Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Ương vừa về đến huyện Tiểu Lăng thì nhận được điện thoại của Cục Giáo dục.
Họ báo rằng địa điểm xây trường cô xin đã được phê duyệt, nằm ngay bên ngoài thôn Tạ Gia, đất rộng người thưa, giá chuyển nhượng đất rẻ bèo.
Địch lão cũng đến lúc này mới biết: Ngôi trường trong lời đồn đại còn chưa thấy bóng dáng đâu!
Ông ấy hiện là giáo viên duy nhất, chẳng lẽ còn phải đích thân xuống ruộng xây trường học sao?
Tạ Ương cười ha hả: “Yên tâm! Mấy việc này không đến lượt chúng ta đâu, việc chuyên môn phải để người chuyên môn làm!”
Cô thuê một đội thi công xây dựng địa phương, khí thế ngất trời bắt đầu công trình xây trường.
Hỏi cô tại sao không tự lập một đội?
Cô có tiền mà, không lo không tìm được đội thi công chất lượng, tội gì tự lập đội cho mệt.
Có tiền rồi muốn thuê đội ngũ kiểu gì mà chẳng được?
Thiết kế giao cho đội thiết kế, xây dựng giao cho đội xây dựng, trang trí giao cho đội trang trí…
Cuối cùng, rèm cửa, đồng phục học sinh, đồng phục làm việc, phàm là những đơn hàng cần dùng đến vải vóc của trường, cô đều giao hết cho anh họ cả.
Tạ Húc Đông thốt lên “khá lắm”!
Một đơn hàng của em họ còn hơn tổng số đơn hàng của cả mấy năm trước cộng lại!
Không chỉ vậy, lãnh đạo trường tiểu học và trung học trong thị trấn không biết nghe được tin gió gì, đặc biệt đến tận cửa tìm anh hợp tác, nói trước đây đều là hiểu lầm, đơn hàng đồng phục vốn dĩ định giao cho anh.
Tạ Húc Đông: “…”
Anh coi như đã trải nghiệm được ý cảnh của câu thành ngữ “một người làm quan cả họ được nhờ”.
Mấy ngày trước còn rảnh rỗi phát sầu, mấy ngày sau bận tối mắt tối mũi.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, anh kéo em họ lại hỏi: “Ương Ương, bộ đồng phục làm việc này là cho giáo viên mặc hả? Sao còn sang trọng hơn cả đồng phục cơ quan nhà nước thế! Còn học sinh có cần làm nhiều bộ đồng phục thế không? Đến lúc đó phụ huynh phản đối không muốn mua thì làm sao?”
“Sẽ không có chuyện không mua đâu! Em để lại cho họ giá gốc. Đồ thể thao bốn mùa, âu phục xuân thu, áo khoác gió mùa đông, mỗi người mỗi mùa hai bộ, chẳng phải tốt hơn và rẻ hơn mua ở ngoài sao?”
“Thế chẳng phải em không kiếm được tiền à?”
“Đúng thế! Mở ngôi trường này, em vốn dĩ đâu có định kiếm tiền.”
“…”
Tạ Húc Đông thật muốn lắc mạnh cho cô tỉnh lại: Không định kiếm tiền thì em mở làm gì! Ăn no rửng mỡ… Ồ, là do tiền trong túi làm cô rửng mỡ đấy chứ!
Tạ Ương đâu chỉ đầu tư không kiếm tiền, cô còn đi quyên góp nữa kìa!
Quyên góp một con đường nhựa thông thoáng cho thị trấn quê nhà;
Quyên góp một lô thiết bị y tế hàng đầu thế giới cho bệnh viện huyện;
Quyên góp một thư viện, một tòa nhà thí nghiệm, một phòng máy tính cho học sinh tiểu học trong thôn;
Quyên góp một tòa ký túc xá nhân viên sánh ngang căn hộ cao cấp cho giáo viên trường làng…
Đi quyên góp suốt dọc đường, cô phát hiện rất nhiều đứa trẻ trong thôn xa nhất cũng chỉ mới đến huyện thành, chưa từng thấy gấu trúc, chưa từng đi công viên giải trí, chưa từng ngồi tàu cao tốc hay máy bay…
Thế là cô lại tìm lãnh đạo huyện xin phê duyệt một mảnh đất, dự định xây một Khu vui chơi Hoàn Cầu siêu lớn tích hợp vườn thú, vườn bách thảo, sân chơi, rạp chiếu phim 4D, nhà trải nghiệm công nghệ.
Lãnh đạo huyện xem bản thiết kế cô mang đến, ban đầu cảm thấy khó xử:
“Huyện nhỏ của chúng ta, đừng nói đến loại công viên giải trí lớn vé vào cửa mấy trăm tệ như ở thành phố lớn, ngay cả công viên giải trí nhỏ cũng không mở được lâu dài. Vé đắt thì phụ huynh tiếc tiền không dẫn con đến chơi, vé rẻ thì lỗ vốn dài hạn dẫn đến khó khăn vận hành rồi đóng cửa…”
Tạ Ương xua tay: “Không sao đâu ạ, mục đích em mở khu vui chơi này không phải để kiếm lời.”
“…”
Lãnh đạo huyện xác nhận lại lần nữa: “Lỗ vốn cũng không ngại?”
“Không ngại. Có dự án công ích nào mà không lỗ vốn đâu?”
“…”
Lãnh đạo huyện tặc lưỡi cảm thán xong liền vui vẻ mời Tạ Ương đi chọn đất.
Đất thương mại bỏ hoang ở ngoại ô nhiều lắm, cứ tùy ý chọn!
Dự án này mà làm được thật, không chỉ giúp ngân sách địa phương có thêm một khoản thu từ chuyển nhượng đất không nhỏ, mà sau khi khu vui chơi mở cửa còn giải quyết được một lượng lao động, thu được không ít thuế, biết đâu còn kéo theo du lịch phát triển.
Từng khoản từng khoản đều là thành tích dâng đến tận cửa! Sao có thể không vui cho được!
Tạ Ương cũng vui: Tiền trong tay chưa kịp nóng đã tiêu ra ngoài, mà tiêu cũng rất đáng.
Đến mức khi Ngô Thiên Vũ gọi điện thoại tới xúi giục cô đầu tư vào cái gọi là dự án thần hào, bà chị này xòe hai tay ra, mang theo chút phấn khích nói: “Xin lỗi nhé Tổng giám đốc Ngô, tôi hết tiền rồi!”
“…”
Ngô Thiên Vũ vẫn luôn phái người theo dõi tiến độ phá dỡ của khu dân cư Vạn Hoa, tiền đền bù còn chưa về, nhưng cũng sắp rồi, nếu không hắn cũng chẳng gọi điện thuyết phục Tạ Ương vào lúc này.
Hắn cũng không nói rõ được tại sao cứ phải cố chấp hợp tác với Tạ Ương.
Mấy tỷ tệ đúng là không ít, nhưng là con cháu nhà họ Ngô ở Cảng Thành, cũng không phải chưa từng tiếp xúc với dòng vốn lớn hơn thế.
Có lẽ là cảm giác trong vô minh khiến hắn bắt buộc phải nắm lấy cơ hội này.
“Cô Tạ thật sự không cân nhắc hợp tác với nhà họ Ngô tôi sao?”
“Không phải không cân nhắc, mà thật sự là không có tiền để cân nhắc, tôi nợ một đống nợ ở quê, đang chờ tiền đền bù về để trả nợ đây!”
“…”
Cúp điện thoại, Ngô Thiên Vũ vẻ mặt âm trầm mắng người theo dõi Tạ Ương: “Không phải bảo cậu theo dõi động tĩnh của cô ta hai mươi bốn giờ sao? Sao cô ta đi sòng bạc cũng không báo cho tôi?”
“Oan cho tôi quá ông chủ! Tôi vẫn luôn đi theo mà, không thấy cô ta vào sòng bạc, đừng nói sòng bạc, ngay cả bàn mạt chược ở quê cô ta tôi cũng chưa thấy cô ta đụng vào!”
Ngô Thiên Vũ nghe vậy thì nhíu mày: “Thế sao cô ta bảo nợ ngập đầu? Cậu báo cáo đàng hoàng cho tôi, thời gian qua rốt cuộc cô ta đã làm những gì?”
“Vâng thưa Tổng giám đốc Ngô!” Người nọ báo cáo lại rành rọt từng hoạt động của Tạ Ương thời gian qua, “…Cô Tạ đầu tiên đến khu biệt thự lớn nhất địa phương mua trả góp một căn biệt thự; sau đó đến Cục Giáo dục quyên góp một triệu tệ, hỏi thăm quy trình mở trường học; tiếp đó chạy khắp huyện thành, lần lượt thầu một ngọn núi trà không bán được trà, một vườn cây ăn quả không bán được quả, một nông trại cỏ mọc cao đến bắp chân tôi, một trang trại chăn nuôi không sang nhượng được, hai nhà hàng kinh doanh không tốt phải đóng cửa… Hai ngày nay hình như đang chọn địa điểm ở dưới quê chuẩn bị xây cái Khu vui chơi Hoàn Cầu gì đó…”
Ngô Thiên Vũ càng nghe càng ngơ ngác, người phụ nữ này đang làm cái gì vậy?
Đang yên đang lành ở thành phố lớn không ở, chạy về huyện nhỏ vùng sâu vùng xa, xong toàn đầu tư vào mấy cái kinh doanh nát bét nhìn là biết lỗ vốn, đây là đầu tư hả? Đây mẹ nó là làm từ thiện thì có?
Tạ Ương: Đoán đúng rồi! Nhưng không có thưởng đâu nhé!
Có người theo dõi cô, cô đã biết từ sớm rồi.
Đội ngũ vệ sĩ xe sang của cô không phải để làm cảnh, phản trinh sát tra ra được người theo dõi cô là do Ngô Thiên Vũ phái tới. Bề ngoài cô án binh bất động, nhưng âm thầm đã sớm cho vệ sĩ điều tra sổ sách của nhà họ Ngô ở Cảng Thành rồi.
Doanh nghiệp gia đình đi lên từ xã hội đen, lý lịch vốn đã không sạch sẽ, cho dù mấy năm nay luôn tẩy trắng thì ít nhiều vẫn sẽ để lại một số thứ không hợp pháp.
Tạ Ương xưa nay luôn giữ nguyên tắc “người không phạm ta ta không phạm người”, nhưng “người nếu phạm ta”, cô cũng không phải quả hồng mềm. Ngay cả kiếp bị Hệ thống thánh mẫu trói định, cô còn dám lôi hoàng đế xuống ngựa dù phải chịu thịt nát xương tan.
Bên kia phái người thu thập chứng cứ phạm pháp của nhà họ Ngô, bên này các dự án cô đầu tư cũng bắt đầu khởi công khí thế ngất trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
