Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Ương thầm cảm thán trong lòng: Hèn gì chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã hoàn thành nhiệm vụ nhánh khiến một nghìn người bị vả mặt.
Những chủ nhà và khách thuê nhiệt tình này không chỉ thảo luận sôi nổi trong nhóm chat, mà còn tự phát chuyển tiếp sang các nhóm khác, nào là nhóm gia đình, nhóm đồng nghiệp, nhóm bạn học, nhóm cựu học sinh… Tóm lại là chuyển tiếp hết một lượt qua tất cả các nhóm mình tham gia, với tinh thần một người sốc không bằng mọi người cùng sốc.
Người sốc nhất phải kể đến mấy cậu sinh viên thuê chung phòng 501, đi làm thêm về phát hiện trời đất thay đổi - cô con gái “báo mẹ” ở nhà đối diện thoắt cái đã biến thành chủ sở hữu duy nhất của khu dân cư Vạn Hoa, quả thực khiến bọn họ ghen tị đến mức hoài nghi nhân sinh. Hoài nghi xong lại nhao nhao chuyển tiếp tin tức vào các nhóm bạn học, nhóm cựu học sinh.
Cứ thế, tin tức về việc cô mua lại toàn bộ nhà ở khu dân cư Vạn Hoa, trở thành chủ sở hữu duy nhất, cả khu Vạn Hoa giờ đây đều là của cô, chẳng khác nào một cơn lốc xoáy, quét qua toàn bộ khu dân cư, khu phố, làng đại học… Thậm chí còn leo lên bảng tin tức nóng hổi của địa phương và có xu hướng lọt vào danh sách tìm kiếm nóng trên toàn quốc.
Không biết ai đã đăng một tấm ảnh lên, chính là căn phòng 502 tòa nhà số 6 mà nhà cô từng thuê, chưa đến nửa ngày đã trở thành địa điểm check-in của cư dân trong khu.
[Tôi cũng tới chụp kiểu ảnh, biết đâu phú bà có thực lực mua năm trăm căn nhà, ngồi chờ thu tiền thuê rồi nằm thẳng cẳng tiếp theo chính là chị đây!]
[Căn này có cho thuê không? Tôi muốn thuê!]
[Đừng mơ nữa! Căn này đã bị công ty môi giới bất động sản Cát Địa thuê làm văn phòng rồi!]
Tạ Ương: “…”
[Ký chủ lợi hại lắm đúng không? Nhanh như vậy đã khiến 1000 người cảm thấy bị vả mặt rồi nha!]
Tạ Ương vui vẻ, bắt đầu trêu chọc Hệ thống thần hào: “Vậy em có định phát chút phần thưởng cho chị không? Ví dụ như phát một chiếc xe đi lại chẳng hạn, chị cực kỳ thích căn biệt thự hào nhoáng mà Tiểu Hào thưởng cho chị, có điều giao thông hơi bất tiện một chút, có thêm một chiếc xe đi lại thì càng hoàn hảo hơn! Đương nhiên rồi, nếu Tiểu Hào thấy khó xử thì thôi vậy, Tiểu Hào đáng yêu như thế, chị không muốn nhìn thấy Tiểu Hào khó xử đâu, nếu không chị sẽ đau lòng lắm.”
Hệ thống chủ: […]
Đến rồi!
Cô ta đến rồi!
Cô ta lại mang theo nhịp điệu PUA quen thuộc đến rồi!
Hệ thống thần hào quả nhiên bị ký chủ PUA đến mức chóng mặt: [Không khó xử đâu á! Có một nhiệm vụ vừa hay liên quan đến xe, em phát trước cho ký chủ nhé.]
[Đinh! Hệ thống thần hào xin phục vụ ngài! Hiện phát hành nhiệm vụ: Xây dựng xã hội hài hòa, không thể thiếu tình làng nghĩa xóm hòa thuận, mời ký chủ trong vòng 12 giờ tới thăm hỏi ít nhất ba hộ hàng xóm, thực hiện trên ba câu chào hỏi thân thiện, phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ là một chiếc xe sang trị giá chục triệu tệ.]
