Ánh nắng buổi sớm xuyên qua những tán lá bằng lăng, rớt xuống khu vườn hoa phía sau thư viện – nơi vốn được coi là "thánh địa" yên tĩnh nhất của trường. Và cũng là nơi mà đàn anh Khôi Nguyên thường chọn làm góc học tập riêng mỗi buổi sáng.
Hôm nay, "thánh địa" ấy bỗng xuất hiện một vị khách không mời mà đến sớm nhất.
Tiểu An ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đá, lưng thẳng tắp, tóc cài một chiếc kẹp nơ điệu đà. Trước mặt cô là một chồng sách vở dày cộp, che khuất cả gương mặt đang cố gồng lên để tỏ ra vẻ "thiếu nữ thanh xuân chăm chỉ". Cô tự nhủ:
"Trên phim, nữ chính chỉ cần ngồi đọc sách dưới gốc cây là nam chính sẽ bị thu hút bởi vẻ đẹp tri thức ngay lập tức!"
Nhưng tri thức đâu chẳng thấy, chỉ thấy một màn tra tấn thính giác bắt đầu.
Tiểu An cầm cuốn sách Tiếng Anh lên, bắt đầu đọc to để "thể hiện":
"Hế-lô-hao-a-du... Ai-am-phai-thanh-kiu..."
Giọng đọc ngọng nghịu, nhấn nhá sai be bét khiến mấy chú chim trên cành cũng phải giật mình bay mất. Đọc chán, cô lại bắt đầu ngân nga mấy câu hát đang hot, nhưng giọng hát lệch tông hoàn toàn, nốt cao thì hụt, nốt trầm thì phô, tạo thành một bản giao hưởng "hủy diệt" sự tĩnh lặng.
Lúc này, Khôi Nguyên bước tới. Anh khựng lại khi thấy "cô nhóc kỳ lạ" hôm nọ đang chiếm giữ chỗ ngồi yêu thích của mình. Anh lẳng lặng ngồi xuống một băng ghế cách đó không xa, định phớt lờ để làm nốt đề Toán.
Nhưng sự tập trung của Khôi Nguyên sớm bị thách thức. Tiểu An đang đánh vật với đống công thức lượng giác, miệng lẩm bẩm tính toán nhưng tay lại vẽ ra những con số chẳng liên quan gì đến logic. Một cơn gió vô tình thổi qua, làm bay tờ đề thi thử của Tiểu An sang ngay dưới chân Khôi Nguyên.
Anh cúi xuống nhặt lên, định trả lại nhưng đôi mắt đằng sau gọng kính khẽ nheo lại khi lướt qua những dòng chữ trên giấy. Khôi Nguyên đưa tay đỡ trán, một hơi thở dài bất lực thoát ra. Làm sao có thể sai nhiều tới thế này trời ơi! . Anh đứng dậy, bước đến gần và đặt tờ giấy xuống trước mặt cô.
"Em... sai hầu hết những câu này rồi."
Tiểu An giật mình, mặt đỏ bừng như gấc chín khi thấy nam thần đang đứng sát bên. Cô định nở một nụ cười thật "nữ chính", nhưng Khôi Nguyên đã chỉ tay vào đống công thức hỗn độn:
"Lượng giác cơ bản mà em biến nó thành toán hình không gian thế này thì không ổn đâu. Em vẫn nên ôn thêm các dạng cơ bản cho chắc gốc đã, đừng ham làm đề nâng cao."
Nói xong, anh khẽ gật đầu rồi quay lưng đi thẳng. Tiểu An ngơ ngác, trái tim vừa mới đập loạn nhịp vì được anh bắt chuyện đã nhanh chóng hụt hẫng khi thấy anh rời khỏi khu vườn.
Những ngày sau đó, Khôi Nguyên không còn xuất hiện ở vườn hoa nữa. Anh biết ý rằng có người đã "chiếm" chỗ học này, và có lẽ anh cũng muốn tìm một nơi thực sự yên tĩnh hơn để tránh xa sự "ồn ào" dễ thương nhưng đầy rắc rối của cô nhóc khóa dưới.
