Hôm nay cũng là tiệc mừng công của Yến Tiêu. Chỗ ngồi của hắn được xếp ngay cạnh Thừa Ân Hầu. Do đó, khi người nhà họ Yến đi ngang qua, ai nấy đều mang vẻ mặt phức tạp liếc nhìn Thừa Ân Hầu Vũ Văn Độ một cái, đặc biệt là Yến ngũ cô nương.
Kể từ lúc người Yến gia bước vào, Vũ Văn Độ vốn luôn giữ vẻ mặt nhạt nhẽo bỗng ngẩng đầu lên. Hắn vốn định lên tiếng chào hỏi bọn họ một câu, nhưng vừa đưa mắt đã chạm ngay phải những ánh nhìn kỳ quái của người nhà họ Yến. Nhất là Yến ngũ cô nương, nếu hắn nhìn không nhầm thì... nàng ấy hình như vừa hung hăng trừng mắt lườm hắn một cái.
Vũ Văn Độ khẽ nhíu mày. Trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào bọn họ vẫn còn ghi hận chuyện Yến Tiêu bất chấp sự phản đối của gia đình để theo hắn ra biên ải?
Trầm mặc một lát, hắn bèn hạ giọng nói nhỏ với Yến Tiêu: "Ngày mai ta sẽ đích thân đến phủ bái phỏng lão tướng quân."
Mặc dù năm xưa hắn cũng từng ra sức ngăn cản Yến Tiêu, nhưng tính tình tiểu tử này quá bướng bỉnh, hắn khuyên can không nổi. Dù nói thế nào đi nữa, hắn cũng coi như đã nhận một ân tình lớn của Yến gia. Theo lý, hắn nên tự mình đến tận cửa để tạ lỗi và nói lời cảm tạ.
Nào ngờ, Yến Tiêu vừa nghe xong câu này liền hít ngược một ngụm khí lạnh. Cả nhà họ Yến ngồi gần đó cũng lập tức căng cứng người, bày ra dáng vẻ như lâm đại địch. Đặc biệt là Yến ngũ cô nương, nếu không nhờ Yến tứ cô nương gắt gao giữ chặt lấy, e rằng nàng ấy đã đập bàn đứng phắt dậy, lao thẳng tới chỗ Vũ Văn Độ mà tính sổ rồi.
Vũ Văn Độ nhạy bén cảm nhận được sát khí này, trong lòng bất giác trầm xuống. Không ngờ Yến gia lại chán ghét hắn đến mức độ này. Nếu là người ngoài đối xử với hắn ra sao, hắn tự nhiên chẳng thèm bận tâm. Thế nhưng Yến Tiêu lại khác. Bọn họ là tri kỷ, là hảo huynh đệ từng vào sinh ra tử cùng nhau. Dù thế nào đi chăng nữa, hắn cũng phải làm chút gì đó để vãn hồi.
"Trưởng bối trong nhà đệ thích những thứ gì? Đêm nay đệ hãy liệt kê một danh sách rồi đưa cho ta nhé."
Tuy hắn đã cố ý đè thấp giọng, nhưng người nhà họ Yến đa phần đều là người luyện võ, thính lực hơn hẳn người thường, nên gần như đã nghe lọt tai không sót chữ nào.
Yến Tiêu lúc này đang cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng. Vừa nghe thấy thế, hắn liền bị sặc, ho sù sụ liên tiếp mấy tiếng. Thấy vậy, Vũ Văn Độ đành im lặng rót thêm cho hắn một chén trà.
"Bốp!"
Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng động lớn. Thì ra là Yến ngũ cô nương vừa đập bàn định đứng lên, nhưng lại bị Yến tứ cô nương luống cuống kéo giật trở lại.
Vũ Văn Độ trầm mặc vài nhịp thở, sau đó bất động thanh sắc nhích người ra ngoài một chút, cố ý kéo giãn khoảng cách với Yến Tiêu. Xem ra người Yến gia lúc này vẫn đang trong cơn nóng giận, chi bằng cứ để thư thả một thời gian nữa rồi hẵng đến cửa bồi tội thì hơn.
Về phần Yến Tiêu, hắn phải uống ực mấy ngụm trà lớn mới có thể vuốt phẳng được hơi thở. Hắn vội vàng ghé sát vào người Vũ Văn Độ, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy mà thì thào: "Huynh... huynh thực sự muốn cưới Ngũ tỷ tỷ của ta sao?"
Vũ Văn Độ bị hỏi đến mức không kịp phòng bị, ngơ ngác đáp: "Cái gì cơ?"
"A Tiêu." Vũ Văn Độ trầm giọng ngắt lời hắn, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm túc: "Ta chưa từng có suy nghĩ đó. Tỷ tỷ của đệ, ta cũng luôn xem như tỷ tỷ ruột của mình."
Nói xong, hắn lại gặng hỏi thêm: "Đệ nghe được tin đồn nhảm nhí này từ đâu vậy?"
Yến Tiêu cẩn thận đánh giá nét mặt của hắn. Sau khi xác nhận đối phương không hề nói dối, hắn mới trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết ngay mà! Nếu A Độ thực sự có ý với Ngũ tỷ tỷ, làm sao hắn lại không nhận ra cơ chứ.
Ngay sau đó, hắn lại đè thấp giọng lầm bầm: "Ta cũng chẳng biết tin tức này từ đâu chui ra. Chỉ biết mấy ngày trước trong kinh thành đã bắt đầu râm ran lời đồn đại rồi. Đến hôm nay thì tin tức đã lan truyền bay khắp nơi. Người ta kháo nhau rằng huynh định nhân dịp tiệc mừng công này để xin bệ hạ ban hôn. Lời đồn bịa đặt cứ như thật ấy, làm Ngũ tỷ tỷ tức giận đến mức xách cả trường thương định đi tìm huynh liều mạng. Mấy vị tẩu tẩu cùng Tứ tỷ tỷ phải tốn biết bao nhiêu sức lực mới cản lại được đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