Lần này Tạ Ương thật sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Tiểu Hào, em giỏi quá, tháo vát quá đi! Thế mà cũng có thể đẩy nhiệm vụ phía sau lên phát hành trước! Lần này đúng là giải quyết được nhu cầu cấp bách của chị! Chị nhất định sẽ phối hợp thật tốt với Tiểu Hào để hoàn thành nhiệm vụ, để Tiểu Hào trở thành ngôi sao sáng nhất trong giới hệ thống!”
Hệ thống thần hào được khen đến mức không còn biết trời trăng gì nữa: [Ký chủ cũng rất lợi hại! Chúng ta đều tháo vát như nhau! Hú hú!]
Hệ thống chủ: […]
Mệt mỏi rồi!
Hủy diệt đi!
…
Ba giờ chiều tại tiệm lẩu, tiễn bàn khách cuối cùng ra về, trong tiệm đón nhận thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.
“Chị Linh! Chị Linh! Em nhớ chị cũng ở khu dân cư Vạn Hoa, tin tức này nói có thật không vậy?”
Cậu nhân viên chạy bàn trẻ tuổi tên Tiểu Mi hào hứng cầm điện thoại chạy tới hỏi Tạ Thư Linh.
“Em thấy là tin giả đấy!” Người phụ trách thu ngân là cháu gái của cửa hàng trưởng - Triệu Phương, cô ta ngồi trong quầy thu ngân cắn hạt dưa, nói chắc nịch: “Chưa từng nghe thấy người giàu nào lại ném năm sáu trăm triệu tệ đi mua cái khu dân cư cũ nát nhỏ hẹp cả, cũng chẳng nghe nói chỗ đó sắp giải tỏa. Có nhiều tiền thế, đi mua mấy căn hộ chung cư cao cấp view biển một trăm tám mươi độ hoặc biệt thự trang viên tài nguyên khan hiếm ngồi chờ tăng giá không thơm sao?”
“Biết đâu người ta ngốc nhưng nhiều tiền thì sao! Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Em thì tin đây là người thật việc thật! Nếu không sẽ chẳng lên hot search!” Nhân viên thái rau Tiểu Phùng lúc này không có việc gì làm, rót một cốc nước, kéo ghế ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ban nãy trong tiệm tiếng người ồn ào, mọi người bận rộn làm việc, không rảnh lướt điện thoại.
Lúc này cuối cùng cũng rảnh rỗi, lướt thấy tin tức vừa xảy ra ngay tại Nam Thành trên bảng tìm kiếm nóng toàn quốc, sao có thể không kích động bàn tán vài câu.
Tạ Thư Linh làm xong việc của mình, đấm đấm cái lưng đau nhức, lấy cốc nước của mình từ tủ đồ nhân viên ra, uống vài ngụm, ngẩng đầu nhìn chiếc điện thoại mà Tiểu Mi đưa tới trước mặt.
Vừa nhìn, khóe mắt bà ấy giật giật.
Con gái lên tin tức rồi!
Căn nhà từng ở trước kia lại trở thành địa điểm check-in của cả khu dân cư!
Rất nhiều phóng viên đổ xô đến khu dân cư Vạn Hoa phỏng vấn, gây tắc nghẽn giao thông cả một vùng!
“Chị Linh, đây đúng là khu chị ở nhỉ? Sáng nay chị đi làm có nghe nói không? À đúng rồi! Hôm nay chị đến muộn! Thảo nào chị lại đến muộn! Chắc chắn là bị ảnh hưởng bởi tin tức này, bị tắc đường đến mức suýt không ra khỏi khu dân cư được đúng không? Xem ra tin tức nói là thật rồi!”
Mắt Tiểu Mi phát sáng, hận không thể tan làm ngay lúc này.
“Chị Linh, chị Linh, tan làm em đi cùng chị! Em muốn đến khu nhà chị check-in ké chút tài vận! Đúng rồi chị Linh, nhà chị có xa phòng 502 tòa số 6 không? Thật ghen tị với chị được ở khu Vạn Hoa quá!”
