Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tại đại sảnh tầng một tòa A Hoàn Vũ Quốc Tế, lúc này có mấy thanh niên đang ngồi với vẻ mặt ủ rũ.
“Sao có thể như vậy được chứ! Đã nói là đến đúng giờ sẽ cho chúng ta cơ hội trình bày, chúng ta đến rồi lại không chịu gặp, thế là có ý gì!”
“Hơn bảy giờ rưỡi rồi, đợi ròng rã ba tiếng đồng hồ, đến mặt người còn chẳng thấy, không biết phòng bên cạnh sẽ cười nhạo chúng ta thế nào đây.”
“Nghe giọng điệu của Phó tổng giám đốc Trần, Tổng giám đốc Phương vừa gặp một nhóm khác trước chúng ta, đánh giá cao dự án của nhóm đó hơn, cho nên chúng ta bị cho leo cây rồi.”
“Đáng ghét! Nếu nói sớm là không gặp thì đã chẳng phải chạy một chuyến thế này! Vé máy bay không tốn tiền chắc!”
“Lão Lục, cậu thiếu sinh hoạt phí rồi phải không? Vé máy bay chiều về tớ ứng trước cho cậu, đừng tự tạo áp lực.”
“Haizz, Lão Đại, đâu chỉ Lão Lục, tớ cũng sắp cạp đất mà ăn rồi. Nửa năm nay vì dự án này, chúng ta chạy vạy bao nhiêu nơi, đổ vào bao nhiêu tiền… Xem ra quan điểm của mẹ tớ là đúng, sinh viên nghèo kiết xác thì nên ở trong tháp ngà học hành cho giỏi, bàn chuyện làm ăn cái gì. Sinh viên chưa tốt nghiệp mà khởi nghiệp thành công rốt cuộc cũng chỉ là lông phượng sừng lân, người trần mắt thịt như chúng ta không xứng!”
“Đừng nói lời nản lòng.”
Tạ Húc Phương với tư cách là anh cả trong phòng, dù trong lòng cũng tràn ngập cảm giác thất bại và hoang mang, nhưng vẫn xốc lại tinh thần động viên các bạn:
“Bất kỳ vĩ nhân nào trước khi thành công đều phải trải qua trắc trở, gian nan, chúng ta mới bị từ chối mấy lần chứ? Cùng lắm thì gác lại trước, đợi tốt nghiệp kiếm được tiền rồi anh em mình tự đầu tư!”
“Đừng an ủi bọn tớ nữa Lão Đại, công nghệ hiện đại thay đổi từng ngày, đợi chúng ta kiếm đủ tiền đầu tư, dự án này chắc cũng lỗi thời rồi!”
“…”
Lời này vừa thốt ra, lại thêm một người cúi đầu ủ rũ.
Tạ Húc Phương thở dài: “Vậy các cậu bảo phải làm sao? Mua vé máy bay chuyến đêm về trường ngay trong đêm? Hay là tìm chỗ ngủ lại một đêm, mai lại đến thử vận may?”
Năm người còn lại đều không lên tiếng.
Bay đường xa đến Nam Thành, kết quả ngay cả mặt nhà đầu tư còn chưa thấy đã phải quay về, ai mà cam tâm?
Nhưng nếu ở lại đây một đêm, ngày mai vẫn không gặp được người, không kéo được đầu tư, thì không chỉ lỡ dở bài vở ở trường mà còn tốn công toi một đêm tiền phòng.
Bọn họ sắp phải cạp đất mà ăn thật rồi!
Tiền phòng một đêm, đối với sinh viên nghèo mà nói, tương đương với nửa tháng tiền ăn.
“Ủa? Đó chẳng phải là Húc Phương sao?”
Bước vào cửa xoay hào nhoáng của đại sảnh, Tạ Thư Linh liếc mắt liền nhìn thấy Tạ Húc Phương đang ủ rũ ngồi ở khu vực chờ với vẻ mặt đưa đám.
“Húc Phương, sao cháu lại ở đây? Không phải đã khai giảng từ lâu rồi sao?”
“Cô là…”
Tạ Thư Linh đeo kính râm, Tạ Húc Phương nhất thời không nhận ra.
“Thằng nhóc ngốc này, cô là cô của cháu đây! Tết chẳng phải mới ăn cơm cùng nhau sao, thế mà đã không nhận ra rồi?”
Nói xong, Tạ Thư Linh mới ý thức được mình còn đang đeo kính râm, bà nhìn ngó xung quanh, nhỏ giọng hỏi con gái:
“Ương Ương, ở đây tháo kính râm ra một lát không sao chứ? Đeo cái thứ này, em trai con cũng không nhận ra mẹ.”
Tạ Ương không nhịn được cười: “Tháo ra đi ạ, con cũng tháo, mẹ con mình lên lầu tìm chỗ nói chuyện.”
Vừa nói, cô vừa nhìn về phía Tạ Húc Phương đang ngây người ra:
“Em trai Húc Phương, không phải em đang học ở Bắc Kinh sao? Sao lại đến Nam Thành? Ăn tối chưa?”
“… Ăn rồi ạ.”
Khóe mắt cậu liếc thấy mấy cậu bạn cùng phòng cũng đang ngượng ngùng vì đói bụng kêu vang, vội vàng giới thiệu với cô và chị họ: “Cô út, chị, họ là bạn cùng phòng của em, bọn em cùng nhau đến đây.”
Tạ Ương vừa gật đầu chào họ, vừa gọi điện thoại cho thư ký Tiểu Chu của Tổng giám đốc Quách:
“Thư ký Chu, tôi là Tạ Ương, tôi đang ở đại sảnh tòa A… Không, cô không cần xuống đâu, tôi chỉ muốn hỏi xem tòa A có chỗ nào ăn cơm không? Tầng 18 có nhà ăn đúng không? Được! Tôi đưa em trai đi ăn cơm trước, lát nữa sẽ lên ngay.”
Nhà ăn tầng 18 chủ yếu phục vụ nhân viên các công ty làm việc trong tòa A Hoàn Vũ Quốc Tế.
Người ngoài không biết ở đây có nhà ăn, bình thường sẽ không đến đây ăn.
Dù sao dưới lầu chính là phố đi bộ sầm uất nhất trung tâm thành phố, có rất nhiều quán ăn.
Nhưng nếu đã đến thì cũng có thể ăn uống, chỉ cần làm một chiếc thẻ ăn tạm thời, nạp chút tiền vào, dùng xong có thể trả lại.
Tuy nhiên Tạ Ương còn chưa kịp đi làm thẻ, thư ký Chu đã đợi sẵn ở cửa thang máy tầng 18, vừa nhìn thấy cô liền đưa thẻ ăn ra:
“Cô Tạ, cô dùng thẻ của tôi đi, tránh làm lỡ thời gian dùng bữa của cô.”
Tạ Ương nghĩ ngợi rồi không từ chối: “Cảm ơn thư ký Chu, lát nữa hết bao nhiêu tôi chuyển khoản cho cô.”
“Không cần không cần, chỉ là một bữa cơm thôi mà.” Thư ký Chu nói một cách hài hước, “Hơn nữa, Tổng giám đốc Quách sẽ thanh toán lại. Chỉ là giờ này nhà ăn chắc không còn nhiều món.”
Trong lúc nói chuyện, cô ta dẫn nhóm người Tạ Ương vào nhà ăn.
Quầy tự chọn quả thực chỉ còn lác đác vài món thừa lại.
Tuy nhiên ở quầy đồ bột vẫn có đầu bếp trực, có thể gọi các món nấu tại chỗ như mì nước, sủi cảo, hoành thánh, bún gạo.
Còn có một quầy ăn đêm phải đợi đến chín giờ mới bắt đầu phục vụ các món như malatang, tôm hùm đất, bia, đồ nướng.
Sáu người nhóm Tạ Húc Phương đều gọi món mì trứng rau cải rẻ nhất.
Tạ Ương cười liếc nhìn cậu em họ: “Không cần tiết kiệm tiền cho chị, chị gái em bây giờ có tiền, chỉ cần ở đây có, muốn ăn gì cứ gọi.”
“Đủ rồi chị, ăn no là được, bọn em không kén chọn.”
Nói thì nói vậy, nhưng Tạ Ương vẫn gọi thêm cho mỗi người một phần thịt bò kho và sườn cốt lết kho.
“Mấy đứa cứ ăn trước đi, chị lên trên làm chút việc, lát nữa xuống đón mấy đứa.”
Thư ký Chu còn đang đợi, Tạ Ương không muốn làm lỡ giờ tan làm của cô ta, nên bảo mấy cậu em họ ăn trước, cô cùng thư ký Chu lên trên gặp mặt Tổng giám đốc Quách, làm thủ tục bàn giao tòa nhà này.
Tạ Thư Linh vốn dĩ đi cùng con gái, huống hồ mấy đứa cháu đang cắm cúi ăn, bà ở lại cũng chẳng có việc gì.
Thế là bà đi theo con gái lên lầu, nhìn con gái đường hoàng bắt tay đàm phán với Tổng giám đốc Quách, trong lúc cười nói vui vẻ đã hoàn tất bàn giao quyền sở hữu tòa nhà này…
“…”
Cái gì!!!
Con gái đến để thu hồi tòa nhà?
Tòa nhà văn phòng nằm ở khu vực náo nhiệt, khí thế hùng vĩ, nhìn qua đã biết rất đáng tiền này cũng là của con gái rồi?
Chẳng lẽ lại là di sản do ông bố đã khuất của nó để lại?
Mãi đến khi con gái lịch sự đứng dậy cáo từ, Tạ Thư Linh cũng máy móc vẫy tay tạm biệt Tổng giám đốc Quách và thư ký Chu theo.
Cho đến khi vào thang máy, rời khỏi tầng 28, cả người Tạ Thư Linh vẫn còn hoảng hốt.
Còn Tạ Ương thì đang cân nhắc một việc: Đã đến lúc thuê một người quản lý để thay cô cai quản đống bất động sản này rồi.
Đồng thời, còn phải thuê một đội vệ sĩ đáng tin cậy, bảo vệ an toàn thân thể cho cô và mẹ Tạ.
Ngoài ra, tìm thêm một huấn luyện viên giỏi, rèn luyện cái thân thể nhỏ bé này cho chắc chắn một chút, học thêm vài chiêu giữ mạng.
Tuy nói cho dù cô có kết thúc kiếp này thì vẫn còn vô số tiểu thế giới đang đợi cô đến thu hồi các hệ thống con mang theo lỗi từ nhà máy, dù cho kết thúc tất cả thì vẫn có thể quay lại khoảnh khắc phi thăng.
Nhưng tinh thần kính nghiệp vẫn phải có - trước khi hoàn thành nhiệm vụ, sao có thể "tạch" sớm được chứ!
Hệ thống chủ: [Làm khó cho cô khi có thể nghĩ đến điểm này!]
Hệ thống thần hào chớp chớp đôi mắt ngôi sao điện tử: [Ký chủ của em đúng là kính nghiệp!]
“…”
Chuyện kiểu ảo tưởng mà teen teen sao ấy, nên mình dừng không dịch nữa nha, sorry mọi người
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
