Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hôm Nay Ta Lại Đi Thu Hồi Bàn Tay Vàng Chương 17: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (17)

Cài Đặt

Chương 17: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (17)

“Mẹ.”

Chu Mỹ Kiều ngắt lời bà:

“Con và Húc Đông vẫn ổn mà, mẹ đừng nghe dì cả nói linh tinh. Hơn nữa, tụi con cũng đâu phải không có tiền sống qua ngày, chỉ là đơn hàng năm nay không nhiều bằng mọi năm nên muốn giữ lại chút tiền để phòng khi cần kíp. Lại nói, Niệm Niệm mới hai tuổi, nếu thật sự muốn học ở khu đó thì hai năm nữa mua cũng chưa muộn.”

“Được rồi.”

Mẹ Chu thấy con gái đã quyết định thì cũng không khuyên nữa.

Bà quay sang hỏi chuyện tiền nong làm ăn của con rể có kẹt không, nếu kẹt thì bà và ông nhà sẽ lấy chút lương hưu ra cho mượn để xoay xở.

Mẹ Chu bên này mới liên hệ chủ nhà hủy kế hoạch xem nhà, thì bên kia, Hà Đông Lệ nghe được tin tức đã tìm tới tận cửa để thăm dò hư thực:

“Dì à, nhà con bé Mỹ Kiều sao rồi? Sao tự nhiên lại không đi xem nhà nữa? Tuy rằng khu nhà con bé Đào Đào nhà tôi có giá hơi đắt một chút vì thuộc khu vực trường điểm. Nhưng không mua nhà trên thành phố, chẳng lẽ Mỹ Kiều định để Niệm Niệm học ở quê à? Giáo dục ở thị trấn dù tốt đến đâu cũng sao sánh bằng trên thành phố được…”

Mẹ Chu có chút bực dọc: “Mỹ Kiều nhà em chỉ là không muốn mua căn nhà đó thôi, chứ có bảo là không đưa Niệm Niệm lên thành phố học đâu.”

Hà Đông Lệ bày ra vẻ mặt kiểu “mày lừa ai thế”, “tưởng tao không biết chắc”: “Nhà gần trường điểm thì chắc chắn khu của Đào Đào nhà tôi là tốt nhất rồi, mấy khu khác không so được đâu.”

“Tốt cái nỗi gì! Vừa nát vừa bé.” Mẹ Chu “đốp” lại một câu.

Hà Đông Lệ không cam lòng yếu thế: “Cũ nát nhỏ hẹp thì cũng là nhà gần trường điểm lừng danh đấy, giá còn đắt hơn cả mấy căn nhà mới ở trung tâm thành phố. Ây da, con rể dì không mua nổi thì cứ nói là không mua nổi, tôi có phải người ngoài đâu. Mỹ Kiều cũng thật là, sĩ diện trước mặt dì cả làm cái gì!”

Nói xong lại ra vẻ đắc ý:

“À đúng rồi, còn chưa báo tin vui cho mọi người biết, con rể tôi sắp mua thêm nhà trên thành phố rồi, lần này là biệt thự đấy nhé. Hai hôm trước nó vừa đưa tôi đi lượn một vòng, môi trường trong khu đó tốt miễn chê. Đợi tụi nó chuyển vào, tôi sẽ bảo Đào Đào đón vợ chồng dì sang làm khách, đến lúc đó hai chị em mình ở chung một phòng, ở chơi vài ngày. Yên tâm đi, cháu rể dì hào phóng lắm, có ở mười bữa nửa tháng nó cũng chẳng nói gì đâu.”

Lúc này, Chu Mỹ Kiều dắt con trai từ siêu thị về.

Hà Đông Lệ ôm chầm lấy Niệm Niệm, trêu chọc bé:

“Ây chà, mới không gặp một thời gian mà Niệm Niệm nhà ta lại chắc thịt hơn nhiều rồi này. Niệm Niệm à, cháu làm nũng đi, bảo bố mẹ lên thành phố mua nhà, đến lúc đó ở cùng khu với dì Đào Đào, học trường tốt nhất ở đối diện, đợi dì Đào Đào sinh em trai, hai đứa còn có thể cùng nhau đi học.”

Chu Mỹ Kiều cau mày: “Dì cả, đừng nói mấy chuyện này trước mặt trẻ con.”

“Hầy! Có sao đâu!”

Hà Đông Lệ tỏ vẻ không đồng tình.

“Không phải dì nói đâu, nhưng Mỹ Kiều à, cháu nên suy nghĩ cho Niệm Niệm nhiều hơn, trường điểm quan trọng lắm đấy, không thể vì chê nhà cũ nát mà không nỡ bỏ tiền ra. Nếu kẹt tiền quá thì để dì nói với Đào Đào, bảo nó cho cháu mượn một ít. Có điều mẹ chồng nó hơi khó tính, cùng lắm thì lúc đó cháu trả chút lãi, tránh để chị Đào Đào của cháu kẹt ở giữa khó làm người…”

Hà Đông Lệ còn đang lải nhải thì điện thoại của Chu Mỹ Kiều reo lên.

Là Tạ Húc Đông gọi tới.

“Vợ à, em và Niệm Niệm vẫn đang ở nhà mẹ vợ chứ? Cô út và em gái tới rồi! Trưa nay cả nhà cùng đi ăn cơm! Em gái đã đặt tiệc ở Hoàng Đình Dạ Yến rồi! Bây giờ anh về thôn đón bố mẹ và ông bà nội, em gái nói cô ấy có xe, tiện đường sẽ qua đón mẹ con em luôn. Em bảo bố mẹ một tiếng, trưa nay đừng nấu cơm nữa, cô út bảo cùng đi cho đông vui náo nhiệt!”