“…”
Tạ Thư Linh không biết phải nói sao.
Chẳng lẽ lại nói thật là “Con gái tôi chính là phú bà trong miệng các cô cậu” sao?
Đừng nói mọi người không tin, ngay cả chính bà ấy, đến giờ vẫn cảm thấy mọi chuyện xảy ra sáng nay giống như đang nằm mơ.
“Xin lỗi nhé Tiểu Mi, hiện giờ chị không ở khu Vạn Hoa nữa rồi.”
“Hả? Chị Linh chuyển nhà rồi ạ? Chuyển bao giờ thế? Tiếc quá đi mất! Nếu ở khu Vạn Hoa, chị còn có thể ở gần hưởng ké một đợt tài vận.”
“…”
“Xùy!” Triệu Phương cười khẩy một tiếng: “Cậu tưởng người nghèo cứ ké chút tài vận của người giàu là phát tài được à? Ngây thơ!”
Tiểu Mi bực bội đáp trả: “Em nói chút không được à! Ảnh hưởng gì đến chị đâu!”
“Được chứ, cậu cứ nói tiếp đi!” Triệu Phương cười trên nỗi đau của người khác: “Chị Linh ốc còn không mang nổi mình ốc, đúng là nên đổi chỗ ở, tiền thuê nhà ở khu Vạn Hoa đem ra ngoại ô thì có thể ở thêm được hai tháng đấy.”
“Chị có ý gì?” Tiểu Mi ngẩn ra nhìn Tạ Thư Linh một cái: “Chị Linh đang làm tốt, sao lại ốc không mang nổi mình ốc?”
“Chẳng có ý gì cả! Chị Linh không giống chúng ta ngày nào cũng tới, chị ấy chỉ làm hai ngày cuối tuần, kết quả cuối tuần tuần trước chỉ đến một ngày, cuối tuần này thì một ngày xin nghỉ, một ngày đến muộn. Cô ruột tôi bảo, đã việc nhà nhiều như thế thì còn đi làm làm gì, về lo việc nhà đi. Chị không muốn làm thì thiếu gì nhân viên thời vụ muốn đến kiếm thêm thu nhập.”
Tạ Thư Linh kiên nhẫn giải thích: “Thời gian này trong nhà quả thực có chút việc, sau này sẽ không thế nữa.”
“Tạ Thư Linh.” Lúc này, cửa hàng trưởng dẫn theo một người phụ nữ trung niên đi vào: “Có người tiếp quản công việc của cô rồi, sau này cô không cần đến nữa. Hôm nay cô muốn làm hết buổi thì làm, không muốn làm thì bây giờ đi cũng được. Tháng này tổng cộng cô chẳng đến được mấy lần, tiền lương mấy ngày đi làm tính chiết khấu cho cô. Không phải tôi cố ý trừ tiền cô, hôm qua cô xin nghỉ, hôm nay đến muộn, suýt chút nữa làm liên lụy cửa hàng chúng tôi bị khách đánh giá kém, tôi còn chưa tính sổ với cô đâu.”
Cửa hàng trưởng mất kiên nhẫn nghe tiếp, xua tay nói: “Cô nói nhiều cũng vô dụng, kế toán đã tính toán xong rồi, đây, trong phong bì này đấy, cầm tiền rồi biến nhanh giùm! Cho dù cô có kiện lên Cục Lao động tôi cũng chẳng sợ, lương thỏa thuận là tính theo số ngày đi làm đầy đủ, cô không làm đủ, đương nhiên phải tính chiết khấu.”
Cuối cùng, Tạ Thư Linh chỉ nhận được một nửa số lương ban đầu, hơn nữa còn là trực tiếp chặt đôi trên nền tảng số lương sau khi đã trừ đi mấy tiếng xin nghỉ không đến.
Cầm số lương ít ỏi trong tay, Tạ Thư Linh cảm thấy bất lực và hoang mang.
“Oa oa oa! Mắt tôi không bị mù đấy chứ? Chiếc xe đối diện kia là Maybach à?”
Từ cửa truyền đến tiếng cảm thán của Tiểu Phùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


