- Không gian chính: Trường THPT (15 tuổi) + Nhà ông bà. + Khu phố cũ.
- Yếu tố siêu nhiên: Cha mẹ tồn tại dưới dạng linh hồn.
2. Nữ chính – Tiểu An (biệt danh) - Trần Bình An
Tiểu An – hay Trần Bình An – vốn dĩ không chỉ là một đứa trẻ, mà là một phép màu có thật.
Cô hiện diện vào đúng khoảnh khắc cuộc hôn nhân của bố mẹ cô đang rạn nứt dữ dội nhất. Giữa những trận cãi vã đỉnh điểm và những nỗi niềm tự trách âm ỉ sau một tai nạn cũ — thứ đã khiến hy vọng về một tiếng cười trẻ thơ trở nên xa vời — sự xuất hiện của cô như một tia sáng xé toạc màn sương mù của sự tuyệt vọng. Giây phút phát hiện ra mầm sống nhỏ bé đang thành hình, bố mẹ cô đã chọn can đảm để buông bỏ cái tôi, chọn cùng nhau xây dựng lại đống đổ nát để dành chỗ cho một gia đình hạnh phúc.
Nhưng số phận vốn dĩ luôn thích những trò đùa nghiệt ngã.
Vào đúng ngày đi làm giấy khai sinh cho đứa con gái mà họ nâng niu hơn cả sinh mạng, một tai nạn đã mang họ đi mãi mãi. Họ để lại cho cô một khối tài sản thừa kế đủ để Bình An lớn lên trong nhung lụa đến năm 24 tuổi, và một sự bảo hộ thầm lặng dưới dạng linh hồn mà cô không bao giờ nhìn thấy được. Được nuôi nấng trong tình yêu vô bờ của hai bên nội ngoại, Bình An lớn lên như một "viên ngọc quý" được trông ngóng từ lâu, mang theo sứ mệnh sống thay cho những hy vọng còn dang dở của bố mẹ mình.
3. Cảm hứng truyện: TQA
- Khởi đầu -
Chiếc quạt trần cũ kỹ trên trần nhà bác hàng xóm cứ quay cọc cạch, đều đặn phả ra luồng gió ấm hiu hiu của buổi chiều Chủ nhật.
Trên chiếc tivi thùng đít lồi đang phát lại bộ phim truyền hình kinh điển từ những năm một ngàn chín trăm hồi đó. Nữ chính trên màn hình mặc chiếc quần ống loe màu bã trầu, môi tô son đỏ chót tràn viền, vừa chạy dưới mưa vừa gào khóc gọi tên nam chính. Đỉnh điểm là cảnh cô nàng vụng về làm đổ cả bát sâm bổ lượng lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh chàng, để rồi nam chính thay vì nổi cáu, lại ôn nhu nắm lấy tay cô, thâm tình nói:
"Chỉ cần là em, mọi sự ngốc nghếch đều trở nên đáng yêu."
Ngồi chồm hổm trên nền gạch hoa, Tiểu An và cô bạn thân cùng xóm tròn xoe mắt, cắn hạt dưa tách tách.
"Cậu thấy chưa?" - Tiểu An huých cùi chỏ vào tay bạn, đôi mắt sáng rực lên như vừa ngộ ra chân lý vĩ đại của nhân loại. - "Đàn ông xịn là người ta thích thế này! Tình yêu là phải mãnh liệt, phải dám thể hiện, vụng về một chút mới kích thích được bản năng che chở của người ta!"
Cô bạn gật gù phụ họa. Không một ai trong phòng khách lúc đó nhìn thấy, ngay sát trần nhà, có hai bóng mờ mờ ảo ảo đang ôm đầu bất lực. Linh hồn người cha chắp tay sau lưng, thở dài thườn thượt nhìn con gái cưng đang bị "đầu độc" bởi thứ văn hóa truyền hình lệch lạc, trong khi người mẹ chỉ biết đưa tay che mặt, lẩm bẩm:
"Trời ơi, học cái gì không học, sao lại tiếp thu cái văn hoá này ..."
Chiều tà, Tiểu An phủi quần đứng dậy, tạm biệt bạn để đi bộ về nhà. Con hẻm nhỏ rải nắng vàng ươm bỗng trở nên ồn ào khi cô bước qua bãi đất trống. Một đám nhóc tì trong xóm đang đá bóng nhựa, thấy cô đi ngang liền dừng lại. Chẳng biết học thói từ ai, thằng nhóc cầm đầu tì mũi trêu chọc, cất giọng lanh lảnh vần điệu:
"Lêu lêu! Đồ không cha không mẹ! Đồ mồ côi chui ra từ lỗ nẻ! Tiểu An là Tôn Ngộ Không chui ra từ tảng đá!"
Cả đám ranh con cười rú lên, hùa theo đập tay bôm bốp.
Bầu không khí chợt chùng xuống. Trên không trung, hai linh hồn trong suốt khẽ run lên. Người mẹ vô thức vươn tay ra, muốn ôm lấy bờ vai bé nhỏ của con gái nhưng những ngón tay hư ảo chỉ xuyên qua không khí. Người cha nhíu chặt mày, tức giận vung chân định đá bay quả bóng nhựa của lũ trẻ, nhưng cái chạm của người âm chỉ đủ làm quả bóng lăn nhẹ một vòng vô hại trên nền đất. Họ đau lòng, sợ hãi cảnh tượng này sẽ làm cô gái nhỏ tổn thương.
Nhưng Tiểu An không khóc.
Cô thiếu nữ mười lăm tuổi với mái tóc buộc vội, xắn cao tay áo, chống hai tay lên hông với tư thế hiên ngang nhất có thể. Cô hếch cằm lên, giọng nói trong vắt nhưng dõng dạc vang lên giữa con hẻm:
"Lũ vắt mũi chưa sạch các em thì biết cái gì! Chị đây không phải chui ra từ tảng đá, cũng không phải mồ côi không ai cần!"
Tiểu An tiến lên một bước, ánh mắt kiêu hãnh rực sáng:
"Chị đây là niềm tự hào của bố mẹ chị! Ông bà chị kể rồi, để sinh ra được chị, bố mẹ đã phải đánh đổi bằng cả sinh mạng. Chị là viên ngọc quý, là phép màu duy nhất ban xuống cho cái gia đình này, nghe chưa? Nhìn lại các em xem, tối qua có đứa còn bị mẹ vác chổi lông gà rượt chạy té khói quanh xóm kìa, ở đó mà lêu lêu!"
Đám nhóc tì cứng họng, bị khí thế bức người của bà chị khóa trên làm cho im re, lấm lét ôm quả bóng nhựa lùi lại rồi tản ra chỗ khác chơi.
Tiểu An phủi tay, hất tóc bước tiếp, dáng vẻ kiêu ngạo và tự tin như một nàng công chúa nhỏ đi tuần tra lãnh thổ. Cô không hề biết rằng, đằng sau lưng mình, những nếp nhăn lo âu trên gương mặt linh hồn người cha đã giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ. Người mẹ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai chồng, những giọt nước mắt hạnh phúc lấp lánh rơi xuống, hóa thành những hạt bụi sáng li ti tan biến vào không trung.
Cô gái của họ, dù ngốc nghếch tin vào mấy bộ phim thần tượng cũ rích, nhưng lại mang trong mình một trái tim đầy ắp tình yêu thương và sự kiêu hãnh không thể nào bẻ gãy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

