Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cậu cả Tạ hơi đau đầu: “Thằng nhóc này đừng có làm loạn! Chúng ta đi đón người, không phải đi đánh nhau.”
“Đón người càng phải mang nhiều người, khí thế phải đủ! Để cho nhà đó biết, nhà họ Tạ chúng ta không phải dễ bắt nạt!”
“…”
Nghe cũng có lý, cậu cả Tạ cũng không nói gì thêm.
Cả nhóm hội họp ở đầu thị trấn, ngồi lên dàn xe sang của Tạ Ương, đằng đằng sát khí lao tới tỉnh thành…
Bên kia, Dung Duyệt gọi điện cho vị hôn phu cả buổi, đều không có ai nghe máy.
Mãi đến khi màn hình điện thoại tối đen, hết pin.
Cục sạc để ở nhà không mang theo, hơn nữa từ bệnh viện trở về đã gần nửa ngày, vốn đang yếu ớt, cô ấy cần được nghỉ ngơi gấp.
Vì lo cho sức khỏe của mình, cô ấy đập mạnh vào cửa nhà mới lần nữa: “Chu Phong! Chu Phong! Em biết anh ở nhà, mở cửa giúp em!”
Cửa đã mở, nhưng người đi ra không phải vị hôn phu của cô ấy, mà là bố mẹ chồng tương lai.
Mẹ Chu dùng ánh mắt xoi mói nhìn Dung Duyệt từ trên xuống dưới một lượt, cười khẩy nói: “Cô làm ngã mất cháu đích tôn cưng của nhà họ Chu chúng tôi, còn có mặt mũi quay lại à! Da mặt đúng là không phải dày bình thường!”
Dung Duyệt tức đến mức toàn thân run rẩy: “Tiền vay mua căn nhà này là cháu và Chu Phong cùng trả, dựa vào đâu mà cháu không được quay lại?”
“Ha! Cô đang tấu hài đấy à? Nhà của chúng tôi có phần của cô từ bao giờ thế? May mà tôi dặn con trai phải lanh lợi một chút, đừng vội đăng ký kết hôn, nếu đăng ký rồi mới mua nhà thì đúng là bị con ranh nhà cô ăn vạ rồi!”
“Bác có ý gì? Cuối năm mới đăng ký chẳng phải là vì nửa đầu năm không chọn được ngày lành sao?”
“Ngày lành tháng nào chẳng có, làm gì có chuyện không chọn được!” Mẹ Chu đắc ý nói: “Là tôi bảo con trai đừng vội đăng ký đấy, cô cũng chẳng phải món hàng hot gì, có gì mà phải vội. Mua nhà trước đã, căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của con trai tôi, chẳng liên quan nửa xu nào tới cô cả…”
“Được rồi, đừng có bày ra cái bộ dạng sa cơ lỡ vận như chết cha chết mẹ thế kia, đã làm mất cháu trai nhà họ Chu chúng tôi thì hôn sự này dẹp luôn đi! Dù sao hai nhà cũng chỉ mới ngồi lại ăn bữa cơm đính hôn, một là chưa đăng ký, hai là chưa tổ chức tiệc cưới, chia tay cũng sòng phẳng.”
“Sòng phẳng cái rắm ấy! Mụ già đê tiện này!”
Chưa bước ra khỏi cửa thang máy đã nghe thấy những lời này, bác gái Tạ tức giận xông lên mấy bước dài, vung cái túi xách hàng hiệu Tạ Ương tặng đập thẳng vào mặt bà thông gia.
“Á…”
Mẹ Chu kêu đau một tiếng, ôm lấy mặt.
Bác gái Tạ đau lòng sờ sờ cái túi, là cháu gái tặng đấy, không thể đánh hỏng được!
“Mẹ!”
Dung Duyệt nhìn thấy mẹ ruột, nước mắt kìm nén nãy giờ rốt cuộc không ngăn được mà tuôn rơi, lao đầu vào lòng bác gái Tạ, giọng nghẹn ngào: “Mẹ vất vả rồi! Đường xá xa xôi còn đặc biệt chạy tới đây!”
“Con bé ngốc này! Con là con gái của mẹ, con có chuyện, sao mẹ có thể không đến! Không chỉ mẹ, con xem còn ai cùng tới nữa này?”
Dung Duyệt ngẩng đầu, qua làn nước mắt mông lung, nhìn xem cô ấy thấy ai?
“Cậu cả? Cậu hai? Húc Đông? Húc Phương? Còn có… dì út và Ương Ương cũng tới?”
Ơ khoan đã!
Không chỉ những người này!
Sau lưng dì út và em họ sao còn có mười mấy gã đàn ông vạm vỡ mặc âu phục, đeo kính râm đi theo thế kia?
Bất kể là ai mang người tới giúp, nhóm đàn ông vạm vỡ cực ngầu này ép vợ chồng nhà họ Chu lùi từng bước vào trong nhà, theo đà mọi người lần lượt đi vào, rồi vây kín cửa nhà họ Chu không lọt một giọt nước.
Trong lúc đó không hề có động tác gì, nhưng chỉ riêng khí thế này đã dọa vợ chồng nhà họ Chu sợ chết khiếp.
“Các người… các người đừng làm bậy nhé! Tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
“Báo đi! Cho dù bà không báo, chúng tôi cũng định báo!” Tạ Ương kéo người nhà mình ngồi xuống ghế sô pha, nháy mắt với cậu em họ.
Tạ Húc Phương hiểu ý, vừa nói vừa lấy điện thoại ra: “Đúng! Chúng tôi mới là người muốn báo cảnh sát! Ở đây có người lừa hôn, lừa tình, lừa tiền!”
“!!!”
“Một lũ nhà quê chưa va chạm sự đời, nhà ở đây đừng nói là tiền đặt cọc, ngay cả cái nhà vệ sinh các người cũng không mua nổi đâu!”
[Ding! Phát hiện môi trường ký chủ đang ở thích hợp để vả mặt, mở nhiệm vụ nhánh của Hệ thống thần hào.]
[Ding! Hệ thống thần hào phục vụ ngài! Hiện ban bố nhiệm vụ nhánh: Thần hào sao có thể không có nhà ở tại thành phố thủ phủ của tỉnh? Mời ký chủ trong vòng 12 giờ hoàn thành việc kiểm tra thiết bị phòng cháy chữa cháy của cầu thang này, hoàn thành nhiệm vụ thưởng một tòa Lâu Vương của khu dân cư này. Đếm ngược bắt đầu!]
Tạ Ương mím môi cười trộm.
Hệ thống thần hào giọng sữa này quá có tinh thần chính nghĩa rồi!
Cô thích!
“Chị, khu dân cư này của mọi người, tòa nào là Lâu Vương?” Tạ Ương mỉm cười nhìn về phía Dung Duyệt.
Dung Duyệt không hiểu lý do cô em họ hỏi như vậy, nhưng vẫn đi đến trước cửa sổ sát đất hướng chính Tây, chỉ vào vị trí chính giữa khu dân cư: “Tòa nhà có quảng trường đài phun nước và vườn hoa nhỏ phía trước kia chính là Lâu Vương.”
Mẹ Chu cười nhạo nói: “Sao hả? Còn muốn mua nhà ở tòa Lâu Vương à? Bớt mơ mộng đi! Nhà ở tòa Lâu Vương đã sớm bị một ông chủ lớn ở địa phương bao trọn rồi, có tiền cũng không mua được đâu. Huống chi là các người…”
Bà ta liếc mắt khinh thường nhìn mọi người, thầm nghĩ đám người các người có tiền sao, hừ!
Giây tiếp theo, liếc thấy cái túi xách trong tay bác gái Tạ, đồng tử bà ta chấn động mạnh.
