Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vào ngày lễ Quốc tế Lao động mùng một tháng năm, Tạ Ương tùy ý nhét vài cuốn sổ đỏ vào túi xách, dẫn theo bốn vệ sĩ, mặc đồ thường ngày, đeo kính râm, dáng vẻ nhàn nhã bay đến Nam Thành.
Trong đội vệ sĩ thần hào, hai người được phái đi bảo vệ Tạ Thư Linh hàng ngày, hai người đi theo em họ đến Kinh Thị thành lập công ty bảo vệ.
Sau này phàm là tài sản riêng của cô, cô đều định dùng vệ sĩ thuộc công ty dưới trướng mình.
Những vệ sĩ còn lại ở lại huyện Tiểu Lăng, giúp cô trông coi mấy dự án kia. Giá trị vũ lực cao cường, thích hợp để trấn giữ hơn.
Ra ngoài mang theo bốn vệ sĩ là đủ rồi.
Nguyên chủ học cấp hai tại một ngôi trường nằm ở vùng giáp ranh giữa thành thị và nông thôn của Nam Thành.
Nguồn học sinh của trường này không tốt lắm, học sinh địa phương hàng năm tuyển không đủ, luôn có một nhóm học sinh hộ khẩu nơi khác được điều phối sang.
Học sinh đông mà tạp nham, đội ngũ giáo viên cũng không đồng đều, dẫn đến chất lượng dạy học luôn đứng cuối bảng xếp hạng toàn thành phố.
Nhưng trường học dù bình thường đến đâu cũng sẽ có vài cựu học sinh kiệt xuất.
Ví dụ như lớp bọn họ có một nam sinh tên là Trình Trác, dáng người gầy gò nhỏ bé, tính tình trầm lặng, nhưng môn Toán cực giỏi. Hồi cấp hai tham gia thi học sinh giỏi Toán đạt giải nhất thành phố, giải nhì cấp tỉnh, thi đại học đỗ vào khoa Máy tính trường Đại học Hoa, chưa tốt nghiệp đại học đã được tuyển thẳng lên cao học tại trường, hiện đang là nghiên cứu sinh năm hai.
Năm nay lễ Quốc tế Lao động là ngày hoàng đạo thích hợp cưới gả, Trình Trác bay về ăn cưới chị họ, hôm sau đi nhà sách thì tình cờ gặp bạn cùng bàn hồi cấp hai là Trương Âu Minh, bị cậu ta nhiệt tình kéo đến địa điểm họp lớp.
Khi Tạ Ương đến, ngoại trừ Trình Trác và Trương Âu Minh đang ngồi trong góc cắn hạt dưa tán gẫu, những người khác đều vây quanh Mao Tư Đồng và Lục Khải trêu chọc:
“Hôm qua Tạ Ương thế mà lại không đến uống rượu mừng thật, Mao Mao cậu không giận sao?”
“So với chuyện đó, tớ càng muốn biết lát nữa Tạ Ương đến, nhìn thấy A Khải không dời mắt được, Mao Mao cậu có ghen không?”
“Sao lại hỏi thế, phải hỏi Tạ Ương chứ, cô ta nhìn thấy Mao Mao có đỏ mắt ghen tị không?”
“Hahahaha… Ơ! Tạ, Tạ Ương?”
Tạ Ương khoanh tay trước ngực, cười như không cười nhìn đám người này: “Chào mọi người nhé! Mấy năm không gặp, mồm miệng vẫn độc địa như thế nhỉ.”
“…”
“…”
“Phụt…”
Trương Âu Minh suýt chút nữa bị hạt dưa làm nghẹn, mãi đến khi Tạ Ương nhìn sang, cậu ta mới kêu lên một tiếng “vãi chưởng”, kinh ngạc nhảy dựng lên khỏi ghế.
“Tạ Ương! Cậu, cậu, cậu lại chính là Tạ Ương kia… Vãi…”
“Trương Cẩu Minh cậu bị bệnh à! Cứ giật đùng đùng lên thế! Nói cũng không sõi nữa?”
“Không phải, cậu ấy là cái đó, cái đó…”
Trương Âu Minh muốn nói cậu ta từng thấy Tạ Ương trên hot search dạo trước…
Không! Chính xác mà nói, khi nhìn thấy tin tức về Tạ Ương trên hot search, cậu ta cứ tưởng là một phú bà nào đó trùng tên trùng họ với bạn học cũ.
Dù sao thì con gái mười tám phép biến hóa, huống hồ tám năm không gặp, ai mà ngờ được Tạ Ương này chính là Tạ Ương kia chứ.
