Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người trẻ tuổi mà, dù không mua nổi xe sang, nhưng cũng không ngăn được việc họ theo đuổi và chú ý đến xe sang.
“Ôi mẹ ơi! Chiếc xe này bản thấp nhất cũng phải mười triệu tệ mới mua được! Vãi thật! Biển số 5 con 9! Chủ chiếc xe này chắc chắn là đại lão khiến lũ dân đen chúng ta phải ngước nhìn!”
Nghe cậu ta nói vậy thì các nhân viên khác trong quán cũng xúm lại cửa hóng chuyện.
Chỉ có Tạ Thư Linh là không có tâm trạng nào mà xem náo nhiệt.
Bà ấy buồn bã cất cốc nước của mình, cầm túi xách lên.
Chỉ là lúc này cửa quán bị nhân viên chen chúc chật như nêm cối, bà ấy chỉ đành đợi họ tản đi rồi mới đi.
“Cửa xe mở rồi! Cửa xe mở rồi!”
“Người lái xe là chủ xe sao? Trẻ quá vậy!”
“Phú bà trẻ thế ư?”
“Mọi người không thấy cô ấy quen quen sao?”
“Cậu nói thế tôi cũng thấy hơi quen mắt.”
“A! Đây chẳng phải là người lên hot search sao!”
“Ai cơ?”
“Là người mua lại cả khu dân cư Vạn Hoa ấy, trên mạng có ảnh cô ấy, tôi nhìn thấy giống hệt!”
“Không phải chứ? Tôi còn bảo đó là tin giả, hóa ra là thật à?”
“Lái xe sang đi dạo phố ăn vặt, hoặc là đang dàn dựng chụp ảnh, còn không là phú bà hàng thật!”
Tạ Ương mở cửa xuống xe, phớt lờ đủ loại ánh mắt hâm mộ, tò mò, sùng bái xung quanh, đi thẳng về phía tiệm lẩu.
Nhiệm vụ thăm hỏi ba hộ hàng xóm hoàn thành vô cùng thuận lợi, thế nên phần thưởng vừa đến tay, cô liền đi nhận xe từ cửa hàng 4S về.
Nguyên chủ thi bằng lái từ hè năm nhất đại học nhưng chưa từng chạm vào xe. Tạ Ương từng lái xe nhưng thời gian cách biệt quá lâu nên hơi lạ tay, bởi vậy sau khi nhận xe, cô lái vài vòng ở khu vực đất trống, đợi đến khi tìm lại được cảm giác tay lái mới quay về.
Đi ngang qua phố ăn vặt, nhớ ra mẹ Tạ đang đi làm ở gần đây nên tiện đường ghé qua thăm bà, nếu không bận thì dứt khoát xin nghỉ giúp bà một buổi, chiều nay không làm nữa, đi dạo phố mua sắm làm đẹp một thể!
Đón nhận ánh mắt kích động y hệt nhau của nhân viên tiệm lẩu, Tạ Ương mỉm cười hỏi: “Xin hỏi Tạ Thư Linh có làm việc ở đây không?”
“Hả? Tìm chị Linh à?”
“Chị Linh đâu?”
“Chị ấy chẳng phải nhận lương rồi đi rồi sao?”
“Chưa đâu nhỉ? Vừa nãy còn thấy chị ấy khóc trong phòng nghỉ nhân viên mà.”
Khóc?
Tạ Ương bắt được từ khóa này.
Lúc này, Tạ Thư Linh nghe thấy tiếng con gái, ngạc nhiên chen ra khỏi đám đông: “Ương Ương? Sao con lại đến đây?”
“Mẹ, con đến đón mẹ tan làm.”
“!!!”
Mẹ???
“Chị… chị Linh, đây là con gái chị à?”
Tiểu Phùng không dám tin nhìn chiếc Maybach Tạ Ương đỗ bên kia đường, rồi lại quay sang nhìn Tạ Thư Linh trong bộ quần áo lỗi thời rẻ tiền, dù thế nào cũng không thể liên kết hai người này lại với nhau.
“Ừ, con gái tôi Tạ Ương.”
Tạ Thư Linh tuy thắc mắc sao mọi người lại nhìn mình như nhìn sinh vật lạ, nhưng con gái lần đầu đến đón tan làm, bà ấy không muốn mang cảm xúc tiêu cực đến cho con.
Bà giả vờ vui vẻ nói: “Ương Ương, vừa hay mẹ được tan làm sớm, đi! Chúng ta đi mua quà cho ông bà ngoại con.”
“Gớm! Giờ lại có tiền mua quà rồi? Ban nãy không phải còn vì mấy trăm tệ mà tranh cãi đỏ mặt tía tai với tôi sao?” Cửa hàng trưởng từ phòng nghỉ trên lầu đi xuống, vừa vặn nghe được câu cuối cùng của Tạ Thư Linh, nên bực dọc tiếp lời.
