Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nghe nói gì chưa, ngoại ô phía đông huyện mình đang xây một trường kỹ thuật, ưu tiên tuyển sinh học sinh tốt nghiệp cấp hai trong huyện không thi đỗ vào cấp ba phổ thông.”
“Trường kỹ thuật á? Thế chẳng phải giống trường nghề sao, học phí đắt hơn cấp ba phổ thông nhiều mà chẳng học được cái gì.”
“Trường kỹ thuật này học phí còn rẻ hơn trường cấp ba công lập đấy, các môn kỹ thuật được mở tớ thấy rất thiết thực, nào là trồng trà chế biến trà, trồng trọt chăn nuôi, sửa chữa máy móc, thiết kế thời trang, bào chế thuốc Đông Tây y, nấu ăn Á Âu… Nghe nói còn nhập khẩu công nghệ tạo hình răng đang rất thịnh hành ở Hàn Quốc nữa… Con nhà hàng xóm tớ sang năm thi cấp ba, bà ấy đang nhờ người hỏi thăm khắp nơi, nếu sang năm trường kỹ thuật tuyển sinh, con trai bà ấy mà không đỗ cấp ba thì cho đi học làm răng luôn, tốt nghiệp xong tìm một nha khoa làm việc chẳng phải cũng rất tốt sao?”
“Tốt thì tốt thật, nhưng trường nghề tư thục kiểu này học phí chắc chắn rất đắt chứ? Hả? Rẻ hơn cả trường công lập? Thật hay giả thế? Vậy để tớ cũng đi nghe ngóng xem sao, thành tích con trai tớ cũng chẳng ra đâu vào đâu, tốt nghiệp cấp hai dứt khoát đi học một cái nghề cho rồi.”
“Chứ còn gì nữa, có cái nghề dắt lưng, thà rằng như thế còn hơn là chẳng biết gì.”
“Ấy khoan đã, tớ cũng đi!”
“Không phải cậu mới cấn bầu sao? Con nhà chị gái cậu cũng mới đi mẫu giáo, nghe ngóng mấy cái này có phải hơi sớm không…”
“Hì hì, tớ lo xa cho đứa con trong bụng một chút không được à?”
“…”
Dù là Tạ Ương cũng không ngờ rằng, trong số những dự án khởi động tại huyện Tiểu Lăng, dự án trường kỹ thuật lại là nơi nhận được phản hồi sớm nhất.
Không chỉ phụ huynh có con thi cấp ba trong huyện, mà ngay cả nhiều phụ huynh có con học cấp hai ở nơi khác cũng nhao nhao gọi điện tới hỏi thăm, hỏi bao giờ trường bắt đầu tuyển sinh? Đăng ký cần yêu cầu gì? Học sinh tốt nghiệp cấp hai không có hộ khẩu trong huyện đóng tiền học trái tuyến có được vào học không?
Chuyện này khiến cô dở khóc dở cười.
Ngay cả lãnh đạo Cục Giáo dục huyện Tiểu Lăng cũng giật giật khóe miệng tỏ vẻ khó hiểu.
Các ông nói xem mấy khu vực các ông đang ở, chỗ nào mà chẳng giàu hơn huyện Tiểu Lăng chúng tôi? Trường cấp ba, trường nghề trong khu vực các ông chỗ nào mà chẳng nhiều hơn huyện Tiểu Lăng? Không thi đỗ cấp ba, muốn học nghề mà còn lo không tìm được trường thích hợp sao? Việc gì phải đến đây chen chúc góp vui?
Tuy nhiên, việc này lại mang đến cho Cục Giáo dục huyện Tiểu Lăng một gợi ý lớn: Hóa ra nguồn học sinh còn có thể thu hút theo cách này?
Đáng tiếc là những người dân nhiệt tình, giàu có lại hào phóng, hễ chút là quyên góp tiền bạc vật chất như cô Tạ ở địa phương thực sự hiếm như lá mùa thu. Nếu không thì các trường cấp ba trong huyện cứ học theo trường kỹ thuật của cô Tạ, lo gì không giữ chân được nguồn học sinh chất lượng!
Nghĩ đến tình trạng chảy máu nguồn học sinh nghiêm trọng, lãnh đạo Cục Giáo dục huyện Tiểu Lăng sầu đến rụng cả tóc.
Tạ Ương vừa nghe thấy vậy liền tỏ vẻ: Những việc có thể giải quyết bằng tiền thì không gọi là vấn đề!
Cô vung tay lên, quyên góp cho mỗi trường cấp ba trong huyện năm triệu tệ, một lô máy tính đời mới nhất, dụng cụ thí nghiệm, xong xuôi còn vận chuyển một máy bay chở hàng toàn sách khó mua trong nước từ tòa thành sách sở hữu hàng trăm triệu đầu sách của cô về, chia cho mỗi trường cấp ba một ít.
Lần này, ngay cả trường đại học tổng hợp duy nhất của thành phố trực thuộc tỉnh bên cạnh cũng phải đỏ mắt.
Lãnh đạo trường đại học đến huyện Tiểu Lăng, tham quan mấy trường cấp ba này, tất nhiên trọng điểm là lô sách Tạ Ương quyên góp. Ngoài sự hâm mộ ghen tị ra, họ chỉ hận không thể đóng gói tất cả mang về thư viện trường đại học.
Lãnh đạo huyện bị hiệu trưởng trường đại học mè nheo hết cách, đành phải mặt dày đưa họ đến gặp Tạ Ương.
Lúc này Tạ Ương đang ở bệnh viện huyện, gần đây cô lại quyên góp cho bệnh viện một lô thiết bị y tế hàng đầu, nên đang được Viện trưởng Triệu nhiệt tình giữ lại văn phòng uống trà.