Đây không phải là hãng LV sao?
Người nhà quê sao có thể đeo nổi cái túi đắt tiền như thế?
Là hàng nhái nhỉ?
Mẹ Chu dứt khoát tự thuyết phục bản thân, sau đó khinh bỉ liếc bác gái Tạ một cái: “Có vài người ấy mà, không có tiền thì thôi đi, đeo cái túi hàng hiệu nhái đi ra ngoài, cũng không sợ bị người biết nhìn hàng cười cho chết à.”
“Ai đeo túi nhái? Đây là chị tôi tặng bác cả đấy, người không biết nhìn hàng tôi thấy là bà thì có?” Tạ Húc Phương sợ bác cả chịu thiệt, vội vàng đốp chát lại.
“Cậu nói ai không biết nhìn hàng!” Mẹ Chu chỉ vào Tạ Húc Phương, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Tạ Thư Linh mở miệng: “Túi chính hãng mười hai vạn một cái bị bà nói là hàng cao cấp nhái, không phải không biết nhìn hàng thì là gì!”
“Mười hai vạn!!!”
“Mười hai vạn!!!”
Bác gái Tạ và mẹ Chu đồng thanh thốt lên.
Mẹ Chu kinh ngạc vì bà thông gia lại mua nổi cái túi đắt tiền như vậy, không phải nhà họ Tạ ở vùng nông thôn nghèo nàn sao? Lấy đâu ra tiền mua đồ xa xỉ?
Bác gái Tạ thì kinh ngạc vì cái giá này.
Bà biết cái túi này không rẻ, dù sao chi tiết tinh xảo như vậy, sờ vào thích tay như vậy, mềm mại thoải mái hơn bất kỳ cái túi da nào bà từng đeo trước đây, nhưng mà mười hai vạn… cướp tiền à!
Bác gái Tạ hối hận vì ban nãy lấy nó đập mẹ Chu, nhỡ đâu va đập tạo ra nếp nhăn thì đau lòng chết mất.
Mẹ Chu này xứng dùng cái túi đắt tiền như vậy để đánh vào mặt sao? Không xứng!
“Chị ở đây từ từ tranh luận với bác cả và mọi người nhé, em ra ngoài một lát.”
Tạ Ương nhân lúc bác cả còn chưa hoàn hồn, nháy mắt với cậu em họ, vội vàng chuồn đi, thuận tiện đi làm nhiệm vụ.
“Chị đi đâu đấy?”
“Chị đi dạo chút thôi.”
Ừ, đi dạo, từ tầng cao nhất nơi có căn hộ nhà họ Chu này, men theo cầu thang bộ đi xuống, dạo qua từng tầng một, thuận tiện hoàn thành nhiệm vụ mà Hệ thống thần hào giao phó… kiểm tra thiết bị phòng cháy chữa cháy của mỗi tầng.
Xuống đến tầng một, nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng tới tay.
[Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ nhánh lần này, thưởng một tòa Lâu Vương thuộc khu dân cư nhà ở cao tầng Lũng Thúy Lục Cư. Sổ đỏ sẽ được gửi đến tay ký chủ theo con đường chính ngạch.]
Nghe giọng nói sữa của Hệ thống thần hào, Tạ Ương không nhịn được vui vẻ: “Tiểu Hào thật tuyệt!”
Hệ thống thần hào cười thành một đóa hoa hướng dương: [Cảm ơn chị! Em sẽ tiếp tục cố gắng ạ!]
Hệ thống chủ: […]
Không nỡ nhìn thẳng!
Mau chóng kết thúc nhiệm vụ ở thế giới này, để cái đồ chân sai vặt không có tâm cơ này quay về xưởng đi thôi! Nó sắp chịu hết nổi rồi!
Bị ký chủ thao túng tâm lý (PUA) mà còn cảm ơn người ta, lúc đầu chế tạo ra nó, chẳng lẽ không nhập chỉ số thông minh cho nó sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