Tạ Thư Linh không muốn cãi nhau với cửa hàng trưởng trước mặt con gái, mím môi không nói gì, bước lên kéo tay con gái định rời đi.
Nhưng cửa hàng trưởng lại không muốn buông tha cho bà: “Chậc! Còn chưa ra khỏi cửa tiệm đã dám sưng sỉa mặt mày với tôi rồi! Thử hỏi nhân viên như cô thì quán nào dám thuê tiếp chứ!”
Nói xong bà ta còn bảo mọi người đang vây xem ở cửa phân xử:
“Mọi người phân xử cho tôi xem, quán chúng tôi cuối tuần cực kỳ bận rộn, mới thuê cô ấy làm nhân viên thời vụ, kết quả cô ấy thì hay rồi, cuối tuần tổng cộng có hai ngày, tuần trước xin nghỉ một ngày tôi đã không nói gì rồi, tuần này hôm qua xin nghỉ, hôm nay đến muộn, tôi bảo cô ấy sau này đừng đến nữa, đi làm mà cứ như đi chơi, quán tôi miếu nhỏ không chứa nổi vị nhân viên thời vụ ngôi sao lớn như cô ấy, lời này có gì sai không?”
Mọi người nhìn nhau, không biết nên tiếp lời thế nào.
Trong lòng thầm nghĩ có cô con gái đi được xe Maybach, làm mẹ có khi đi làm chỉ để chơi thật ấy chứ.
[Đinh! Hệ thống thần hào xin phục vụ ngài! Hiện phát hành nhiệm vụ: Ba bữa một ngày đều vừa ý, xã hội hài hòa không phải giấc mơ! Mời ký chủ trong vòng 12 giờ hoàn thành trải nghiệm chế biến một món ăn bất kỳ tại phố ăn vặt, hoàn thành nhiệm vụ thưởng quyền sở hữu đất đai của toàn bộ phố ăn vặt.]
Tạ Ương: Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!
Cô giữ chặt Tạ Thư Linh đang định lý luận với cửa hàng trưởng: “Mẹ, đừng buồn, con mua lại đất của phố ăn vặt này, mẹ muốn trải nghiệm thế nào cũng được. Nếu chủ quán nào chọc mẹ giận, chúng ta sẽ thu hồi đất không cho người đó dùng nữa!”
“!!!”
Mọi người lộ ra vẻ mặt “Quả nhiên là thế”.
Chỉ có cửa hàng trưởng không rõ tình hình, cười khẩy một tiếng: “Tạ Thư Linh, đây là con gái cô hả? Khẩu khí không nhỏ! Dám nói muốn mua lại đất đai cả con phố ăn vặt này. Chẳng lẽ nó không biết con phố ăn vặt này dài đến một cây số, giá trị đất đai mười tỷ cũng không dừng lại ở đó sao?”
Tạ Thư Linh không để ý đến bà ta, mà lắc đầu với con gái: “Chút chuyện nhỏ thôi, không đáng để mua đất cả con phố ăn vặt đâu.”
Bà thật sự lo lắng con gái vì muốn tranh một hơi thở cho bà mà mua lại đất đai cả khu này, tuy không biết người đàn ông kia rốt cuộc để lại cho con gái bao nhiêu di sản, nhưng có nhiều đến đâu cũng không chịu nổi kiểu tiêu xài hoang phí này!
Cửa hàng trưởng cười đến mức run cả người: “Tôi bảo này Tạ Thư Linh, con gái cô chém gió, cô cũng chém gió theo sao? Cô mà mua được đất cả con phố ăn vặt này, tôi vặt đầu xuống cho cô đá như bóng!”
“Nhớ kỹ lời bà nói nhé!” Tạ Ương mỉm cười với bà ta, “Hai tiếng… không, một tiếng là đủ! Một tiếng sau tôi sẽ đến tìm bà thực hiện lời hứa, đừng có nhân cơ hội mà chuồn đấy nhé!”
“Tôi chuồn cái gì! Tôi thấy là cô muốn chuồn thì có.” Cửa hàng trưởng hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu.
“Cô!” Triệu Phương kéo kéo vạt áo cửa hàng trưởng, nhỏ giọng nhắc nhở, “Con gái Tạ Thư Linh lái Maybach đến đấy.”
“Cái gì?”
“Chính là chiếc xe sang ở đối diện kia kìa, là con gái Tạ Thư Linh lái đến.”
“Không thể nào! Nhà cô ta mà mua nổi xe sang thì còn đến quán chúng ta làm thuê à? Nhìn bộ dạng lôi thôi lếch thếch rẻ tiền của cô ta xem, biết đâu xe này là con gái cô ta mượn đến để làm màu, hoặc là tài xế của nhà giàu nào đó.”
Khóe miệng Triệu Phương giật giật.