Nghe nói hiệu trưởng trường đại học muốn nhờ cô mua giúp một lô sách nguyên bản, Tạ Ương suy nghĩ một chút rồi nói:
“Thế này đi, tôi sẽ quyên góp thêm cho huyện một khoản tiền để mở rộng thư viện huyện. Tôi sẽ trích một phần sách từ tòa thành sách dưới danh nghĩa của mình chuyển về đây, mở một chi nhánh tại đây luôn.”
“!!!”
“Dưới danh nghĩa cô có một tòa thành sách sao? Nằm ở đâu vậy? Có tiện cho chúng tôi đến tham quan không?”
“Được thì được thôi.” Tạ Ương mỉm cười nói, “Nhưng mà nó ở nước ngoài, các vị đã nghe nói đến Thành phố Sách Hoàn Cầu có lượng sách lưu trữ đứng đầu thế giới hiện nay chưa?”
“!!!”
Ai mà chưa từng nghe qua chứ! Đó quả thực là thiên đường của người yêu sách!
Không ngờ đó lại là thư viện tư nhân thuộc sở hữu của Tạ Ương!
Kế đó mọi người nghĩ tới, nếu huyện Tiểu Lăng trở thành chi nhánh của Thành phố Sách Hoàn Cầu, khách du lịch trong và ngoài nước nghe danh tìm đến e rằng sẽ nối liền không dứt.
Ngành du lịch vốn luôn khiến lãnh đạo huyện đau đầu nay còn phải lo lắng nữa sao?
Giây tiếp theo, lại nghe Tạ Ương trầm ngâm: “Sao trước đây tôi không nghĩ ra cách này nhỉ! Thành phố sách đã có thể đến đây mở chi nhánh, vậy dứt khoát để bệnh viện, viện điều dưỡng cũng đến huyện mình xây phân viện đi! Bệnh viện huyện nếu không mở rộng, đống thiết bị tôi quyên góp chưa chắc đã để vừa.”
“!!!”
Cái bánh bao nhân thịt siêu to khổng lồ từ trên trời rơi xuống suýt chút nữa đập ngất tất cả mọi người có mặt tại đó.
Cô cứ nói thẳng xem dưới danh nghĩa của cô còn bao nhiêu tài sản có lợi cho dân chúng nữa đi?
Tạ Ương hoàn toàn trở thành cục vàng trong mắt lãnh đạo huyện Tiểu Lăng.
Tìm người nghe ngóng ư? Đùa gì vậy! Người trong huyện kín miệng như bưng, sợ đồng nghiệp nơi khác đến nẫng tay trên, nên trước khi dự án chính thức khởi động, bất kể ai đến hỏi thăm đều ngậm miệng không nhắc tới nửa lời.
Ngô Thiên Vũ năm lần bảy lượt không hỏi ra đáp án, đúng lúc này tiền đền bù phá dỡ khu dân cư Vạn Hoa được giải ngân, đầu óc hắn nóng lên, gây ra một chuyện…
“Ương Ương, mẹ phải về nhà bác Tạ con một chuyến, Niệm Niệm biến mất rồi!”
Sáng hôm nay, Tạ Thư Linh đang làm bữa sáng tình yêu cho con gái thì nhận được điện thoại của anh trai cả, nói sáng nay ông ấy dẫn Niệm Niệm ra tiệm bánh nướng đầu trấn mua bánh nướng quẩy và uống sữa đậu nành, chỉ quay người trả tiền một cái, cô bé đã biến mất tăm.
“Vợ anh họ con sốt ruột phát điên lên rồi, lo Niệm Niệm bị bọn buôn người bế đi, đang định báo cảnh sát, trẻ con mất tích thì không cần đợi hai mươi bốn giờ.”
“Mẹ…”
Tạ Ương vừa định nói gì đó, điện thoại trên bàn rung lên mấy cái, nhận được một tin nhắn đa phương tiện từ một số lạ. Trong ảnh, cô nhóc đang ôm hồ lô ngào đường gặm ngon lành kia chẳng phải là bạn nhỏ Niệm Niệm đang khiến người lớn tìm kiếm đến gà bay chó sủa hay sao.
Dòng chữ kèm theo ảnh: [Mong được hợp tác vui vẻ với cô Tạ.]
Tạ Ương đoán ra ngay chủ nhân đứng sau tin nhắn này: Ngô Thiên Vũ.
Tên này bị thiểu năng à? Bắt cóc cháu gái họ của cô mà còn vọng tưởng hợp tác vui vẻ với cô?
Cô bực mình chọc mở một ứng dụng trên màn hình điện thoại, bấm vài cái rồi gọi giật Tạ Thư Linh đang vội vã định đi giúp tìm trẻ: “Không cần tìm đâu mẹ, con biết Niệm Niệm đang ở đâu.”
Ngay từ ngày thứ hai đến huyện Tiểu Lăng, cô đã trang bị cho mỗi người trong nhà một chiếc đồng hồ thông minh có khả năng tự động định vị.
Niệm Niệm còn nhỏ, lo con bé không đeo được đồng hồ, nên cô đặc biệt tìm nhà sản xuất đặt làm riêng, gắn chip định vị vào trong chiếc giỏ hình quả đào nhỏ xíu tết bằng dây đỏ đeo trên cổ tay con bé, vừa chắc chắn lại không gây chú ý.
Kẻ bắt cóc con bé nằm mơ cũng không ngờ tới, chiếc giỏ đào nhỏ trên cổ tay đứa trẻ lại chính là đồng hồ thông minh, khiến hành tung của bọn chúng bại lộ hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


