Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chị, đây thật sự là xe của chị à?”
Trên đường trở về Thịnh Thế Đào Nguyên, Tạ Húc Phương cảm nhận chiếc ghế da thật êm ái dưới mông, trong đáy mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
“Sao thế? Không tin à?” Tạ Ương nhìn cậu qua kính chiếu hậu rồi cười.
Một chiếc xe không ngồi hết, cô gọi thêm một chiếc taxi khác.
Tạ Húc Phương cùng lão Lục Phó Nhất Minh nhỏ tuổi nhất phòng ngồi xe cô về, bốn người còn lại đành phải ngồi taxi.
Phó Nhất Minh quay đầu nhìn chiếc taxi phía sau, lần đầu tiên trong lòng nảy sinh cảm thán “nhỏ tuổi cũng có cái lợi của nhỏ tuổi”. Chẳng phải sao, mấy anh em khác chỉ có thể chen chúc trên taxi, còn cậu lại được đi theo chị đại tận hưởng chiếc xe sang chục triệu tệ này.
Xe sang trị giá chục triệu tệ đấy, có khi cả đời chỉ có một cơ hội trải nghiệm này thôi.
Tạ Húc Phương gãi đầu: “Cũng không phải là không tin, chỉ là…”
Sự chênh lệch trước sau quá lớn khiến cậu nhất thời không phản ứng kịp.
Thế nhưng khi đến Thịnh Thế Đào Nguyên, cậu mới biết:
Xe sang chục triệu tệ chẳng là cái thá gì! Chị họ cậu còn có căn biệt thự Lâu Vương trị giá một tỷ tệ!!!
Sau đó, cậu và đám bạn được sắp xếp vào gian nhà khách có nội thất khiêm tốn nhưng không giấu được vẻ xa hoa, tinh tế mà không thô tục. Bọn họ như đang trong mộng ảo, trải nghiệm ngâm mình trong suối nước nóng dưỡng sinh tự nhiên, gột rửa đi sự mệt mỏi sau một ngày bôn ba.
Vừa mới nằm xuống chiếc đệm được mệnh danh là “Rolls-Royce” trong giới đệm giường, chợt nghe thấy lão Lục kêu lên:
“Ôi vãi! Đại ca, chị họ cậu lên hot search rồi! Mau nhìn xem! Đây là chị ấy đúng không?”
Lúc này Tạ Húc Phương mới biết: Chị họ cậu thế mà lại là chủ sở hữu duy nhất của một khu dân cư sắp phá dỡ quy mô lớn!
Đồng thời còn sở hữu trọn vẹn khu đất phố ăn vặt trị giá một tỷ tệ!
Bên này vẫn còn đang hoảng hốt thì cậu nhận được điện thoại của Tạ Ương.
“Chị?”
Không phải vừa mới tách ra sao? Mới đi mấy bước mà sao đã gọi điện thoại rồi?
“Có việc gì gấp ạ? Hay là em qua đó nhé?”
“Không cần đâu.”
Tạ Ương trở về phòng, tính toán lại tài khoản cá nhân một chút.
Sau khi giữ lại đủ tiền để thuê đội ngũ vệ sĩ và chi tiêu hằng ngày, cô nghĩ vẫn có thể giúp đỡ em họ một chút.
“Dự án này của các em cần bao nhiêu tiền?”
“Hả?”
“Chị tạm thời có thể bỏ ra tám triệu tệ, có đủ không? Nếu không đủ thì đợi tiền thuê nhà tháng sau tới tài khoản, chị sẽ chuyển thêm cho em. Hoặc đợi thêm mấy tháng nữa, sẽ có một khoản phí đền bù phá dỡ…”
“!!!”
Tạ Húc Phương hoàn hồn, lập tức bật dậy khỏi giường: “Đủ rồi đủ rồi! Quá đủ rồi! Em cảm ơn chị!”
Tạ Ương cười: “Được, vậy chị chuyển trước cho em tám triệu tệ.”
Cúp điện thoại, cô chuyển ngay khoản tiền nhàn rỗi kia cho em họ.
Vừa định đi rửa mặt rồi ngủ, điện thoại nhảy ra một thông báo có người thêm cô làm bạn bè, người gửi lời mời đến từ nhóm chủ sở hữu Vạn Hoa.
Tạ Ương nhìn vào cột ghi chú, không ngờ lại là Bạch Huyên Huyên. Tại sao cô ta lại đột nhiên kết bạn với cô?
Suy nghĩ một chút, cô chấp nhận lời mời của đối phương.
Vừa mới đồng ý, đối phương đã gọi điện thoại thoại đến.
Chỉ là sau khi kết nối, cô mới phát hiện đầu dây bên kia không phải là Bạch Huyên Huyên, mà là bạn trai của Bạch Huyên Huyên - Ngô Thiên Vũ.
Hệ thống thần hào với giọng nói trẻ con non nớt lập tức như gặp đại địch:
[Ký chủ ký chủ, cần Tiểu Hào bật khiên chắn cảnh báo cấp mười không?]
Tạ Ương dở khóc dở cười: Chắc không cần đâu nhỉ?
Ở thế giới cũ, Ngô Thiên Vũ lợi dụng Hệ thống thần hào từng bước nuốt chửng tài sản thế giới, cuối cùng dẫn đến thế giới này sụp đổ. Nhưng đó là chuyện xảy ra trên cơ sở Bạch Huyên Huyên có được Hệ thống thần hào.
Hiện tại Hệ thống thần hào đã liên kết với cô, Ngô Thiên Vũ muốn lợi dụng cô thì cũng phải hỏi xem cô có đồng ý hay không đã.