Vãi cả chưởng!
Trong đầu cậu ta nhanh chóng lướt qua tin tức kia, nói gì nhỉ? Hình như nói cô là chủ sở hữu duy nhất của một khu dân cư nào đó ở Nam Thành, dưới danh nghĩa còn có một phố ăn vặt dài cả cây số…
Không ngờ nha không ngờ! Phú bà nắm trong tay tài sản mấy tỷ tệ lại ở ngay bên cạnh mình, còn là bạn học cũ cấp hai!
Trương Âu Minh kinh ngạc đến mức không khép được miệng, nhìn quanh mọi người một vòng: “Các cậu đều không biết sao?”
“Biết cái gì? Trương Cẩu Minh rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?”
“Thì Tạ Ương ấy, cậu ấy…”
Tuy nhiên đám con gái đang nóng lòng muốn xem Tạ Ương xấu mặt, hoàn toàn không muốn nghe Trương Âu Minh nói nhảm, từng người một vây quanh Tạ Ương với tâm thế xem náo nhiệt không chê chuyện lớn mà hỏi:
“Tạ Ương sao giờ cậu mới đến?”
“Đúng đấy, hôm qua Mao Mao kết hôn, chờ mãi không thấy cậu đâu, cậu ấy khóc luôn rồi đấy. Hồi cấp hai hai người đi vệ sinh còn phải nắm tay nhau đi cùng, sao tốt nghiệp xong lại trở nên xa lạ thế này? Chẳng lẽ là vì Lục Khải?”
Tạ Ương lơ đãng liếc nhìn những người có mặt, lười lục lọi tên bọn họ trong đống ký ức, qua loa đáp một câu: “Ồ, có lẽ lúc đó tôi ngây thơ quá.”
“…”
“…”
“…”
“Phụt…”
Lại là Trương Âu Minh.
Cậu ta nhịn một lúc, nhưng rồi không nhịn nổi: “Hahahaha…”
“Ương Ương…” Sắc mặt Mao Tư Đồng lộ rõ vẻ khó chịu, trừng mắt nhìn Trương Âu Minh một cái, quay đầu chất vấn Tạ Ương, “Cậu có ý gì?”
“Không có ý gì cả.” Tạ Ương nhìn quanh một vòng, “Các thầy cô đâu? Không mời thầy cô đến sao?”
“Mời rồi mời rồi.” Trương Âu Minh vội vàng nói, “Thầy chủ nhiệm nói rõ là thầy và sư mẫu sẽ đến muộn một chút, các thầy cô khác cũng mời rồi nhưng không chắc có đến hay không. Đúng rồi, Tạ Ương cậu còn chưa biết sư mẫu của chúng ta là ai đâu nhỉ? Hì hì, là cô giáo dạy Toán đấy! Không ngờ cô và thầy chủ nhiệm lại thành một đôi đâu nhỉ?”
“…”
Chuyện này cô đúng là không ngờ tới thật.
“Lại đây lại đây! Cậu ngồi bên này với tớ, tớ kể thêm bát quái trường mình cho cậu nghe.”
Vừa nói, Trương Âu Minh vừa ân cần kéo Tạ Ương qua.
Đùi vàng! Đùi vàng lấp lánh mù mắt chó đây rồi! Lúc này không ôm thì đợi đến bao giờ!
“Đùi vàng… không phải, đại mỹ nữ, cậu đúng là giấu nghề thật đấy!”
Trương Âu Minh đợi Tạ Ương ngồi xuống, ân cần rót cho cô một tách trà, lại chọn mấy đĩa hạt dưa đồ ăn vặt con gái thích ăn đẩy đến trước mặt Tạ Ương, cười hì hì trêu chọc:
“Còn giỏi hơn cả A Trác nữa. À đúng rồi, hai người không phải là không nhớ nhau đấy chứ?”
Tạ Ương cẩn thận quan sát nam sinh kia một chút, cao gầy, đeo kính, nhìn qua là biết một người thành thật an phận, tốt hơn cái tên Lục Khải dầu mỡ kia không biết bao nhiêu lần.
Cô tỏ vẻ hứng thú hỏi: “Trình Trác? Trình Trác thi đỗ Đại học Kinh Đại được tuyển thẳng lên cao học trước thời hạn?”
“Hầy, Tạ Ương cậu biết à?” Trương Âu Minh hiển nhiên hơi bất ngờ.
“Đương nhiên!” Tạ Ương cười cười, “Tôi vẫn rất có hứng thú với nhân tài.”
Nói rồi, cô lấy hộp danh thiếp mà Phương Hoài chuẩn bị sẵn cho cô từ trong túi ra, rút một tấm danh thiếp cá nhân mạ vàng, đưa cho Trình Trác: “Sau này có dự án cần gọi vốn đầu tư thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”
Thấy Trương Âu Minh nhìn chằm chằm hộp danh thiếp trong tay cô như nhìn một miếng thịt béo bở, cô buồn cười không thôi, thuận tay đưa cho cậu ta một tấm.
Trương Âu Minh kích động đến mức run tay: “Oh my god! Tớ thế mà lại lấy được phương thức liên lạc riêng của phú bà!”
“…”
“…”
Chưa đợi Trình Trác nói vài câu vớt vát thể diện cho cô bạn cùng bàn cũ, đã thấy Mao Tư Đồng kéo Lục Khải với sắc mặt không vui đi tới: “Ương Ương, cậu đang phát danh thiếp à?”
Mấy cô gái khác thấy thế cũng vây lại:
“Tạ Ương cậu đang làm việc ở đâu thế?”
“Mang theo danh thiếp bên người, không phải ông chủ thì là nhân viên bán hàng, Tạ Ương cậu thuộc nhóm ông chủ hay sales thế? Hahaha! Xin lỗi nhé, chắc cậu không trách tớ hỏi thẳng quá đâu nhỉ?”
Hệ thống thần hào tức giận nhảy dựng lên: [Ký chủ! Vả mặt cô ta! Vả mặt cô ta thật mạnh vào!]
Giây tiếp theo, trong đầu Tạ Ương vang lên một chuỗi âm thanh điện tử vui tươi:
[Ting! Phát hiện môi trường ký chủ đang ở thích hợp để vả mặt, mở ra nhiệm vụ nhánh của Hệ thống thần hào.]
[Ting! Hệ thống thần hào hân hạnh phục vụ ngài! Hiện ban bố nhiệm vụ nhánh: Thần hào, vậy thì bắt buộc phải bắt đầu từ Tổng giám đốc! Mời ký chủ trong vòng 6 giờ đầu tư vào một dự án khả thi trị giá năm trăm triệu tệ, hoàn thành nhiệm vụ thưởng năm tỷ tệ tiền đầu tư (chỉ giới hạn dùng để đầu tư dự án). Đếm ngược bắt đầu!]
Tạ Ương: “…”
Cô day trán bật cười.
“Thiếu vốn đầu tư không?”
“???”
Tạ Ương nhìn thời gian, phải ký thỏa thuận đầu tư trong vòng sáu tiếng mới tính là nhiệm vụ thành công, thời gian vẫn hơi gấp gáp, nên nói ngắn gọn: “Có tiện liên lạc với giáo sư hướng dẫn của cậu không? Gần đây trong tay tôi có chút tiền nhàn rỗi, muốn tìm một dự án để đầu tư, nhiều thì không có, nhưng năm trăm triệu thì vẫn có.”
“!!!”
Mọi người lập tức nín bặt.
Bao nhiêu?
Năm trăm triệu?
Cậu gọi thế là “nhiều thì không có” á?
Mình đi theo số thứ tự chương của tác giả để dễ nhớ nha chương * 27 là kiểu cám ơn linh tinh như vậy này:
Chương * 27: [Ngày mai lên kệ]
Các bạn độc giả thân mến:
Chào buổi chiều mọi người!
Ngày mai (ngày 15 tháng 3), bộ truyện “Xuyên nhanh: Thu hồi Bàn Tay Vàng bắt đầu từ làm ruộng” sẽ chính thức lên kệ (vào VIP) vào lúc 0 giờ 05 phút!
Đến lúc đó, mong các bạn độc giả cũ và mới ủng hộ nhiệt tình nhé! Cảm ơn♪(・ω・)ノ
Sau khi lên kệ, lịch cập nhật của truyện sẽ được điều chỉnh thành 00:08 hàng ngày.
Nếu có chương ra thêm, tôi cũng sẽ cố gắng đăng vào cùng thời gian này.
Cuối cùng, tôi xin mặt dày ở đây cầu một lượt đặt mua đầu tiên và phiếu tháng!
Chúc ngày mai hoa nở phú quý, cát tường như ý!
Nguyện đời này mây mù tan hết, bạn và tôi đều bình an!
(^▽^)
Tịch Trinh
15:30 ngày 14 tháng 3 năm 2025
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
