Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bác gái Tạ cầm lấy thỏa thuận, giục mẹ Chu mau chóng thanh toán tiền, sau đó bảo Dung Duyệt dẫn bà vào phòng ngủ thu dọn hành lý, định bụng về nhà sớm.
“Về nhà không vội.” Tạ Ương nói: "Con đặt khách sạn rồi, chúng ta ở lại tỉnh thành mấy ngày, đã đến thì chơi cho thỏa thích. Hơn nữa chị cả từ bệnh viện ra chắc chưa ăn gì đúng không? Chúng ta tìm chỗ nào ăn chút đồ nóng, không vội đi đường.”
Bác gái Tạ lúc này mới để ý sắc mặt con gái, áy náy vô cùng: “Vẫn là Ương Ương quan sát tỉ mỉ, mẹ cũng không nhận ra sắc mặt con kém như vậy.”
Mẹ Chu nén đủ nỗi khó chịu trong lòng, nặn ra một nụ cười nịnh nọt: “Tiểu Dung à, lúc nãy bác nói đều là lời lúc nóng giận, cháu cứ coi như bác đánh rắm đi, đừng chuyển đi nữa, lát nữa A Phong về bác cũng không biết phải giải thích với nó thế nào. Bác… bác đi mua con gà, hầm canh gà cho cháu uống nhé.”
“Không cần đâu.” Dung Duyệt đã hoàn toàn nghĩ thông suốt, bình tĩnh nhìn mẹ Chu, nói từng câu từng chữ: "Cháu và Chu Phong hết duyên rồi, sau này trai cưới vợ gái gả chồng không liên quan gì đến nhau.”
Nói xong, cô dẫn người nhà mẹ đẻ vào phòng mình chuyển hành lý.
Tạ Húc Phương đúng là quỷ tinh quái, phàm là đồ Dung Duyệt bỏ tiền mua, cho dù là một cái lót ly, một miếng giẻ rửa bát cũng bị cậu nhét vào túi bảo vệ môi trường mang đi: “Hời cho ai cũng không hời cho người nhà họ Chu!”
Người nhà họ Chu: “…”
Tạ Ương không đưa mọi người tới căn nhà mới vừa “mua” để ở.
Tuy nói là bàn giao nội thất tinh xảo, hơn nữa lúc trước ông chủ Thiệu mua để đầu tư, chưa từng vào ở, nhưng dù sao cũng đã giao nhà được một thời gian rồi, chưa dọn dẹp, lại thiếu chăn gối nên không ở được.
Cô dứt khoát bao trọn tầng phòng tổng thống ở khách sạn năm sao đắt nhất tỉnh thành.
“Chị, tiếp theo chị cứ yên tâm dưỡng sức khỏe, dưỡng cho khỏe rồi muốn làm gì cũng được.” Tạ Ương an ủi chị họ.
Dung Duyệt nhìn cô em họ đang nghiêm túc an ủi mình thì không nhịn được cười, cố ý trêu cô: “Thật sự muốn làm gì cũng được sao? Không muốn đi làm, muốn nằm yên mặc kệ đời cũng được à?”
“Được chứ! Sao lại không được.” Tạ Ương cười nói: "Chị hỏi bác xem chị có tư cách nằm yên mặc kệ đời không?”
Bác gái Tạ giật giật khóe miệng: “Mấy đứa nói cái gì thế hả! Sao còn trẻ mà cứ nghĩ đến chuyện nằm ườn ra đấy. Có điều con gái à, nếu con thực sự không muốn đi làm thì về nhà với mẹ, mẹ nuôi con! Em họ con tặng con một căn biệt thự lớn ở huyện, trước kia con chẳng phải thích vẽ tranh sao? Ở trong biệt thự đó yên tâm mà vẽ, dưỡng cho khỏe người, sống vui vẻ là quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Chuyện sau này, để sau này hẵng tính.”
Dung Duyệt tưởng mình nghe nhầm: “Mẹ nói gì cơ? Em họ tặng con một căn biệt thự lớn?”
“Đúng thế chị ơi.” Tạ Húc Phương cắt một đĩa hoa quả mang vào, thuận miệng đáp: "Còn là biệt thự đơn lập ở Long Tỉnh Sơn Viên đấy! Giá thị trường một ngàn vạn! Không chỉ chị có, em cũng có, anh trai em và cả em họ nhỏ cũng có. Ây da nói ra thì dượng út của em ngày xưa giàu thật đấy, tiếc là đoản mệnh quá! Nếu còn sống thì hưởng phúc biết bao!”
Tạ Ương: “…”
Còn sống thì làm gì có phần di sản này hả em trai.
Cô cười nhìn về phía Dung Duyệt: “Biệt thự đã sang tên cho chị từ ba ngày trước rồi, bác thế mà nhịn đến bây giờ mới nói cho chị biết à?”
Dung Duyệt ngẩng đầu nhìn mẹ mình.
Bác gái Tạ: “Mẹ cảm thấy chuyện lớn như vậy nói qua điện thoại không rõ ràng, nên muốn đợi Duyệt Duyệt về nhà rồi mới nói cho nó biết.”
Dung Duyệt tiêu hóa xong chiếc bánh từ trên trời rơi xuống này, kích động đến mức muốn chạy xuống lầu vài vòng: “A a a! Mình thế mà lại có một căn nhà thuộc về riêng mình! Còn là biệt thự lớn em họ tặng! Nói đi cũng phải nói lại, may mà mẹ không nói trước cho con biết, nếu gọi điện sớm hơn một ngày, để Chu Phong nghe thấy, có tin là nhà hắn sẽ bám riết lấy con đòi đi đăng ký kết hôn ngay lập tức không. Nhà này con coi như nhìn thấu rồi!”