“Cô Tạ, tôi là Ngô Thiên Vũ. Có thể cô chưa từng nghe qua tên tôi nhưng chắc chắn cô đã nghe nói đến nhà họ Ngô ở Cảng Thành. Tôi là dòng chính nhà họ Ngô, cô có hứng thú đầu tư vào một dự án cấp thần hào không?”
“Không.” Tạ Ương từ chối dứt khoát.
“…”
Hệ thống thần hào thấy thế, vội vàng tự tìm cảm giác tồn tại cho mình:
[Ký chủ, chị có em là đủ rồi, không cần mấy cái dự án thần hào vớ vẩn kia đâu.]
Tạ Ương nín cười gật đầu: Đúng vậy!
Ngô Thiên Vũ bị từ chối nhưng vẫn không chết tâm:
“Phí đền bù phá dỡ của khu dân cư Vạn Hoa kịch kim cũng chỉ vài tỷ tệ. Cô không muốn tiền đẻ ra tiền, khiến nó nhanh chóng phình to lên thành trăm tỷ, nghìn tỷ, thậm chí là vạn tỷ sao? Cô không muốn trải nghiệm cảm giác sung sướng khi nắm giữ vốn liếng của toàn thế giới trong tay, thét ra lửa mửa ra khói sao?”
Tạ Ương: “Không có hứng thú.”
Hệ thống thần hào tức đến nổ phổi:
[Ký chủ, chị ngàn vạn lần đừng mắc lừa! Thét ra lửa đến cuối cùng là thế giới sụp đổ, trắng tay không còn gì cả đấy!]
Tạ Ương: Yên tâm, chị không ngốc.
“… Cô Tạ, cô đã từ bỏ cơ hội hợp tác với tôi, tương lai chắc chắn cô sẽ hối hận.”
“Vậy thì cứ chờ xem.”
“…”
Hệ thống thần hào thấy Tạ Ương trước sau vẫn không bị lay chuyển thì thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ xoay vòng vòng:
[Ký chủ ký chủ, em đi xem xem có nhiệm vụ mới nào để tặng thêm nhiều tiền cho chị không đây.]
Hệ thống chủ: […] Thứ này hết thuốc chữa thật rồi!
Tạ Ương: Ừ, lại là một ngày nằm không cũng có tiền!
Bên kia, Tạ Húc Phương nhận được tin nhắn tám triệu tệ đã vào tài khoản.
Tài khoản ngân hàng trước giờ con số gửi vào nhiều nhất chưa từng lên đến năm chữ số, nay lần đầu tiên sở hữu số tiền gửi bảy chữ số, mà lại là tròn tám triệu tệ, cậu cảm thấy thật không chân thực.
“Này, đại ca! Chị họ cậu cũng quá kín tiếng rồi đấy! Tớ mà có một người chị họ như thế, chắc tớ đã nổ banh xác trời rồi!”
Tạ Húc Phương: “…”
Tớ kín tiếng á? Là tớ hoàn toàn không biết gì có được không!
Nói đi cũng phải nói lại, những người khác trong nhà có biết không?
Hay là chỉ giấu mỗi mình cậu?
Mang theo cảm giác tủi thân thầm kín này, Tạ Húc Phương gọi điện thoại cho anh ruột: “Anh, anh có biết chị Ương siêu giàu không?”
???
Tạ Húc Đông đang sứt đầu mẻ trán vì công việc kinh doanh ảm đạm năm nay, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Mày đang nói cái gì đấy?”
Tạ Húc Phương: “…”
Đột nhiên cảm thấy trong lòng cân bằng rồi!
Cậu cười hì hì hai tiếng: “Không có gì, hôm nào cho anh một bất ngờ!”
Tạ Húc Đông lẩm bẩm một câu “khó hiểu”, rồi cúp điện thoại, sau đó lật sổ đặt hàng tiếp tục rầu rĩ:
“Năm nay đồng phục của trường cấp hai thị trấn bị em vợ hiệu trưởng thâu tóm rồi, đồng phục của trường huyện số 2 cũng bảo là đã đặt trước. Mất hai đơn hàng này, việc làm ăn năm nay của nhà mình e là sẽ không được khấm khá lắm…”
Vợ anh là Chu Mỹ Kiều nghe vậy bèn nói: “Vậy căn nhà ở khu vực trường học mà chúng ta đã xem tạm thời đừng mua nữa, tiền để lại dự phòng, xem tình hình năm sau thế nào đã. Dù sao Niệm Niệm còn nhỏ, còn lâu mới đến tuổi đi học.”
Tạ Húc Đông day day thái dương đang đau nhức: “Nhưng mẹ đã thay chúng ta hẹn trước với chủ nhà rồi, tạm thời đổi ý bảo không mua nữa, liệu có không hay lắm không?”
“Mẹ em chính là bị mấy lời của bác cả khích bác, cứ nhất quyết phải tranh giành chút thể diện đó. Để em nói chuyện lại với mẹ, cũng đâu phải nhu cầu cấp thiết, mẹ sẽ hiểu thôi.”
Chu Mỹ Kiều vừa bực vừa buồn cười: “Cười thì cười, cũng đâu phải chuyện gì to tát. Là mặt mũi của mẹ quan trọng hay cuộc sống của con gái mẹ quan trọng?”
“Nói thì không thể nói như thế…”
Vẻ mặt mẹ Chu sượng sùng:
“Mẹ cũng chỉ mong con và Húc Đông sống tốt, đỡ để bác cả con cứ lải nhải bên tai mẹ, nói cái gì mà con rể người đẹp trai học vấn cao thì có tác dụng gì, không có tiền thì chẳng là cái gì cả…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
