Tiêu Du biết sức khoẻ của mình rất tốt, do Ngự y không muốn bị bệ hạ trị tội nên mới tìm đại một căn bệnh là tâm trí không ổn. Tay nàng vuốt lồng chim tinh xảo, nhăn mũi, tâm trí của nàng sao có thể không ổn chứ?
Nàng từng gặp người đầu óc ngu si, ngốc nghếch trong thành Tô Châu rồi, ăn uống hay thay đồ đều cần người giúp, kém xa so với nàng, đúng là lang băm! Tiêu Du tức giận nghĩ, khuôn mặt nhỏ phồng lên.
“Bệ hạ, A Du không phải đồ ngốc, A Du còn biết đọc sách viết chữ nữa đó.” Ngón tay nàng kéo ống tay áo của Tư Mã Qua, tủi thân biện giải cho bản thân mình.
“Thì ra nàng còn biết ý nghĩa của tâm trí bất ổn, nàng ngốc.” Tư Mã Qua cong đôi môi mỏng, liếc nhìn nàng, có thể dễ dàng nhìn thấy chút ghét bỏ từ hắn.
Tiêu Du nghẹn họng, cả người tức như con cá nóc, đôi mắt trừng to lên.
“Lui ra.” Tư Mã Qua thu lại ý cười, rũ mắt nhìn Ngự y đang quỳ xuống, ánh mắt lạnh nhạt.
Hai chữ này khiến ngự y như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.
“Bệ hạ, A Du không phải nàng ngốc!” Tiêu Du không cam lòng mà nhắc lại lần nữa.
Ánh mắt Tư Mã Qua khẽ nhúc nhích, ngón tay thon dài chọc tới chọc lui trên gương mặt phồng lên của nàng: “Không cần lớn tiếng như vậy, trẫm nghe thấy rồi, nàng ngốc.”
Nam nhân thấp giọng cười hừ khiến Tiêu Du suýt nữa tức đến ngất xỉu! Mặt nàng bị hắn chọc đến ngả ra sau, trong lúc bất cẩn đã ngã xuống chiếc sập mềm mại.
Thoáng chốc, một trận cười to không chút kiêng nể vang vọng trong Trân Cầm Viên, con hổ đang ngủ say nhấc mí mắt, dùng hai móng vuốt đầy lông che kín lỗ tai của mình.
Loài người đúng là có bệnh, dù là chúa tể sơn lâm như nó cũng không dám chọc vào.
Nhớ đến lúc trước nó bị chơi đến xoay vòng vòng, đến chòm râu cũng bị thiêu trụi mấy sợi, con hổ rụt vào trong lồng sắt hơn.
“Thì ra Tiêu gia lại nuôi ra một nàng ngốc, Hoàng hậu của trẫm thế mà lại là một nàng ngốc. Không tệ, rất đúng ý trẫm!” Tư Mã Qua gọi Tiêu Du là nàng ngốc hết lần này đến lần khác, khóe môi mỏng chậm rãi cong lên, lộ ra nụ cười xấu xa.
Cho đến khi hắn sai người đưa Tiêu Du về Tĩnh Quốc công phủ, đôi mắt sâu thẳm kia rõ ràng vẫn chứa ý cười rạng rỡ, mê hoặc lòng người.
Hắn còn không cho người khác giúp Tiêu Du xách lồng chim, nàng ngồi trong xe ngựa, miệng nhỏ thổi bàn tay bị tróc da, hốc mắt đỏ lên. Con nhạn to thế này, lồng chim lại được chế tạo từ vàng, nặng vô cùng, xách đến tay nàng đau quá.
Nàng quyết định rồi, chờ khi trở về phủ sẽ cho người hầm con nhạn này để nàng bồi bổ thân thể!
Sau khi xe ngựa dừng trước cửa Tĩnh Quốc công phủ, trên mặt Tiêu Du lập tức nở nụ cười nhợt nhạt. Tuy nàng không hiểu nhân tình thế thái lắm, nhưng nàng biết không thể để những người khác biết lời lang băm nói lúc nãy.
Nàng không thể là nàng ngốc.
“Thất cô nương, người về rồi à. Lễ bộ đã đến phủ đưa sính lễ, vài vị ma ma đem cát phục đại hôn đến, còn mời người thử nữa.” Vừa vén màn xe, người ra nghênh đón Tiêu Du không phải nô tỳ của nàng mà là bà tử bên cạnh tổ mẫu, có địa vị không thấp trong phủ.
Bà ta đưa tay muốn đỡ Tiêu Du xuống xe, nhưng nàng lui ra sau một bước, lắc đầu tỏ ý không cần, sắc mặt của bà tử lập tức hơi mất tự nhiên.
Tiêu Du cúi người xuống, cầm lồng chim vàng lên, con nhạn bên trong không hề sợ nàng, còn khẽ giang đôi cánh ra.
“Nhạn do bệ hạ tặng cho A Du.” Nàng nhẹ giọng nói, hơi vụng về bước từ trên xe ngựa xuống.
Sắc mặt của bà tử cứng đờ, thái độ cung kính hơn nhiều so với trước đó, cười xoà nói: “Người xưa có lục lễ, lấy nhạn sống làm sính lễ đủ để thấy bệ hạ coi trọng cô nương thế nào.”
Nhìn con nhạn trong lồng đang bày ra dáng vẻ ưu nhã, khóe miệng Tiêu Du không kìm được hơi cong lên.
Thì ra con nhạn này dùng để cầu hôn, bệ hạ thật đúng là cẩn thận, vậy nàng sẽ không ăn nó nữa.
Nàng bỗng cảm thấy trên người mình như có thêm sức lực, không để người khác giúp cũng có thể tự mình ôm lồng chim đi về.
Nhìn thấy tiểu cô nương ôm lồng chim vàng, sắc mặt của mọi người trong Tĩnh Quốc công phủ không giống nhau, Tiêu Như mặc váy lụa xanh gần như không giấu nỗi vẻ kỳ lạ trong mắt.
Tất cả đều không giống như kiếp trước nữa, kiếp trước đại hôn của Đế Hậu là vào hai tháng sau, phế đế cũng chưa từng truyền gọi Tiêu Du vào cung lần nào, càng chưa từng tặng nàng nhạn sống!
Theo lễ xưa nam tử lấy nhạn sống làm sính lễ là vì hai ý nghĩa, một là để cầu hôn; hai là vì… trung trinh. Nhưng xưa nay hôn phối của Hoàng tộc, nam tử có thân phận tôn quý lấy đâu ra chuyện trung trinh? Vì vậy nhạn sống thường được thay thế bằng nhạn vàng.
Kiếp trước rõ ràng Lễ bộ đưa nhạn được làm từ vàng đến làm sính lễ, Tiêu Như nghĩ đến đây thì hít một hơi lạnh.
Những thay đổi này liệu có ảnh hưởng đến dự tính của nàng ta không? Không được, nàng ta phải mau chóng gả vào Lâm Vương phủ, dù có thế nào thì thân phận của Lâm Vương Thế tử cũng sẽ không thay đổi, hắn ta mới là nhi tử ruột của Thái hậu!
“Thỉnh an cô nương, Thượng Y Cục đã chế tạo xong Hậu phục, xin mời xem qua.” Các quan viên của Lễ bộ và người của Tĩnh Quốc công phủ đã thương lượng và sắp xếp thoả đáng những vật trong đại hôn của Đế Hậu, lúc này nữ quan trong cung bước lên theo lễ, trình lễ phục đại hôn và mũ phượng Hoàng hậu ánh vàng rực rỡ lên.
Lồng chim cùng với con nhạn bên trong được đặt sang một bên, Tiêu Du bước lên trước cẩn thận xem hôn phục, phượng bào đỏ rực dài chấm đất, vạt áo to rộng dùng chỉ vàng thêu hình phượng hoàng tung cánh sinh động như thật, cát phục lộng lẫy giống y như kiếp trước.
Nàng gật đầu thật mạnh, cười nói: “Đa tạ các vị đã tốn công.”
Ánh mắt Tiêu Du chuyển qua mũ phượng màu đỏ thẫm trên khay, mím môi khẽ run lên.
“Ta cảm thấy… A Du cảm thấy Tiên hoàng vừa qua đời không lâu, đại hôn không nên quá phô trương, mũ phượng cũng nên đính ít vàng bạc đá quý thì tốt hơn…” Mặt nàng hơi đỏ, dường như ngại ngùng khi đưa ra ý kiến này.
Nhưng nàng thật sự không muốn đè gãy cần cổ yếu ớt của mình!
Nhưng sắc mặt của nhóm Thượng thư nữ quan vẫn như bình thường, cung kính hành lễ, giọng nói đều đặn thoả đáng: “Cẩn tuân ý của cô nương.” Bệ hạ đích thân phân phó công việc đại hôn, lúc này Tiêu thất cô nương chính là Hoàng hậu, dù nàng nói gì thì nhóm nữ quan chỉ có thể nghe theo.
Thấy vậy, hai mắt Tiêu Du sáng rực lên, thì ra có thể thay đổi vài việc, vài vật của kiếp trước bằng cách đơn giản thế này.
Thật là đáng mừng.
Nhóm nữ quan vây quanh nàng thay lễ phục đại hôn, nhẹ nhàng cẩn thận xem xét chỗ vòng eo, bả vai với thái độ vô cùng cung kính.
Tiêu Du thì không cảm thấy gì, nhưng cảnh tượng này lại gây nên trận sóng to gió lớn trong lòng các nữ quyến của Tĩnh Quốc công phủ.
Mới vừa rồi nữ quan còn tỏ ra kiêu căng với vẻ mặt lạnh lùng, thế mà lúc này ở trước mặt Tiêu Du lại như một nô tỳ, cụp mi rũ mắt, cung kính nghe lời. Đám người Tiêu Oánh sáng nay còn tỏ vẻ vui sướng khi người khác gặp họa vì chuyện Thái hậu tuyển phi cho bệ hạ và chuyện bệ hạ không gần nữ sắc, nhưng bây giờ sắc mặt đã chuyển sang trắng bệch. Ngay cả lão phu nhân ngày thường nói một không nói hai trong công phủ cũng rũ mí mắt như đang suy nghĩ gì đó.
Không giống nữa, từ lúc thánh chỉ truyền xuống Tĩnh Quốc công phủ thì mọi thứ đã khác rồi.
Nha đầu ngốc không được yêu thích là nàng sẽ giống như con phượng vàng trên lễ phục, sau này sẽ chỉ từ trên cao nhìn xuống bọn họ, không bao giờ phải sợ hãi và hèn mọn nữa.
Thái Thần điện.
“Bệ hạ, An Nam Vương bạo bệnh mà chết, Thế tử trình thư thỉnh tội vì không kịp tham dự đại hôn mấy ngày sau.” Lúc Hà Hỉ tiến vào bẩm báo thì hơi kinh ngạc, bởi vì hôm nay tâm trạng của bệ hạ dường như rất thoải mái, trong điện thế mà lại không ngửi thấy mùi máu tanh.
“Đại giám, trẫm muốn nuôi Hoàng hậu thành một nàng ngốc, của riêng mình trẫm.” Tư Mã Qua nghe thấy ông ta hỏi, gần như không kịp chờ đợi mà nói ra suy nghĩ của mình bằng giọng điệu nhẹ nhàng.
Hoàng hậu, nàng ngốc… Hà Hỉ đã lăn lộn trong cung đình mấy chục năm, hiển nhiên nhanh chóng phát hiện mấu chốt, hai hàng lông mày của ông ta bỗng chốc dựng ngược lên rồi lại khôi phục như cũ trong chớp mắt.
“Bệ hạ, lão nô thấy ngài vui vẻ là tốt rồi.” Hoàng hậu là nàng ngốc hay kẻ điên, đẹp hay xấu đều chẳng sao cả, chỉ cần bệ hạ thích, tất cả đều không phải là vấn đề.
“Tĩnh Quốc công phủ Tiêu gia tự xưng là danh môn, thế mà lại nghe lời gièm pha của một thương phụ, vì mệnh khắc nam nhảm nhí gì đó mà bức nữ nhi của mình thành một nàng ngốc. Ha ha ha ha ha ha ngươi nói xem có buồn cười không?” Tư Mã Qua vỗ bàn cười to, tiện tay ném tờ giấy trong tay cho Hà Hỉ.
Trên đó ghi chi chít tất cả những chuyện Tiêu Du đã trải qua lúc nhỏ, bao gồm biến cố quan trọng năm bảy tuổi.
Lúc Hà Hỉ mới vào cung vốn không biết chữ, sau đó ông ta hối lộ người trong cung mới có thể lén nghe giảng một năm ở nơi Hoàng tử học, từ đó cũng biết được một vài chữ.
Nhìn những chữ viết trên giấy, ông ta nhớ tới tiểu cô nương với ánh mắt sạch sẽ kia, thở dài một hơi.
Cha nương Hoàng gia, thế gia thế mà lại chẳng bằng bình dân bá tánh! Hoang đường, quá hoang đường!
Hà Hỉ cũng hơi hiểu ra tại sao bệ hạ lại đối xử khác biệt với Tiêu thất cô nương. Không biết vì sao, ông ta đột nhiên nhớ đến năm mà ông ta vừa đến bên cạnh bệ hạ, Thần Quý phi được sủng ái, ngoại trừ mấy công chúa không được coi trọng thì Tiên hoàng chỉ có một Hoàng tử là bệ hạ.
Ai cũng cho rằng lúc đó bệ hạ rất được ân sủng.
Nhưng đến khi ở bên cạnh bệ hạ, ông ta mới biết Tiên hoàng là một người điên, Thần Quý phi cũng điên rồi.
Tiên hoàng cùng Hoàng hậu về thăm thân, nhìn trúng Thần Quý phi lúc bấy giờ đã có vị hôn phu. Sau đó đến sinh thần của Hoàng hậu, Quý phi vào cung mừng thọ bị Tiên hoàng cưỡng bức… Tiên hoàng tàn sát cả gia tộc của vị hôn phu của Quý phi, nhốt bà ta trong thâm cung để độc chiếm một mình… Sau đó Quý phi mang thai và sinh ra bệ hạ trong trạng thái thần trí bất ổn, đã từng vô số lần muốn giết chết bệ hạ tuổi nhỏ sức yếu khi đó.
Bóp cổ, đánh đập, dùng lửa đốt… Hài tử tôn quý nhất của huyết mạch Đại Tấn đã phải sống cuộc sống không bằng heo bằng chó, dù là ban đêm, hắn cũng chỉ có thể ở trong một cái rương nho nhỏ, tận mắt nhìn thấy phụ hoàng của mình cưỡng bức mẫu phi của mình …
Tiên hoàng nhắm mắt làm ngơ với Quý phi, hoàn toàn không để Hoàng tử duy nhất của mình vào mắt, để mặc họ tự sinh tự diệt. Mấy năm như thế trôi qua, cho đến một ngày Quý phi đột nhiên tỉnh táo, dùng răng cắn đứt huyết quản của cổ tay, để máu chảy hết rồi chết đi, bệ hạ mới được dọn ra khỏi nơi không nhìn thấy ánh mặt trời kia…
Nhưng đã trễ rồi, bệ hạ đã trở nên thích giết người thích máu me, chán ghét nữ tử, chán ghét sự giao hợp như dã thú giữa nam nữ, không còn đường cứu vãn.
Thái hậu biết rõ điều này nên mới liên tục đưa nữ nhân đến bên cạnh bệ hạ, từng giây từng phút nhắc nhở bệ hạ tất cả những gì hắn đã trải qua.
Nhưng may mà Tiêu thất cô nương đã xuất hiện, Hà Hỉ vui mừng cười, nàng chính là bước ngoặt của bệ hạ.
Nếu như có thể lưu lại huyết mạch, trăm ngàn năm sau giang sơn này vẫn sẽ thuộc về bệ hạ!
---
Tiêu Du (tức giận): A Du không phải nàng ngốc!
Tư Mã Qua (cong môi cười xấu xa): Trẫm biết rồi, nàng ngốc!
Kẻ điên X Kẻ ngốc, (không phải, đùa thôi~)
Giữa Tiên hoàng, Thái hậu, Thần Quý phi không phải tình tiết máu chó yêu đương thật lòng gì đâu, hãy tin tôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
