Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phần thưởng đã tới tay, Tạ Ương quay lại nhà họ Chu.
Trong nhà lại có thêm mấy người, ồ, thì ra bố Chu đã gọi bạn chơi bài tới, lúc này vẫn đang cầm điện thoại tiếp tục gọi người, sợ quân số ít cãi nhau sẽ bị thiệt.
Tạ Ương vừa đến, hiện trường lập tức im phăng phắc.
Chẳng vì gì khác, một nửa số vệ sĩ bị Tạ Ương dẫn đi lúc nãy lại đi theo quay về rồi.
Cảm giác áp bức quá mạnh, bố Chu gọi điện thoại gọi người cũng không dám nói quá to.
Tạ Ương tùy ý kéo một chiếc ghế bên bàn ăn ngồi xuống, ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Tôi thấy mọi người tranh cãi nửa ngày rồi cũng chưa phân thắng bại, chi bằng để tôi nói vài câu, mọi người nghe xem có lý hay không. Đầu tiên, căn nhà này là do nhà họ Chu trả tiền cọc, Chu Phong trả góp, về mặt pháp luật quả thực thuộc về nhà họ Chu, không sai vào đâu được.”
“Vẫn là lời cô nói nghe thuận tai.” Mẹ Chu lập tức hùa theo.
Tạ Ương cười cười: “Thứ hai, chị tôi đi chợ nấu cơm, phụ trách chi tiêu cho cả chị ấy và Chu Phong, số tiền này tiêu bao nhiêu, vẫn có thể tính ra được. Đồng thời tính thêm tiền thuê nhà ở đây, cứ coi như chị tôi và Chu Phong thuê chung, mỗi tháng nên chia bao nhiêu thì chia bấy nhiêu.”
Mẹ Chu lập tức nói: “Giá thuê nhà ở Lũng Thúy Lục Cư của chúng tôi không thấp đâu, khu dân cư mới, lại là nội thất tinh xảo, căn hộ ba phòng ngủ như nhà tôi, một tháng ít nhất cũng phải bảy tám ngàn. Dung Duyệt ở từ lúc nhận nhà đến giờ, nếu tính tiền thuê nhà thật, thì tiền cơm nước, tiền đồ dùng hàng ngày con trai tôi tiêu tốn còn chưa đủ bù đâu!”
“Không thể nói như thế được!”
Bác gái Tạ không kìm nén được muốn phản bác vài câu, nhưng bị Tạ Thư Linh ngăn lại: “Chị cả, chị nghe Ương Ương nói trước đã.”
Tạ Ương lên mạng tra giá thuê trung bình cùng loại căn hộ trong khu, lại bảo Dung Duyệt tính toán rõ ràng từng khoản tiền đã chi cho Chu Phong trước đây.
Thanh toán xong hai khoản nợ, cô đặt bút xuống dặn dò Tạ Húc Phương: “Chuyển cho nhà họ Chu ba ngàn sáu, hai khoản nợ coi như bù trừ xong.”
Mẹ Chu nghe vậy đắc ý không thôi: “Tôi đã nói mà, Dung Duyệt ở đây, vẫn là nó lời đấy chứ.”
Tạ Ương gật đầu: “Tiếp theo chúng ta tiếp tục tính cái khác. Em trai, em tra giúp chị tiêu chuẩn thu phí của người giúp việc theo giờ trong thành phố này, ngày ba bữa cơm cộng thêm giặt giũ phơi phóng dọn vệ sinh.”
Bác gái Tạ vốn đang uất ức muốn đánh nhau với mẹ Chu một trận, nghe vậy lập tức phấn chấn hẳn lên.
Tạ Húc Phương cũng vui vẻ: “Được luôn chị ơi, em tra ngay đây.”
Cậu phản ứng cực nhanh tìm ra công ty vệ sinh chuỗi lớn nhất địa phương, cái miệng nhỏ vừa liến thoắng báo cáo:
“Chỉ riêng nấu cơm ba bữa một ngày thu phí theo tháng dao động từ 5000 đến 10000, cơm chị em nấu em ăn rồi, mùi vị khá ngon, hơn nữa lại chịu khó bỏ công sức, chúng ta chịu thiệt một chút, lấy giá trị trung bình, tính 7500 là được rồi…”
“Mua sắm đồ dùng hàng ngày, dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo chăn màn tính phí theo giờ, hiện tại giá thị trường mảng này là 50 tệ/giờ, bình quân mỗi ngày tính 2 giờ, một tháng tính 30 ngày, vậy là 3000…”
“…”
Mẹ Chu bị khí thế của Tạ Húc Phương dọa lùi lại mấy bước, lẩm bẩm: “Thế, thế cũng không thể tính như vậy, đã đính hôn rồi…”
Tạ Ương mặc kệ mẹ Chu, tiếp tục nói: “Tiếp theo nên tính toán tiền bồi dưỡng chị tôi bị sảy thai.”
“!!!”
“Vốn dĩ tôi cảm thấy còn nên cộng thêm một khoản phí tổn thất thanh xuân nữa.” Tạ Ương chống cằm nói.
“Nhưng nghĩ lại con trai bà cũng có thanh xuân, bây giờ chú trọng nam nữ bình đẳng, vậy khoản này coi như bù trừ đi. Nhưng chị tôi chưa kết hôn đã sảy thai, mang thai không phải chuyện của một mình chị ấy, xảy ra chuyện cũng không thể chỉ để một mình chị ấy gánh chịu. Con trai bà đâu? Không định ra mặt chịu trách nhiệm sao?
