hiện bản thân trong lúc kích động đã đánh người, nhưng đối phương thực sự quá đáng.

“Con gái tôi sẽ không làm loại chuyện này!” Tạ Thư Linh nhấn mạnh hết lần này đến lần khác, “Chị Bạch, chị không bằng không cớ mà nói bậy như vậy chính là tung tin đồn nhảm đấy.”

“Ai tung tin đồn chứ!”

Mẹ Bạch nhảy dựng lên.

Bà ta bị ăn một cái tát, tuy nói là không đau lắm vì dù sao sức lực Tạ Thư Linh cũng không lớn, vết đỏ rất nhanh đã lặn mất, cùng lắm chỉ là giật mình một cái.

Nhưng bà ta cần thể diện mà, trước mặt bao nhiêu người bị tát một cái, trong lòng căm hận không chịu được, hận không thể tát lại ngay tại chỗ.

Nhưng nghĩ lại, đánh trả thì hả giận thật, nhưng người ngoài sẽ tưởng bà ta có mâu thuẫn với Tạ Thư Linh nên mới cố ý nói xấu con gái người ta.

Thế là bà ta đổi vẻ mặt, thấm thía nói: “Tiểu Tạ à, chúng ta là hàng xóm lâu năm, cho dù mọi người tin tưởng cách làm người của cô, nhưng Tạ Ương nhà cô…”

Nói rồi, bà ta lắc đầu thở dài:

“Tôi là lo con bé tuổi còn nhỏ, không phân biệt được thiện ác.”

“Tuổi nó đâu còn nhỏ nữa, tôi nhớ là bằng tuổi Huyên Huyên nhà bà mà.”

Người phụ nữ bên cạnh Mẹ Bạch lầm bầm một câu:

“Con gái lớn hơn hai mươi tuổi rồi, ngay cả công việc tử tế cũng không có, cả ngày ru rú trong nhà chơi game, hôm kia không phải còn nợ công ty vay qua mạng gần ba mươi vạn sao?”

“Hả? Chuyện này tôi có nghe nói, hóa ra là con nhà cô ấy à?”

“Vậy càng phải đề phòng! Nợ nần gấp quá thì chuyện gì cũng dám làm.”

“Ái chà! Các bà nói xem có khi nào nó cảm thấy mất mặt, ghi hận những hàng xóm xem náo nhiệt như chúng ta, muốn mượn cơ hội trả thù không?”

“Không thể nào? Hôm cảnh sát đến tôi cũng đi xem, nó sẽ không thực sự muốn trả thù chúng ta chứ?”

“Cái đó ai mà biết được!”

“…”

Bên tai truyền đến đủ loại âm thanh, đều đang phê phán con gái nhà bà, Tạ Thư Linh đâu còn tâm trí tiếp tục mua thức ăn, xách một túi nhỏ hải sản bị bơm nước vội vã về nhà.

Bà ấy tin con gái mình tuyệt đối không phải đứa trẻ hư!

Tính cách con gái chỉ hơi trầm lặng, không giỏi giao tiếp, nếu không cũng sẽ không đắm chìm trong thế giới mạng tìm kiếm sự thỏa mãn, nhưng tuyệt đối không phải loại người mà bọn họ nói là mất mặt thì sẽ tìm hàng xóm trả thù lung tung.

Nhưng chuyện quét cầu thang đúng là bà ấy không biết, bà ấy lo con gái còn nợ tiền ở những chỗ khác, lại không dám nói với bà ấy, thế là tìm một công việc vệ sinh quét dọn cầu thang để kiếm tiền trả nợ…

Khoan đã!

Khu dân cư Vạn Hoa không có ban quản lý!

Chủ nhà sống ở đây cũng chẳng phải ông chủ lớn gì, ai sẽ tốt bụng bỏ tiền thuê người quét cầu thang?

Chưa biết chừng là mấy tên chủ nợ kia!

Có thú vui ác độc ép con gái bà ấy quét cầu thang, không quét thì ép cô trả tiền ngay lập tức. Con gái không trả được tiền thì chẳng phải chỉ có thể đi quét cầu thang sao…

Càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này là lớn nhất, trong lòng Tạ Thư Linh cũng càng sốt ruột.

Trước đây bà ấy từng nghe đồng nghiệp kể về một tin tức, nói là có một công ty đòi nợ thuê, chuyên thay chủ nợ tới cửa đòi tiền, không trả được tiền thì ép con nợ đến toa tàu điện ngầm học chó sủa, học mèo bò, thậm chí ôm cột inox trong toa xe múa thoát y…

Vừa nghĩ tới việc con gái cũng có thể gặp phải chuyện tương tự, hôm qua là quét cầu thang, hôm nay còn không biết sẽ bắt con gái làm cái gì, Tạ Thư Linh xót con nên chẳng màng tranh luận với đám người Mẹ Bạch nữa, chạy chậm một mạch về nhà.

Mẹ Bạch nhìn chằm chằm bóng lưng vội vã đi xa kia, trong lòng cười khẩy: Một cái tát đổi lấy một vở kịch hay, cũng coi như đáng giá!

Bà ta cố ý vỗ trán: “Ây da, xem trí nhớ của tôi này! Trong nhà còn hai con cá trắm mà bố tụi nhỏ mang về từ ngoại thành đang nuôi trong bồn tắm, không ăn nhanh là lật bụng mất. Tiểu Trần, cô cứ mua đi nhé, tôi về trước đây.”