Hà Đông Lệ nghe lỏm được vài câu, tò mò hóng hớt:

“Cô út của Húc Đông à? Có phải người năm đó chưa chồng mà chửa không? Không phải bảo cuộc sống khó khăn lắm sao? Sao tự dưng lại ra tay hào phóng thế? Chẳng lẽ đi bước nữa rồi à? Không phải tôi nói chứ, với tuổi tác của cô ta, lại còn đèo bòng thêm đứa con gái chưa gả chồng thì kiếm được đàn ông tái hôn kiểu gì cơ chứ? Chắc không phải mấy lão già khọm rọm bảy tám mươi tuổi đấy chứ? Hoàng Đình Dạ Yến nghe quen quen… Ái chà! Chẳng phải nằm ngay đối diện nhà con rể tôi sao! Đi đi đi! Tôi đi cùng mọi người góp vui.”

“…”

Chu Mỹ Kiều thật lòng muốn từ chối.

Nhưng bà dì cả này cứ trơ mặt ra bám lấy bọn họ không chịu đi, miệng thì nói hay lắm - thông gia của cháu gái tới, kiểu gì cũng phải chào hỏi một tiếng rồi mới đi, ai biết trong lòng bà ta đang toan tính điều gì.

Mẹ Chu vẻ mặt đầy ngượng ngùng, chị ruột đuổi mãi không chịu đi, đành phải dặn dò kỹ lưỡng:

“Lát nữa người ta tới, chị tuyệt đối đừng nói nhiều đấy, chào hỏi một tiếng là được rồi. Dù sao đó cũng là cô ruột của Húc Đông, sau này hai nhà chúng em còn phải qua lại.”

“Biết rồi, biết rồi.”

Trong lúc nói chuyện, cả nhóm người đã ra tới cổng khu dân cư, chẳng mấy chốc đã thấy một đoàn xe từ ngã tư chạy tới.

Một dàn xe sang màu đen thấp điệu nhưng không giấu được vẻ xa hoa, trật tự chạy đến trước cổng khu, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người có mặt tại đó.

Ngay khi mọi người còn đang xì xào bàn tán đoán xem đây là phô trương của nhà đại gia nào thì xe từ từ dừng lại.

“Là Mỹ Kiều phải không?”

Tạ Thư Linh bước xuống từ chiếc xe sang thứ hai.

Trên mặt bà ấy nở nụ cười, tao nhã đi về phía đám người Chu Mỹ Kiều, theo sau là bốn vệ sĩ đeo kính râm, mặc đồng phục, dáng người vạm vỡ, cao trên mét chín cực ngầu.

“Mỹ Kiều, ông bà thông gia, à ơi, còn cả bé Niệm Niệm nhà ta nữa, lâu rồi không gặp, hôm nay Tạ Ương làm chủ trì, chúng ta cùng đi ăn bữa cơm. Đi nào! Lên xe thôi! Chắn lối cổng khu dân cư không tiện, lên xe rồi mình nói chuyện sau.”

Tạ Ương cũng bước xuống từ một chiếc Bentley kéo dài, theo sau cũng là bốn vệ sĩ.

Sáng sớm tinh mơ cô đã làm một nhiệm vụ thần hào là “chạy bộ chậm một vòng quanh khu dân cư, chào hỏi ít nhất 10 bảo vệ đang tuần tra trong khu biệt thự”, thu hoạch được một đội ngũ vệ sĩ cùng dàn xe sang.

Không những tiết kiệm được một khoản chi lớn cho bản thân, mà đội trưởng đội vệ sĩ còn là vận động viên giải nghệ từng vô địch võ thuật thế giới, tâm trạng Tạ Ương tốt vô cùng.

Cô vẫy tay với mọi người: “Chị dâu, bác trai, bác gái, mọi người ngồi xe của cháu này, xe này rộng rãi, cháu còn lắp sẵn ghế trẻ em cho Niệm Niệm nữa.”

Tạ Húc Phương thò đầu ra từ chiếc xe phía sau: “Chị dâu cả, em cũng về rồi đây! Hì hì!”

Cậu xin được tám triệu tệ tài trợ từ chị họ, đến mức khi chị họ muốn cậu đi cùng về quê một chuyến, đám bạn thân không nói hai lời đã đóng gói nhét cậu lên xe. Còn bọn họ thì đi trước một bước, về trường chuẩn bị công việc mở công ty.

Đúng vậy!

Có chị họ tài trợ, đâu cần phải vác mặt đi khắp nơi cầu ông nội lạy bà ngoại xin đầu tư nữa, bọn họ hoàn toàn có thể tự mở một công ty công nghệ!

Tất nhiên, người nắm cổ phần lớn nhất là chị họ, sáu người bọn họ góp vốn bằng kỹ thuật, mỗi người giữ 8% cổ phần kỹ thuật.

Điều này tốt hơn nhiều so với dự tính ban đầu!

Tạ Húc Phương cười ngây ngô suốt cả quãng đường, giờ mới hoàn hồn lại.

Nhìn trận thế xe sang này, đừng nói là gia đình Chu Mỹ Kiều, ngay cả Hà Đông Lệ - người luôn tự hào là đã theo chân con rể nhìn thấy sự đời - cũng chết lặng không thốt nên lời.

Trời đất ơi!

Cô út nhà chồng của Mỹ Kiều, người mang tiếng chưa chồng mà chửa này, rốt cuộc đã leo lên được người đàn ông tái hôn ghê gớm cỡ nào vậy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc