Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay trước mặt bạn học cũ, Tạ Ương đầu tư năm trăm triệu vào một dự án lớn đang được thực hiện tại khoa Máy tính Đại học Hoa nơi Trình Trác theo học, trong phút chốc trở thành nhà đầu tư lớn nhất của dự án này. Cô không chỉ lấy lại thể diện mà còn chơi trội một phen khiến ai nấy đều trầm trồ.
Trương Âu Minh véo một cái vào đùi mình, mãi một lúc sau mới hoàn hồn:
“A Trác à, cậu nói xem có phải cảm ơn tớ không! Nếu không phải tớ cứ lôi cậu đi họp lớp, cậu có gặp được Tạ Ương - bà thần tài sống này không? Cậu có kéo được năm trăm triệu tài trợ cho trường cậu không? Chỉ dựa vào năm trăm triệu này, tớ nói cho cậu biết, cậu phát đạt rồi! Từ nay về sau trong trường trong khoa, cậu đi nghênh ngang cũng chẳng ai dám nói cậu nửa lời không phải!”
Trình Trác giật giật khóe miệng, đưa cho cậu ta một tờ giấy: “Mau lau đi, nước miếng bắn ra ngoài rồi kìa.”
Tạ Ương buồn cười nhìn hai người họ tương tác một lúc, sau đó hỏi Trương Âu Minh: “Có hứng thú đến làm việc cho tôi không?”
Hiện tại cô đúng là đang thiếu nhân lực thật.
“Cái này còn phải hỏi sao đùi vàng… không phải! Đại mỹ nữ! Nữ thần! Tôi cực kỳ sẵn lòng ấy chứ!”
“…”
Những người khác sau khi hoàn hồn thì trong lòng ngũ vị tạp trần, thầm nghĩ không hổ là Trương Cẩu Minh, chó vẫn hoàn chó, sớm như vậy đã ôm được đùi vàng Tạ Ương rồi! Sớm biết Tạ Ương giàu như vậy, bọn họ…
Khoan đã!
Bọn họ với Tạ Ương cũng đâu có thù oán gì!
Tạ Ương xua tay: “Xin lỗi nhé, tôi không uống rượu, lần này tới chủ yếu là muốn cảm ơn sự quan tâm chăm sóc của ba vị thầy cô năm xưa, thầy chủ nhiệm kết hôn tôi không đến dự được, giờ bù quà mừng.”
Nhìn thấy ba cuốn sổ đỏ và thỏa thuận sang tên mà Tạ Ương lấy ra, tất cả mọi người đều im lặng: Cậu gọi cái này là quà mừng???
Là bọn họ lạc hậu hay bất động sản sụp đổ chỉ sau một đêm rồi?
Nhà cửa giờ rẻ mạt thế sao?
Kết hôn đi tiền mừng giờ chuyển sang đi nhà rồi à?
Tạ Ương còn đứng đó giải thích: “Thầy ơi, nhà này em đi xem rồi, nội thất đầy đủ tinh xảo, xách vali vào là ở, vị trí cũng rất tốt, khuyết điểm duy nhất là hơi xa Nam Thành một chút, nhưng thầy cô có thể coi nó là nhà nghỉ dưỡng, lúc nào được nghỉ thì đến đó du lịch rồi ở. Nếu thật sự không thích thì cũng có thể bán đi, về Nam Thành chọn một căn ưng ý. Em xem rồi, giá nhà hai bên chênh lệch không nhiều.”
“…”
Đây là vấn đề xa hay không xa sao? Đây là nhà, là nhà đấy!
Vợ chồng thầy chủ nhiệm khi kết hôn đã phải mua trả góp một căn nhà, mỗi tháng mất một nửa tiền lương để trả nợ ngân hàng. Có con rồi, tiền bỉm sữa lại chiếm một khoản chi lớn, gánh nặng trên vai quả thực không nhẹ. Nhưng họ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, học sinh họ từng dạy dỗ lại kiên quyết tặng họ hai căn nhà, cảm giác như đang nằm mơ vậy.
Hai vợ chồng tâm trạng vừa kích động vừa phức tạp, nhìn nhau rồi lắc đầu từ chối: “Tạ Ương, thế này không ổn đâu…”
“Không có gì không ổn cả, em có một trăm tám mươi căn nhà ở khu đó, tùy tiện chọn ba căn thôi… Ồ đúng rồi, cô Đồ không đến, căn này phiền thầy cô chuyển giúp em cho cô ấy.”
“…”
Nhắc đến cô Đồ, thầy chủ nhiệm rất thương cảm: “Cô Đồ về hưu mấy năm rồi, gần đây gặp cô ấy trông tiều tụy lắm, đứa con trai duy nhất của cô ấy bị suy thận, hay là suy thận không điển hình gì đó, muốn chữa khỏi chỉ có thể dùng một loại thuốc đặc trị về gen. Nhưng thuốc này trong nước rất khó mua, ra nước ngoài thì hai ông bà lạ nước lạ cái, cộng thêm kinh tế cũng không dư dả mấy, còn chưa biết phải làm sao đây.”
Tạ Ương lập tức lấy điện thoại liên lạc với viện trưởng bệnh viện huyện Tiểu Lăng, hỏi xem có kênh mua loại thuốc này không.
Viện trưởng Triệu vừa nghe xong liền cười sảng khoái: “Bệnh viện chúng ta có mà, còn là do Tổng giám đốc Tạ cô quyên góp đấy, cô quên rồi à? Haha! Tổng giám đốc Tạ quý nhân hay quên, không sao, cứ bảo người ta qua đây, tôi cho người sắp xếp giường bệnh ngay.”
Tạ Ương cúp điện thoại, nhìn thầy chủ nhiệm: “Chuyện bên cô Đồ…”
“Để thầy nói, để thầy nói.” Thầy chủ nhiệm kích động móc điện thoại ra, lập tức báo tin vui cho cô Đồ.
Các giáo viên khác có mặt trong lòng ngũ vị tạp trần.
Sớm biết thế năm xưa bọn họ cũng đối tốt với Tạ Ương một chút, chẳng phải chỉ là quan tâm cô vài câu, gọi cô lên văn phòng kèm cặp vài lần, giục cô phấn đấu thôi sao? Có gì khó đâu? Hôm nay không chỉ nhận được một căn nhà mà còn kết giao được với nhân vật lớn trong hệ thống y tế!
Một mình chua xót chi bằng mọi người cùng chua xót.
Giáo viên không nhận được nhà lẳng lặng quay lại cảnh này gửi vào nhóm giáo viên toàn trường, khiến các giáo viên lớp khác đỏ mắt ghen tị.
Sao lớp bọn họ không có học sinh nào có tiền đồ như vậy chứ!
Hiệu trưởng cũng ở trong nhóm, nhìn thấy xong bèn hắng giọng: “Lễ kỷ niệm thành lập trường năm sau, mời một nhóm cựu học sinh ưu tú quay về, các giáo viên chủ nhiệm có thể lên danh sách dần đi là vừa.”
“…”
Không hổ là hiệu trưởng, đầu óc thật linh hoạt!
Tạ Ương còn chưa biết mình đã bị hiệu trưởng trường cũ nhớ thương, cô lo liệu xong chuyện con trai cô Đồ liền rút lui.
Hoàn thành nhiệm vụ nhánh vả mặt, thuận lợi nhận được năm tỷ tiền đầu tư, tuy chỉ có thể dùng để đầu tư các dự án khả thi, nhưng chuyện này không làm khó được cô.
Mấy dự án ở huyện Tiểu Lăng cái nào mà chẳng có tính khả thi? Chẳng qua là thiếu tiền thôi!
Tiền về đúng chỗ, phút mốt là có ngay một đống phương án khả thi!
“Tạ Ương!” Lục Khải vội vã đuổi theo đến cửa khách sạn, “Em thật sự không nhớ anh sao? Năm đó em không phải…”
Người còn chưa đến gần đã bị vệ sĩ của Tạ Ương ngăn lại.
Tạ Ương tựa vào cửa xe, vẻ mặt hờ hững liếc nhìn anh ta một cái rồi ngồi vào trong xe.
Bốn vệ sĩ chia ra ngồi vào ba chiếc xe, một chiếc dẫn đường, một chiếc bọc hậu, ba chiếc xe sang chậm rãi lăn bánh khỏi phố cổ Nam Thành, lao vút về phía sân bay.
Lục Khải ngẩn ngơ tại chỗ, trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ: Tạ Ương ra ngoài mà còn mang theo vệ sĩ?
Mao Tư Đồng chậm một bước đuổi theo ra ngoài, thấy Lục Khải đang ngẩn người nhìn theo đuôi xe Tạ Ương, giận không chỗ phát tiết, chỉ vào mũi anh ta chất vấn:
“Lục Khải! Có phải anh hối hận rồi không? Thật ra anh thích Tạ Ương đúng không? Nếu năm xưa người tỏ tình với anh là cô ta chứ không phải tôi, có phải anh sẽ kết hôn với cô ta không?”
“Cô uống lộn thuốc à?” Lục Khải hất mạnh tay Mao Tư Đồng ra.
“Kẻ uống lộn thuốc là anh đấy!” Mao Tư Đồng tức giận đến phát điên, “Chúng ta mới cưới hôm qua, hôm nay anh đã trước mặt tôi mà nhớ mãi không quên người phụ nữ khác. Đã thế thì còn kết cái hôn nhân rách nát này làm gì! Ly hôn! Bây giờ đi cục dân chính ly hôn ngay!”
“…”
Wow!
Đám quần chúng hóng hớt đuổi theo ngay phía sau kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Hôm qua kết hôn hôm nay ly hôn, tùy tiện thế sao?
Điều này làm mọi người không khỏi nhớ đến một câu: Rảnh rỗi sinh nông nổi đi họp lớp, phá tan một cặp được một cặp.
Xem ra sau này bớt họp lớp lại thì hơn.
Ngẫm lại cũng chẳng thú vị gì, tụ tập lại ăn ăn uống uống rồi phát phần quà lưu niệm, thực ra đều tiêu tiền của mình cả, ngoài việc ví tiền xẹp đi thì hình như chẳng thu hoạch được gì.
Ồ không đúng! Cũng có người có thu hoạch!
Các bạn học ném ánh mắt hâm mộ ghen tị về phía hai người duy nhất có thu hoạch tại hiện trường - Trình Trác và Trương Âu Minh.
Trình Trác vẫn trầm mặc thật thà như xưa, còn Trương Âu Minh thì đắc ý khua tay múa chân, miệng ngân nga bài hát chế lời lung tung:
“…Ngày mai tôi được ôm đùi vàng rồi! Ngày mai tôi được ôm đùi vàng rồi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