Bà ta muốn về nhà xem náo nhiệt ở phòng 502 chứ gì!

Người phụ nữ đi mua thức ăn cùng bà ta sao có thể không đoán ra tâm tư đó, cười nói:

“Chị Bạch, tôi về cùng chị, tôi cũng chẳng nghĩ ra nên mua rau gì, trong tủ lạnh còn ít thịt bò, về rã đông xào tỏi tây ăn, rồi hấp thêm bát trứng, bóc cái trứng bắc thảo ăn tạm hai bữa là được.”

Người có suy nghĩ tương tự không ít.

Mọi người đều nghĩ hôm nay là chủ nhật, không phải đi làm, dù trong nhà thực sự chẳng tìm ra món gì ăn tạm được.

Cùng lắm thì xem xong náo nhiệt lại đi chợ tiếp, mua thức ăn về cũng là để nấu cơm trưa, đâu có vội.

Mẹ Bạch chỉ mong người đi cùng càng nhiều càng tốt.

Thế là sau lưng bà ta có thêm mấy cư dân khu dân cư Vạn Hoa, dọc đường bàn tán về những chiến tích báo hại mẹ của đứa con gái nhà họ Tạ, náo nhiệt đi về phía nhà.

Khi đi ngang qua cổng cộng đồng, nhìn thấy nhân viên công tác xã hội Tiểu Lưu đã sớm trực ban ở đại sảnh, Mẹ Bạch đảo mắt một vòng, đi vào chào hỏi, thêm mắm dặm muối kể lại tình hình này, cuối cùng nói:

“Tiểu Lưu, không phải tôi nhiều chuyện, mà mấy hộ dân tòa nhà số 6 chúng tôi đều muốn tìm cộng đồng phản ánh đấy, chị Vương ở đơn nguyên giữa, cụ bà Triệu ở đơn nguyên phía Đông tối qua đều muốn tìm các cậu ngay trong đêm luôn ấy chứ.”

Tiểu Lưu đương nhiên biết Tạ Ương.

Đều đã bị đưa vào sổ tay phòng chống lừa đảo, bị lấy làm điển hình để hướng dẫn, giáo dục cư dân nâng cao cảnh giác, chớ trở thành đối tượng bị lừa đảo tiếp theo trên mạng rồi, nhân viên công tác xã hội của cộng đồng này còn ai mà chưa nghe nói đến đại danh của Tạ Ương chứ.

Huống hồ, cư dân đều đã lên sảnh cộng đồng để phản ánh rồi, bất kể kết luận thế nào thì chuyến này kiểu gì cũng phải đi. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

“Vậy để tôi tới nhà cô ấy thăm hỏi tìm hiểu tình hình một chút, biết đâu không phải như các bác nghĩ đâu.”

“Đúng đúng đúng! Chúng tôi cũng có ý này, hỏi rõ tình hình để đám hàng xóm chúng tôi đỡ phải suốt ngày nơm nớp lo sợ.”

Tiểu Lưu đành phải gọi điện thoại cho chủ nhiệm, báo cáo chuyện này, sau đó mang theo bút và sổ dùng để ghi chép, đi theo đám người Mẹ Bạch đến khu dân cư Vạn Hoa kiếm Tạ Ương để tìm hiểu tình hình.

Trên đường lại gặp vài tốp người quen, bị hỏi “Sáng sớm tinh mơ thế này là đi đâu đấy”, Mẹ Bạch nhiệt tình chủ động dừng lại giải thích:

“Này nhé, tòa nhà số 6 khu chúng ta có một người trẻ tuổi, tối qua không biết phát điên cái gì mà cầm chổi quét sạch hành lang của cả ba đơn nguyên. Nếu là người khác thì chúng tôi sẽ nghĩ là làm người tốt việc tốt, nhưng cái cô này ấy à, trước thì bị lừa tình qua mạng, mấy hôm trước lại lộ ra chuyện vay nợ trên mạng, cảnh sát cũng đã tới cửa mấy lần, còn bị cộng đồng lấy làm điển hình tuyên truyền phòng chống lừa đảo, lo là cô ta hoặc là muốn trả thù hàng xóm, hoặc là đang thăm dò để trộm cắp tận nhà, tóm lại đều chẳng phải chuyện tốt lành gì. Đây này, Tiểu Lưu đang định đi tìm hiểu tình hình, chúng tôi cũng đi theo xem sao.”

“Cái gì? Khu chúng ta còn có loại người như vậy á? Thế tôi cũng đi!”

“Bà không đi mua thức ăn à?”

“Còn sớm mà! Hôm nay lại không phải đi làm, cứ đi theo các bà xem náo nhiệt một lúc đã.”

Điện thoại vừa kết nối mạng thì đã nhận được một tin nhắn từ môi giới bất động sản:

[Kính gửi cô Tạ Ương, tôi là quản gia môi giới Tiểu Phương của cô, phụ trách các vấn đề bàn giao giấy chứng nhận quyền sở hữu đối với ba mươi căn hộ tại tòa nhà số 6 khu dân cư Vạn Hoa số 12 đường Bình An và biệt thự trang viên kiểu Trung số 8 tại Thịnh Thế Đào Nguyên số 188 đường Hạnh Phúc, nếu cần tới tận nơi, vui lòng nhấp vào đường link bên dưới để đặt lịch hẹn, nếu cần sự trợ giúp khác xin vui lòng gọi 19988776655, cảm ơn sự hợp tác của cô! Nếu có làm phiền, kính mong cô lượng thứ!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc