Lục Tình cất tờ giấy vào lại trong tay áo, đáy mắt xẹt qua một tia u ám. Xem ra không chỉ bệ hạ kiêng dè Thừa Ân Hầu, mà Thừa Ân Hầu còn chướng mắt kẻ nào khác nữa.
Đoan Vương Tạ Thịnh vẫn chưa lập chính phi, lại thêm tướng mạo đường hoàng, nên đã khiến biết bao quý nữ đổ xô theo đuổi, âm thầm trao gửi phương tâm. Ngay khi hắn vừa xuất hiện, những ánh mắt vô tình hay cố ý dừng trên người hắn dường như chưa từng đứt đoạn. Thế nhưng, đáy mắt hắn lại chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình của một người.
Có điều, mặc cho hắn nhìn thế nào, người kia vẫn luôn cúi gằm mặt. Chẳng rõ nàng đang nhìn gì hay nghĩ ngợi điều chi, nói chung là nhất quyết không chịu ngẩng lên nhìn hắn lấy một cái.
Trong lòng Tạ Thịnh dần dâng lên một cỗ bực dọc. Hoàng huynh tốt đến thế sao? Tốt đến mức nàng thà vì huynh ấy mà vào sinh ra tử, cúc cung tận tụy, chứ chẳng buồn liếc mắt nhìn người ngoài lấy một cái!
Có lẽ vì ánh mắt của Tạ Thịnh quá mức nóng bỏng, lại thêm sự bất mãn hiện rõ trên mặt đã thu hút sự chú ý của không ít người. Bọn họ liền nương theo tầm mắt đó mà đồng loạt đổ dồn sự chú ý lên người Lục Tình.
Cảm nhận được những ánh mắt mang theo vài phần dò xét và địch ý kia, Lục Tình hơi sững sờ một chút, rồi cuối cùng cũng chịu ngẩng mắt lên. Đoan Vương ngồi ở chếch phía trước, thế nên nàng gần như chẳng tốn chút công sức nào đã bắt gặp ngay ánh mắt của hắn. Đương nhiên, nàng cũng nhìn thấu được ngọn lửa giận dữ chất chứa trong đó.
Nàng khẽ nhíu mày, tự hỏi mình lại trêu chọc hắn ở chỗ nào rồi. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó nàng đã không còn tâm trí đâu để bận tâm nữa.
"Thừa Ân Hầu tới!"
Trái tim Lục Tình bỗng đập lỡ một nhịp. Nàng khẽ vuốt lại ống tay áo, rồi bất động thanh sắc cùng đám đông đưa mắt nhìn ra ngoài.
Ban ngày ở trên phố, nàng chỉ thấp thoáng nhìn thấy sườn mặt của hắn từ xa. Mãi đến tận lúc này, nàng mới có thể nhìn rõ diện mạo của người đã ba năm không gặp mặt. Hắn đã thay một bộ cẩm phục màu lam tím, bên hông đeo một miếng mặc ngọc. Phong thái vẫn ngọc thụ lâm phong, khí độ trác tuyệt y như ba năm trước. Có điều, hắn dường như đã cao hơn một chút, đường nét vóc dáng trông cũng cứng cáp, nam tính và chói mắt hơn xưa.
Kể từ khoảnh khắc hắn bước vào, mọi âm thanh ồn ào trên Lộ Vân Đài bỗng chốc bặt tăm. Thậm chí, ngay cả tiếng hít thở của mọi người dường như cũng nhẹ đi không ít. Phải đến khi hắn yên vị một lúc lâu, Lộ Vân Đài mới dần dần có tiếng người lao xao trở lại. Lúc này, Lục Tình cũng bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt.
Hôm nay là tiệc mừng công của hắn. Chỗ ngồi của hắn được xếp ngay cạnh Đoan Vương, và trùng hợp thay, lại nằm ở vị trí đối diện ngay trước mặt nàng. Cũng không biết đây liệu có phải là sự sắp đặt cố ý của bệ hạ hay không.
Về phần Lục Kiều, hai mắt nàng ta sớm đã nhìn đến ngây ngốc. Trước là Đoan Vương, sau lại đến Thừa Ân Hầu, người sau lại càng tuấn mỹ và tôn quý hơn người trước. Nàng ta tự nhiên cũng hiểu rõ đây đều là những nhân vật tầm cỡ mà mình có với tay thế nào cũng chẳng tới, nhưng vẫn không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần.
Lục Mẫn thu trọn màn này vào trong mắt. Nhận thấy Lục Kiều vẫn cứ nhìn chằm chằm Đoan Vương không chớp mắt, nàng ta bèn lén lút kéo tay áo Lục Kiều để nhắc nhở: "Tam tỷ tỷ."
Lục Kiều lúc này mới giật mình bừng tỉnh. Nàng ta vội vàng cụp mắt xuống, nhưng trên hai gò má đã nhanh chóng ửng lên hai rặng mây hồng.
Thấy cảnh ấy, trái tim Lục Mẫn bất giác chìm nghỉm. Tam tỷ điên thật rồi! Đoan Vương há lại là người mà nàng ta có thể tơ tưởng tới sao!
Trong khi đó, những hành động nhỏ nhặt của bọn họ đã lọt thỏm vào mắt một kẻ có tâm. Người nọ chậm rãi nhếch môi, nụ cười ấy tựa như trào phúng, lại tựa như khinh miệt. Các cô nương của Lục gia đúng là người sau tham vọng hơn người trước. Một kẻ thì một lòng hướng về Thánh thượng, một kẻ lại cả gan thèm khát Đoan Vương. Thật đúng với câu nói "tâm cao hơn trời". Chỉ là không biết, bọn họ có cái mạng đó để hưởng thụ hay không thôi.
Không lâu sau, Yến Tiêu cũng đã tới. Đi cùng hắn còn có mấy vị công tử, phu nhân cùng hai vị cô nương của Yến gia.
Yến Tiêu ngoan ngoãn đi theo sát bên cạnh các huynh tẩu và tỷ tỷ, phối hợp với nhịp bước của họ tiến về phía chỗ ngồi. Dĩ nhiên, sự xuất hiện của hắn cũng thu hút không ít ánh nhìn. Yến Lục lang xuất thân cao quý, dung mạo lại tuấn lãng siêu quần, toát lên tràn đầy hơi thở thiếu niên rực rỡ, thật khó để các cô nương không xiêu lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