Tiểu An buồn thiu. Chỗ ngồi vẫn còn đó, nhưng "định mệnh" của cô đã nhường sân. Ở trên cao, linh hồn Bố khẽ gõ nhẹ vào đầu con gái một cái đau điếng (dù cô chỉ cảm thấy như một cơn gió thoảng qua), còn Mẹ thì chỉ tay vào cuốn vở bài tập đang bỏ dở. Họ muốn nói:
"Con thấy chưa? Đẹp thôi chưa đủ, phải có kiến thức thì người ta mới nể!"
Lần này, Tiểu An không làm trò nữa. Cô cảm thấy tự ái, nhưng cũng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Mỗi ngày cô vẫn ra vườn hoa đúng giờ đó, không phải để diễn trò, mà để thực sự đối mặt với đống công thức "ù ù cạc cạc". Cô bắt đầu mang sách đi hỏi giáo viên, tận dụng từng phút ở khu vườn để ôn tập lại căn bản đúng như lời Khôi Nguyên nói.
---
Sau ngày hôm đó, Khôi Nguyên không xuất hiện ở khu vườn nữa, trả lại cho Tiểu An một góc trời yên tĩnh.
Nhìn tờ đề thi thử chi chít vết gạch xóa, sự tự ái và lòng tự trọng của Tiểu An trỗi dậy. Cô không đợi ai phải nhắc nhở hay "cứu rỗi" mình nữa. Ngay ngày hôm sau, Tiểu An bắt đầu một chiến dịch "vá lỗ hổng kiến thức" cực kỳ thực tế.
Kết quả không đến sau một đêm như phim viễn tưởng, mà nó là một đồ thị nhích lên từng chút một.
Tháng đầu tiên, điểm Toán của cô nhích từ con 3, con 4 đỏ chót lên được điểm 5 vừa đủ qua môn. Tháng thứ hai, những con 6 bắt đầu xuất hiện đều đặn hơn ở các môn tự nhiên. Đến tháng thứ tư của học kì I, bảng điểm của Tiểu An đã vững vàng ở mức 6.5 đến 7 điểm.
Cô không bứt phá thành thiên tài, không vươn lên top 1 toàn trường, học lực vẫn chỉ loanh quanh ở mức trung bình khá. Tiểu An vẫn nhăn nhó mỗi khi gặp bài hình học không gian khó, vẫn chật vật nhẩm từ vựng. Thế nhưng, cô đã hoàn toàn thoát khỏi nhóm "đội sổ", gốc rễ kiến thức đã vững vàng hơn bao giờ hết.
Trong buổi họp giao ban trường, Tiểu An bất ngờ được các thầy cô mang ra làm tấm gương tiêu biểu cho sự nỗ lực bền bỉ. Cô giáo chủ nhiệm còn đặc biệt gọi điện thoại về nhà. Trong bữa cơm tối, ông bà ngoại cười móm mém, khóe mắt rơm rớm nước mắt khi nghe cô giáo khen cháu gái dạo này rất ngoan và tự giác.
Đêm đó, Tiểu An ngồi học bài muộn. Gió đêm lùa qua cửa sổ hơi se lạnh. Cô không biết rằng, ở ngay bên cạnh, linh hồn Bố đang cẩn thận dùng tay xua đi mấy con muỗi định chích vào bắp chân cô, còn Mẹ thì dịu dàng nhìn bảng điểm tháng xếp ngay ngắn trên bàn, mỉm cười đầy tự hào.
Tiểu An vươn vai, nhìn ra bầu trời đêm. Lần đầu tiên, cô cảm thấy việc học thật sự mang lại niềm vui, không phải vì để theo đuổi bóng lưng của một người con trai nào đó, mà vì cô thấy mình đang tốt lên từng ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)