Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hôm Nay Ta Lại Đi Thu Hồi Bàn Tay Vàng Chương 13: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (13)

Cài Đặt

Chương 13: Hệ Thống Thần Hào Đô Thị (13)

Cửa hàng trưởng tiệm lẩu buồn bực vỗ vỗ vào gáy mình, hận không thể quay ngược thời gian.

May mà bà ta là người biết co biết duỗi, với nguyên tắc xử thế “mình không ngại thì người ngại là kẻ khác”, ngay trước mặt những du khách và đồng nghiệp đang say sưa xem kịch hay, bà ta cúi gập người xin lỗi hai mẹ con Tạ Ương, cung kính trả lại tiền lương đã khấu trừ của Tạ Thư Linh, đồng thời đền bù gấp ba lần để bày tỏ sự hối lỗi.

Ngoài ra còn dâng lên một tấm thẻ hội viên kim cương đen VVVIP của tiệm lẩu.

Cầm thẻ này có thể dùng phòng bao VIP tại bất kỳ chi nhánh nào mà không cần đặt trước, đồng thời được hưởng ưu đãi giảm giá chỉ còn ba phần mười cho toàn bộ thực đơn.

Nghe nói tấm thẻ này vốn được ông chủ dùng để tặng cho khách hàng đẳng cấp nhất, cái gọi là ưu đãi giá rẻ như cho kia cũng chỉ là tượng trưng, nếu không sẽ dễ bị đồn là đưa và nhận hối lộ.

Tạ Ương không thể thực sự vặt đầu cửa hàng trưởng xuống làm bóng đá, thấy đối phương quỳ gối nhanh như vậy, lại vừa công khai xin lỗi vừa đền bù tặng quà nói phải xem Tạ Thư Linh đã hết giận chưa.

Tạ Thư Linh vốn chỉ định lấy lại tiền lương hai tuần chăm chỉ làm việc trước đó, lúc này thấy cửa hàng trưởng không những trả lại lương đã trừ, còn đền bù gấp ba cho mình, lại còn cúi đầu xin lỗi trước mặt mọi người, cho dù trong lòng vẫn còn giận, nhưng lo lắng cứ tiếp tục dây dưa thì con gái lại diễn thêm một màn thu mua đất đai hay cửa tiệm nào đó nên dứt khoát mượn sườn dốc mà xuống:

“Thôi bỏ đi, tôi cũng có lỗi, hôm nay chưa xin nghỉ đã đến muộn, ảnh hưởng đến trật tự bình thường của cửa hàng…”

“Đừng đừng đừng, chị đừng nói vậy!” Trong lòng cửa hàng trưởng có bực bội hay không thì không rõ, nhưng ngoài mặt quả thực rất khách sáo, kéo Tạ Thư Linh nói một tràng lời hay ý đẹp, chỉ sợ bà thu hồi đất đai của tiệm lẩu khi hết hạn hợp đồng rồi cho người khác thuê, thế thì bà ta sẽ trở thành tội nhân của tiệm lẩu mất.

Sau sự việc này, Tạ Ương lại lên hot search lần nữa.

#Chủ sở hữu duy nhất khu dân cư Vạn Hoa# #Phú bà thâu tóm khu Vạn Hoa lại thâu tóm đất phố ăn vặt# #Giá giao dịch đất phố ăn vặt Nam Thành phá vỡ mười tỷ# #Phú bà bí ẩn xuất hiện tại Nam Thành# #Phú bà từng là hàng xóm của tôi#

Bảng tin tức nóng hổi ở địa phương thì khỏi phải bàn, ngay cả trên bảng tìm kiếm nóng toàn quốc, trong top 30 từ khóa thì đã có năm cái liên quan đến Tạ Ương.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ nhánh khiến 10.000 người bị vả mặt, thưởng tin vui khu dân cư Vạn Hoa được giải tỏa!]