“Nhìn thấu rồi thì mình về nhà! Tránh xa nhà đó ra, đừng dây dưa gì nữa.”
“Yên tâm đi mẹ, cho dù con còn ở lại tỉnh thành thì cũng sẽ không dây dưa gì với Chu Phong nữa đâu, con thật sự nghĩ thông suốt rồi.”
“Nghĩ thông suốt là tốt. Con còn trẻ, vốn dĩ mẹ đã không tán thành việc con vừa tốt nghiệp xong đã đính hôn, nhưng chuyện đã qua rồi, chúng ta không nhắc lại nữa, chúng ta nhìn về phía trước! Cóc ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông hai chân còn sợ không tìm ra người tốt sao? Hôm nào mẹ nhờ người tìm cho con một mối tốt hơn thằng họ Chu kia gấp ngàn lần vạn lần!”
Tạ Húc Phương ăn hoa quả nhập khẩu khách sạn tặng mà khen không dứt miệng, thuận đà nói: “Chị, còn tìm đối tượng làm gì! Không phải nói đàn ông chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của phụ nữ các chị thôi sao?”
“…”
…
Bên kia, Chu Phong nhận được điện thoại của mẹ Chu, từng có lúc nghi ngờ mẹ mình nhầm lẫn:
“Mẹ, mẹ có nhầm không đấy? Dung Duyệt đào đâu ra họ hàng giàu có? Họ hàng nhà cô ấy chúng ta đâu phải chưa từng gặp, người nào người nấy nghèo rớt mồng tơi… Cái gì? Mẹ nói con gái của dì nhỏ cô ấy á? Ha! Dì nhỏ của cô ấy năm xưa đang học đại học thì mang thai, sợ mất mặt nên chủ động thôi học bỏ đến Nam Thành, mấy năm nay sống bằng nghề làm thuê, nghe nói cuộc sống vất vả lắm, em họ cô ấy tốt nghiệp chưa được bao lâu đâu nhỉ? Sao có thể có tiền…”
Mẹ Chu: “Là thật đấy, em họ nó mua lại toàn bộ tòa Lâu Vương ở khu chúng ta rồi! Tròn một trăm tám mươi căn! Tổng giám đốc bộ phận kinh doanh và giám đốc quản lý tài sản đích thân tới cửa nói chuyện này, còn có thể là giả sao?”
“…”
“A Phong, Dung Duyệt tuy đã chuyển đồ đi rồi, nhưng trước đây nó luôn trăm nghe ngàn thuận với con, con gọi điện dỗ dành nó một chút, để nó hồi tâm chuyển ý. Sau này đợi hai đứa kết hôn rồi, cô em họ giàu có kia của nó nói không chừng sẽ tặng nó một căn nhà làm của hồi môn. Một trăm tám mươi căn đấy, tùy tiện lọt qua kẽ tay một chút là đủ rồi.”
“Nhưng mà… chúng ta đã làm ầm ĩ đến mức này rồi…” Chu Phong còn biết giữ thể diện hơn mẹ hắn một chút.
Mẹ Chu không cho là đúng: “Vợ chồng trẻ cãi nhau là chuyện bình thường, đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa mà! Hôm nay bọn nó chưa đi, mà đến khách sạn ở, chắc là Dung Duyệt không nỡ xa con, nếu không thì sao lại không đi chứ? Còn vẽ chuyện ra ở khách sạn, nhiều người ở khách sạn như thế tốn kém không ít đâu…”
Chu Phong nghe mẹ nói vậy, trong lòng lập tức nảy sinh vài phần dao động.
Nếu em họ của Dung Duyệt thực sự giàu có như vậy, thì cuộc hôn nhân này chắc chắn không thể hỏng được!
Thế là hắn cúp điện thoại, gửi cho Dung Duyệt một tin nhắn tình ý dạt dào, gửi đi rồi mới phát hiện mình đã bị chặn.
“…”
Mỗi ngày đi làm, hắn như bị lột sạch quần áo để mọi người soi mói, đành phải xin nghỉ việc, chuyển sang một công ty nhỏ có đãi ngộ kém xa trước kia.
Mẹ Chu trộm gà không thành còn mất nắm gạo, tức đến mức suýt phải vào bệnh viện.
Cục tức này dù thế nào cũng không nuốt trôi, bà ta bèn gọi điện cho cô em họ là phu nhân quan chức sang trọng quyền quý, muốn nhờ người em họ có bản lĩnh này ra tay, thay bà ta xử lý nhà họ Tạ.
Kể ra cũng khéo, em họ của mẹ Chu không phải ai khác, chính là đàn chị đại học năm xưa đã bày mưu hãm hại Tạ Thư Linh chưa chồng mà chửa khiến bà phải bỏ học.
Nghe vệ sĩ báo cáo xong những động tác nhỏ sau lưng của mẹ Chu, đồng thời xem mạng lưới quan hệ chi tiết về mẹ Chu và gia đình người em họ kia do Hệ thống chủ giúp cô điều tra, Tạ Ương không nhịn được vỗ tay cảm thán thế giới này quả là nhỏ bé thật!
Nói thật, nếu mẹ Chu không gây chuyện, nhất thời cô cũng chưa nghĩ đến việc phải thay Tạ Thư Linh báo thù chuyện năm xưa, dù sao chuyện cũng đã qua lâu rồi.
Nhưng không ngờ cô không tìm đối phương, đối phương lại tự dẫn xác tới cửa.
Vậy còn chờ gì nữa, nợ cũ thù mới tính luôn một thể thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


