Lần đầu tiên Tiểu An chính thức "khóa mục tiêu" là vào một buổi sáng thứ Hai rực nắng.
Khi đi ngang qua phòng âm nhạc của trường, một giai điệu guitar mộc mạc nhưng dứt khoát vang lên khiến bước chân cô thiếu nữ vô thức dừng lại. Hé mắt nhìn qua khe cửa khép hờ, đập vào mắt Tiểu An là Khôi Nguyên – nam sinh lớp 12, Chủ tịch Hội học sinh rạng danh toàn trường.
Anh chàng mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm được sơ vin gọn gàng, vóc dáng cao gầy tựa lưng vào bệ cửa sổ. Nắng sớm hắt lên sườn mặt góc cạnh, soi rõ chiếc gọng kính kim loại nằm ngay ngắn trên sống mũi cao thẳng. Ở Khôi Nguyên toát ra một thứ khí chất điềm tĩnh, quy tắc và xa cách đến mức, dẫu chỉ là một cậu nam sinh mười bảy, mười tám tuổi, trông anh chẳng khác nào mấy vị "tổng tài bá đạo" hô mưa gọi gió trên các trang tiểu thuyết.
Trái tim Tiểu An đập "thịch" một tiếng rõ to. Nhạc nền xập xình trong đầu tự động bật lên. Cô tự nhủ:
"Chính là anh ấy! Nam chính định mệnh của đời mình!"
Và thế là, chuỗi ngày áp dụng "sách giáo khoa tình yêu thập niên 70" chính thức bắt đầu.
Kế hoạch đầu tiên: Vô tình ngã vào lòng nam chính.
Tiểu An canh chuẩn thời gian Khôi Nguyên ôm chồng hồ sơ đi ngang qua hành lang dãy nhà B. Khi khoảng cách chỉ còn đúng ba bước chân, cô diễn nét hớt hải, chân nọ vấp chân kia, nhắm mắt ngã nhào tới trước. Trong tưởng tượng của Tiểu An, Khôi Nguyên sẽ hoảng hốt vứt đống hồ sơ, vòng tay ôm trọn lấy eo cô, hai ánh mắt giao nhau giữa không trung xẹt ra tia lửa điện.
Nhưng thực tế luôn phũ phàng. Khôi Nguyên vốn có phản xạ của một người sở hữu cái đầu cực kỳ lạnh. Thấy một bóng đen lao tới, anh lập tức lùi nhanh về phía sau nửa bước, tay vẫn ôm chặt tập hồ sơ, chỉ lịch sự vươn tay còn lại túm lấy... quai balo của Tiểu An, kịp thời cản cô úp mặt xuống nền gạch.
"Em đi đứng cẩn thận nhé," giọng Khôi Nguyên đều đều, không một gợn sóng. Anh buông tay, gật đầu chào rồi lướt qua cô nhẹ nhàng như một cơn gió, để lại Tiểu An chưng hửng đứng đó, trong đầu toàn là ảo tưởng với tông giọng dịu dàng đó và cú kéo “anh hùng cứu mỹ nhân của anh.
Kế hoạch thứ hai: Tạo điểm chung trong ăn uống.
Cô không biết rằng, ở trên cành bàng ngay đỉnh đầu, có một trận cuồng phong đang sắp sửa nổ ra.
Linh hồn Bố và Mẹ trôi lơ lửng, chứng kiến toàn bộ màn kịch cồng kềnh của con gái. Tán trai thất bại thì thôi đi, nhưng việc cô dám hờ hững đẩy mứa hộp cơm đầy ắp tâm huyết của bà ngoại kính yêu sang một bên chỉ để gặm một cái bánh mì vô tri vì một cậu con trai lạ hoắc, đã chạm đến giới hạn chịu đựng của "nhị vị phụ huynh"!
Bố ma nhíu chặt hàng lông mày, hai tay vận công. Năng lượng từ trường xung quanh gốc bàng đột ngột dao động.
*Xoẹt!
Hộp cơm ba tầng không có ai đụng vào bỗng nhiên trượt một đường dài trên mặt bàn đá, tông thẳng vào khuỷu tay Tiểu An. Cô giật mình "Á" lên một tiếng, chiếc bánh mì ngọt rơi thẳng xuống vũng nước đọng dưới đất. Cùng lúc đó, một cơn gió quái gở thổi bung nắp hộp cơm, mùi sườn xào chua ngọt thơm lừng lập tức xộc thẳng vào mũi, kêu gọi cái dạ dày đang kêu gào biểu tình của cô thiếu nữ.
Tiếng động sột soạt khiến Khôi Nguyên ngẩng lên nhìn. Anh nhíu mày đẩy gọng kính, ánh mắt lướt qua chiếc bánh mì dưới đất rồi dừng lại ở hộp cơm thịnh soạn trên bàn, cuối cùng nhìn thẳng vào Tiểu An đang luống cuống. Anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, gấp sách lại rồi đứng lên rời đi, bỏ lại một câu lẩm bẩm vừa đủ nghe:
"Lãng phí đồ ăn... Thật kỳ lạ."
Tiểu An ngồi hóa đá. Kế hoạch tạo ấn tượng thanh thuần đã chính thức tan tành mây khói, thay vào đó là dấu ấn về một cô nhóc khóa dưới hậu đậu và lãng phí thực phẩm. Ở trên cao, Bố và Mẹ đập tay nhau cái "bốp", nhìn con gái phồng má phụng phịu gắp miếng sườn lên ăn trong sự hối hận mà mỉm cười đắc ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)