Thôi, người đến hay không cũng không sao, dù gì người đàn ông này chị tôi chắc cũng không định cần nữa, nhưng tiền bồi dưỡng nên đưa thì đừng hòng quỵt một xu, nếu không chúng tôi sẽ mời cảnh sát tới phân xử, nhưng chuyện nhỏ nhặt này tôi nghĩ tốt nhất đừng làm phiền các chú cảnh sát, mọi người thấy sao?”
“!!!”
Người nhà họ Tạ đương nhiên thấy sảng khoái tinh thần, nhưng sắc mặt người nhà họ Chu lại khó coi vô cùng.
“Đám người các người đúng là trộm cướp mà! Tôi không sống nữa!”
Mẹ Chu định ngồi bệt xuống đất ăn vạ ngay tại chỗ.
Ngoài cửa đúng lúc vang lên tiếng chào hỏi ân cần của giám đốc bộ phận kinh doanh và giám đốc quản lý tài sản:
“Xin hỏi cô Tạ Ương có ở đây không?”
“Chào mọi người, xin lỗi đã làm phiền, chúng tôi đến gặp chủ sở hữu mới là cô Tạ.”
Trong phòng ngoại trừ Tạ Ương ra, mọi người đều: “???”
Chủ sở hữu mới? Ở đâu ra chủ sở hữu mới?
Vẫn là Tạ Húc Phương phản ứng nhanh nhất, quay phắt đầu lại nhìn Tạ Ương: “Chị, chị mua nhà ở đây thật à?”
“Đâu chỉ là mua nhà, cô Tạ đã mua lại toàn bộ một trăm tám mươi căn hộ trong tòa Lâu Vương từ tay ông chủ Thiệu rồi!” Giám đốc quản lý tài sản cười tít mắt.
Mọi người: “!!!”
Một trăm tám mươi căn!!!
Lại còn là Lâu Vương có thiết kế đẹp nhất, diện tích lớn nhất, giá cả đắt đỏ nhất!!!
Một trăm tám mươi cuốn sổ đỏ, thế thì phải dùng bao tải mà đựng mất?
Giám đốc bộ phận kinh doanh sợ bên ngoài xuất hiện tin đồn không hay, ảnh hưởng đến việc bán hàng giai đoạn ba, giai đoạn bốn của Lũng Thúy Lục Cư nên đặc biệt giải thích vài câu:
“Lúc trước ông chủ Thiệu mua nhà ở khu dân cư của chúng ta không phải để ở, mà là để đầu tư, gần đây vốn liếng của ông ấy xuất hiện lỗ hổng, nên định bán tòa Lâu Vương, không ngờ chân trước vừa treo biển, chân sau đã được cô Tạ trả hết toàn bộ bằng tiền mặt. Có thể thấy khu dân cư của chúng ta vẫn rất được các đại gia chào đón, ha ha!”
“!!!”
Trả hết một lần!!!
Mọi người lại lần nữa cảm thấy như bị đả kích chí mạng.
Đặc biệt là người nhà họ Chu, quả thực ngây người luôn rồi.
Nhà họ Tạ không phải rất nghèo sao?
Không phải làm ruộng thì cũng là lái xe tải, bày sạp vỉa hè sao?
Từ bao giờ lại xuất hiện một nhân vật lớn động một chút là bỏ tiền tươi ra mua một trăm tám mươi căn nhà thế này?
Tạ Ương cười như không cười liếc nhìn bố Chu mẹ Chu một cái, nói: “Miễn là đừng bị người ta hiểu lầm chúng tôi đến tống tiền là được.”
“Làm gì có chuyện đó chứ, ha ha ha…” Khóe miệng mẹ Chu nặn ra một nụ cười, cố gắng hòa giải, làm thân.
Nhà họ Tạ có một nhân vật như vậy, bà ta đâu còn dám xúi giục con trai chia tay với Dung Duyệt, mong Dung Duyệt mau chóng gả vào đây còn không kịp.
Dỗ dành người nhà họ Tạ vui vẻ, kẽ tay tùy tiện lọt ra một chút, cũng đủ cho cả nhà họ ăn sung mặc sướng rồi.
“Đã không hiểu lầm, vậy thì cứ theo lời vừa rồi ký vào bản thỏa thuận này, kết thúc chuyện tiền nong qua lại giữa chị tôi và con trai hai người đi. Đúng lúc có hai vị giám đốc ở đây, làm người trung gian làm chứng cho hai nhà chúng ta.”
“…”
Trong lòng mẹ Chu đương nhiên không tình nguyện, nhưng để dỗ dành trái tim Dung Duyệt quay lại, tiếp tục làm thông gia với nhà họ Tạ, bà ta nén đau đớn như bị cắt thịt, giả vờ sởi lởi cầm bút lên:
“Chưa kết hôn, nợ nần kinh tế đúng là phải tính toán rõ ràng. Thông gia hiếm khi tới đây, buổi tối tôi mời khách, hai nhà chúng ta ngồi lại nói chuyện tử tế, chuyện trước kia ấy à đều là hiểu lầm, hiểu lầm giải quyết xong là tốt rồi, mọi người nói đúng không? Hơn nữa, Tiểu Dung đính hôn với A Phong nhà chúng tôi hai năm rồi, cũng đến lúc bàn chuyện cưới xin rồi.”
Bác gái Tạ đợi bà ta ký tên xong, thu bản thỏa thuận bỏ vào túi xách, cười lạnh nói: “Đã làm ầm ĩ đến mức này rồi mà còn muốn dỗ dành con gái bà đây tiếp tục làm trâu làm ngựa cho con trai bà à! Tôi thấy bà đang nằm mơ giữa ban ngày đấy! Sống cho ra con người đi cái đồ mụ già đê tiện!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


