Lục Kiều mở to mắt nhìn Lục Tình bằng vẻ khó tin. Khoan hãy bàn đến việc tại sao Lục Tình lại dám chắc nàng ta sẽ gây họa, mà cứ cho là nàng ta lỡ bất cẩn gây ra rắc rối thật đi chăng nữa, thì lẽ nào Lục Tình lại tuyệt tình đến mức vứt bỏ cả tình tỷ muội mà mặc kệ nàng ta sống chết hay sao!
"Ta thừa biết muội cất công lên kinh thành là vì chuyện gì. Chỉ cần muội chịu an phận thủ thường, ta tự khắc sẽ lưu tâm giúp muội." Lục Tình vừa đánh một gậy lại vừa cho một quả táo ngọt: "Nói cho cùng thì chúng ta cũng là tỷ muội một nhà, bản thân ta đương nhiên cũng mong các muội có được một bến đỗ tốt đẹp."
Sắc mặt Lục Kiều biến ảo khôn lường, nhưng cuối cùng, dưới ánh mắt sắc lạnh của Lục Tình, nàng ta đành siết chặt chiếc khăn thêu, nhún gối hành lễ: "Đa tạ Nhị tỷ tỷ chỉ giáo, muội đã hiểu rồi ạ."
Thấy vẻ ngạo mạn, coi trời bằng vung nơi đáy mắt Lục Kiều đã vơi đi ít nhiều, Lục Tình liền biết công sức răn đe hôm nay không hề uổng phí. Chẳng phải nàng thích chuyện bé xé ra to, mà bởi lẽ nàng vốn rất bận rộn, quả thực không có thời gian đâu mà đi thu dọn tàn cuộc do bọn họ gây ra.
"Ừm, đi thôi."
Khi Lục Tình bước vào Mãn Xuân Viên, các chỗ ngồi hầu như đã chật kín. Chỗ ngồi của nàng được sắp xếp ở vị trí rất sát phía trên. Tuy nhiên, vì Lục Kiều và Lục Mẫn vốn dĩ không nằm trong danh sách khách mời, nên lúc này việc kê thêm bàn tiệc là điều không thể. Do đó, chỗ ngồi của hai người họ đành phải bố trí ngay phía sau lưng nàng.
Quý nữ của các gia tộc khác cũng đều ngồi phía sau trưởng bối nhà mình, nên sự sắp xếp này xem ra cũng chẳng có gì là không ổn. Thậm chí, nếu như phụ mẫu và huynh trưởng của Lục Tình vẫn còn tại thế, thì bản thân nàng cũng phải nhường chỗ mà lùi về phía sau một chút.
Vừa mới bước vào, Lục Tình lập tức thu hút vô số ánh nhìn. Dù rằng Lục gia nay chỉ còn lại mỗi mình nàng, nhưng nhờ có Thái hậu nương nương chống lưng, ân sủng của nàng chẳng hề suy suyển, thân phận cũng vô cùng tôn quý. Chỉ nội cái danh cháu gái ruột của Thái hậu thôi cũng đã đủ để nàng nở mày nở mặt rồi, huống hồ chi nàng còn lớn lên bên cạnh Thái hậu từ thuở nhỏ, tình cảm với bệ hạ lại vô cùng thân thiết. Thế nên, từ lâu đã có lời đồn đoán rằng nàng sớm muộn gì cũng sẽ tiến cung.
Ba năm trước, sau khi Lục Nhị cô nương làm lễ cập kê rồi trở về Lục gia, thấy trong cung mãi vẫn không có động tĩnh rước nàng vào, lúc bấy giờ các gia tộc khác mới bắt đầu rục rịch nổi lên tâm tư. Có điều, suốt một năm đó, bao nhiêu người đến dạm ngõ đều bị từ chối thẳng thừng. Cho đến một lần, chuyện này lọt đến tai bệ hạ, vị đại nhân của gia tộc đứng ra làm mai nọ lập tức bị bệ hạ khiển trách ngay giữa triều đường, về đến nhà liền bị mắng cho một trận xối xả. Khi sự việc này truyền ra ngoài, mọi người mới ngầm suy đoán rằng, e là bệ hạ vẫn còn để tâm đến Lục Nhị cô nương. Dù sao đi nữa, chung quy lại thì hôn sự của Lục Nhị nương tử, vị lão thái thái của Lục gia tuyệt đối không có quyền làm chủ.
Cũng kể từ dạo ấy, các gia tộc mới chịu ngoan ngoãn an phận.
Dẫu là vậy, nhưng với tài tình, dung mạo và gia thế rành rành ra đó của Lục Tình, số lượng công tử vương tôn đem lòng say đắm nàng quả thực không hề nhỏ. Chẳng qua là không có kẻ nào to gan dám giành người với bệ hạ, nên bọn họ chỉ đành lén lút nhìn trộm nàng vài cái mà thôi.
Cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía bên này, cả người Lục Kiều bất giác trở nên hoảng hốt. Mãi đến khi bước chân vào đây, nàng ta mới thấu hiểu cung yến và yến tiệc ở phủ Tri châu quả thực khác biệt một trời một vực. Dọc đường đi, những người nàng ta chạm mặt toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, các vị công tử, tiểu thư của các gia tộc thì ai nấy đều toát lên khí chất trác tuyệt. So với bọn họ, những công tử, tiểu thư ở phủ Tri châu mà trước nay nàng ta vẫn luôn coi là thân phận cao quý, giờ đây bỗng chốc trở nên thấp kém tựa như mây với bùn.
"Không."
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một chữ duy nhất.
Đọc xong, trong lòng Lục Tình dâng lên một niềm vui khôn tả, nhưng đồng thời cũng không khỏi cảm thấy hoang mang.
[Ngươi hãy điều tra giúp ta xem Thừa Ân Hầu và phủ Yến Tướng quân liệu có ý định liên hôn hay không, và Thừa Ân Hầu cùng Yến Ngũ cô nương có tình ý gì với nhau chăng.]
Về sau, nàng đã suy đi tính lại rất kỹ. Cho dù có là thánh chỉ ban hôn đi chăng nữa, thì nàng cũng phải làm rõ xem rốt cuộc Thừa Ân Hầu vốn dĩ chỉ muốn liên hôn với Yến gia, hay là thật lòng muốn cưới Yến Ngũ cô nương. Đối với nàng mà nói, hai việc này mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Nếu là vế trước, nàng đương nhiên sẽ hoan hỉ mà tuân chỉ. Nhưng giả như Thừa Ân Hầu và Yến Ngũ cô nương thực sự là lưỡng tình tương duyệt, thì nàng buộc phải cẩn thận cân nhắc lại bề sâu.
Thế nhưng...
"Không."
Điều này có nghĩa là Thừa Ân Hầu và Yến Ngũ cô nương hoàn toàn không có tư tình, và hắn cũng chẳng hề có ý định liên hôn với phủ Yến Tướng quân.
Vậy thì bệ hạ đã nghe được phong thanh chuyện này từ đâu cơ chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