Định nói ban nãy cô ta cứ thấy Tạ Ương quen quen, sau đó nghe ai đó lầm bầm một câu khu dân cư Vạn Hoa, chợt nhớ ra phú bà bao trọn cả khu Vạn Hoa treo trên hot search nửa ngày nay, tìm ảnh trên mạng so sánh, phát hiện Tạ Ương và phú bà kia giống hệt nhau!
Không chỉ giống mặt, tên cũng giống!
Nếu tin tức kia là thật, nếu chiếc Maybach là của chính Tạ Ương, vậy thì nói không chừng cô ấy thực sự mua nổi đất đai cả con phố ăn vặt này!
Bên kia Tạ Ương kéo Tạ Thư Linh, dưới sự vây xem của đám đông hóng chuyện không nỡ rời đi, đến trước cửa một quán bánh bao chiên buôn bán ế ẩm.
“Ông chủ, nếu không bận thì cho tôi mượn làm một nồi bánh bao chiên, kiếm lời tính cho ông, lỗ vốn tính cho tôi.”
Ông chủ thấy sau lưng cô có một chuỗi dài người qua đường đi theo hóng chuyện, còn tưởng là đài truyền hình nào đang quay chương trình thực tế nên lập tức đồng ý:
“Mời mời mời! Cứ tự nhiên dùng! Bột đã ủ còn thừa khá nhiều, chỉ là nhân thịt không còn mấy, cần phải pha chế ngay.”
“Không sao, để chúng tôi tự làm.” Tạ Ương xắn tay áo lên, “Mẹ, con phụ trách băm nhân, mẹ phụ trách gói nhé?”
“Được.”
Tạ Thư Linh biết làm bánh bao chiên nước.
Con gái hồi nhỏ kén ăn, nhưng hễ thấy bánh bao chiên hay tiểu long bao bán ngoài phố là không nhấc nổi chân đi.
Chỉ là bên ngoài bán vừa đắt, lại lo lắng vệ sinh an toàn thực phẩm nên Tạ Thư Linh thường mua nguyên liệu về tự làm, lâu dần luyện được tay nghề nấu nướng rất cừ.
Hai mẹ con phân công hợp tác, chưa đến nửa tiếng đã gói xong đủ số lượng cho một nồi chiên.
Tạ Thư Linh làm thuê trong ngành ăn uống nhiều năm, sử dụng các loại bếp lò, dụng cụ nhà bếp thành thạo, chẳng cần ông chủ giúp đỡ, bà quen tay làm nóng chảo, quét dầu, xếp bánh…
Theo mùi thơm ngày càng nồng đậm, người qua đường đứng xem không nhịn được hít hít mũi, vốn dĩ chỉ định đứng gần xem náo nhiệt một chút, sao mồm miệng và chân tay lại không nghe lời thế này…
“Ông chủ, bánh bao sắp được chưa? Tôi mua năm cái! Bao nhiêu tiền?”
Tay đã mở sẵn Alipay chuẩn bị thanh toán.
Ông chủ quán bánh bao thấy trong khung giờ ế ẩm nhất ngày lại có đông người xếp hàng mua bánh bao chiên như vậy, cười đến mức không khép được miệng, cứ hỏi mãi xem Tạ Thư Linh có phải là đầu bếp chuyên làm món bột ẩn dật nào không, trả bao nhiêu lương thì chịu đến quán ông làm thợ cả?
“…”
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ trải nghiệm kinh doanh phố ăn vặt, thưởng quyền sở hữu đất đai cả con phố ăn vặt! Sổ đỏ sẽ được gửi đến tay ký chủ qua kênh chính ngạch.]
Nghe thấy thông báo này, Tạ Ương cười hài lòng: “Đi thôi mẹ, đến lúc chúng ta đi tìm cửa hàng trưởng tiệm lẩu thực hiện cá cược rồi!”
Tạ Thư Linh bỗng có dự cảm không lành: “Ương Ương, con sẽ không mua đứt đất đai cả con phố ăn vặt thật đấy chứ?”
“Ừ hứ.”
“…”
Ngay khi Tạ Ương nghe thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ, cửa hàng trưởng tiệm lẩu gần như cùng lúc nhận được điện thoại của ông chủ:
“Có một phú hào bí ẩn đã mua lại đất đai của con phố ăn vặt nơi đặt chi nhánh, cô chú ý một chút, nếu người ta đến quán chúng ta khảo sát thì nhất định phải tạo mối quan hệ tốt. Chi nhánh đang trong giai đoạn đi lên, tốt nhất là có thể thuê thêm vài năm nữa.”
“!!!”
Giọng nói của cửa hàng trưởng lập tức run rẩy: “Ông… ông chủ, phú hào bí ẩn mà ông nói chẳng lẽ là hai mẹ con?”
Rõ ràng là đắc tội chết người ta rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