[Đinh! Xét thấy ký chủ hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn 6 ngày, biểu hiện rất tốt, thưởng thêm cho ký chủ một tòa nhà văn phòng hạng A tiêu chuẩn 5A trị giá ba tỷ tệ.]

Tạ Ương vừa đưa Tạ Thư Linh rời khỏi phố ăn vặt, đi đến trung tâm mua sắm lớn nhất Nam Thành, trên đường đi thì nghe được hai thông báo liên tiếp từ Hệ thống thần hào.

Cô lại lần nữa cảm thán: Chẳng trách nam chính ở thế giới gốc về sau lại nảy sinh dã tâm lật đổ trật tự thế giới, có Hệ thống thần hào trong tay thì ai mà chẳng lâng lâng chứ?

“Mẹ, khu Vạn Hoa trước đây có từng truyền tin giải tỏa không?”

“Gần đây thì không.”

Tạ Thư Linh ngồi trong chiếc xe sang chục triệu tệ, chân tay không biết nên đặt đâu cho phải.

Bà nhẹ nhàng vuốt ve ghế ngồi bọc da bò cao cấp được khâu thủ công, có cảm giác không chân thực như đang trong mộng, nghe con gái nhắc đến khu dân cư cũ, tâm trí mới được kéo về thực tại.

“Mấy năm trước thì đúng là có đồn đại một thời gian, hình như nói là khu vực gần đó sắp xây nhà thi đấu lớn nhất thành phố, kiểu nhà thi đấu cỡ lớn có thể đăng cai Olympic, Asiad ấy, sau đó chẳng phải đổi sang khu vực ven biển rồi sao, mấy năm nay không còn nghe nói chuyện giải tỏa nữa.

Có điều cũng có người bảo là chủ đầu tư chê khu Vạn Hoa quy mô quá lớn không giải tỏa nổi, lại có người nói xung quanh thiếu trung tâm thương mại lớn, bệnh viện lớn, có xây xong cũng không bán được…

Ương Ương, có phải con đang nghĩ, nếu có cơ hội giải tỏa, nhà ở khu Vạn Hoa sẽ không bán nữa, định cứ cho thuê mãi? Thật ra bất kể có giải tỏa hay không, cho thuê cũng rất tốt, bán đi chỉ kiếm lời được một lần, cho thuê có thể kiếm tiền thuê nhà mãi mãi.”

Tạ Ương cười hỏi: “Vậy nếu thật sự giải tỏa, miếng đất khu Vạn Hoa đó tăng giá gấp sáu lần không thành vấn đề, sáu trăm triệu bất động sản biến thành ba tỷ sáu tiền mặt, mẹ thấy đầu tư chút gì thì tốt?”

“???”

Giữa ban ngày ban mặt, con gái đã bắt đầu nằm mơ rồi?

Rất nhanh sau đó, bà biết đó không phải là mơ.

Hai mẹ con còn chưa xuống xe, tin tốt về việc “Khu dân cư Vạn Hoa vui mừng đón tin giải tỏa, sẽ do chủ đầu tư nổi tiếng đầu tư xây dựng khu nhà ở cao cấp tích hợp công nghệ cao, thông minh, sinh thái xanh đầu tiên tại Nam Thành” đã lan truyền khắp các nhóm chat cư dân lớn ở Nam Thành, trong đó nhóm cư dân khu Vạn Hoa là hoạt động sôi nổi, náo nhiệt nhất.

Nhưng cũng chỉ giới hạn ở náo nhiệt mà thôi, không thể nói là vui vẻ.

Dù sao thì cả khu Vạn Hoa bây giờ là của một mình Tạ Ương.

Khu dân cư giải tỏa, người thực sự hưởng lợi chỉ có Tạ Ương, những hộ gia đình khác sau khi hóng chuyện xong thì bắt đầu đau đầu chuyện chuyển nhà.

“Mẹ, chỗ mình sắp giải tỏa rồi, vậy mình chuyển đi đâu đây?”

Bạch Huyên Huyên đi hẹn hò về, vừa nghe nói chuyện này, tâm trạng tốt liền bị mây đen thay thế.

Lướt xem tin nhắn trong nhóm, cô ta không kìm được nỗi sầu lo:

Bà ta hối hận vì đã cắn càn con gái Tạ Thư Linh ngay trước mặt bà ấy.

Nếu quan hệ hai nhà không căng thẳng, bây giờ còn có thể đi tìm Tạ Thư Linh nhờ giúp đỡ vấn đề nhà ở, dù sao con gái bà ấy cũng giàu như thế, đợi khu Vạn Hoa giải tỏa, tiền mặt dùng bao tải cũng đựng không hết…

Nói đi cũng phải nói lại, con gái Tạ Thư Linh lấy đâu ra nhiều tiền thế? Không phải là có nguồn thu nhập đen tối nào không thể để người khác biết đấy chứ?

“Mẹ? Mẹ nghĩ gì thế? Con đang hỏi mẹ, mẹ với bố dành dụm được bao nhiêu rồi? Hay là nhà mình mua trả góp một căn đi! Mua căn nhỏ thôi, con có thể dùng quỹ nhà ở để vay.”

Bạch Huyên Huyên nghĩ đến gia thế của bạn trai, tuy trong lời nói và hành động của anh ta không để ý chuyện nhà cô ta nghèo, nhưng thuê nhà ở và có một căn nhà của riêng mình về bản chất là hoàn toàn khác nhau, cô ta tha thiết muốn có một căn nhà của riêng mình hơn bất cứ lúc nào hết.

“Bố con chạy xe kiếm được bao nhiêu? Một tháng trôi qua, trừ đi tiền thuê nhà và chi phí ăn uống ngủ nghỉ, dành dụm được tiền cho em trai con đi học sau này là tốt lắm rồi.”

Mẹ Bạch bực bội trừng mắt nhìn con gái:

“Con đừng có đánh chủ ý lên số tiền này của gia đình, đây là tiền để dành cho em trai con đi học đấy.”

“Thế coi như con vay có được không? Em trai đi học chẳng phải còn sớm sao? Tiểu học, cấp hai đều miễn phí, cấp ba mới bắt đầu cần tiêu tiền, đến lúc đó con cũng có khả năng trả lại bố mẹ rồi.”

Mẹ Bạch nghe vậy cũng hơi dao động: “Để mẹ bàn bạc với bố con xem sao.”

Thế là đến tối, Mẹ Bạch bàn bạc với Bố Bạch.

Bố Bạch vừa nghe xong, ấp a ấp úng tỏ vẻ tiền trong nhà tạm thời không rút ra được.

“Không rút ra được? Có phải ông tiêu hết rồi không? Không phải đã nói là để dành cho con trai sau này đi học, lấy vợ sao?”

“Dựa vào chút thu nhập này của tôi thì phải dành dụm đến bao giờ.”

“Thế tiền đâu? Ông tiêu vào đâu rồi?”

“Ây da, tôi bỏ vào chứng khoán rồi! Dựa vào tiết kiệm thì không mua nổi nhà đâu, muốn mua nhà chỉ có thể vào thị trường chứng khoán liều một phen.”

“Thế liều thành công chưa?”

“…” Sắc mặt Bố Bạch sượng trân, “Tạm thời bị kẹp hàng rồi, chỉ là tạm thời thôi, miễn là không cắt lỗ thì sẽ sớm tăng lại thôi.”

“Ba mươi vạn đều kẹt trong đó rồi? Ôi ông trời ơi là ông trời - Tôi bảo để tôi quản tiền thì ông chê tôi tiêu hoang nên để ông quản tiền, ông lại quản thành ra thế này! Không sống nổi nữa! Tôi không sống nổi nữa! Ngày tháng thế này còn trông mong gì nữa đây!”

Mẹ Bạch ôm ngực ngồi bệt xuống đất gào khóc thảm thiết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc