Trong Thượng Ninh cung.
“Bái kiến Thái hậu nương nương.” Lâm Vương Thế tử mặc y bào màu gạo, đầu đội kim quan, dáng vẻ tuấn tú nho nhã, nở nụ cười nhạt chắp tay hành lễ với Thái hậu.
Có mấy cung tì trong Thái hậu cung đỏ mặt cúi đầu. Lâm Vương Thế tử là hiền vương nổi tiếng ở Vọng Kinh, không chỉ có thân phận tôn quý, tướng mạo tuấn tú, mà tính cách còn điềm đạm khiêm nhường, đặc biệt là rất dịu dàng với nữ tử.
So với bệ hạ tàn bạo u ám, Lâm Vương Thế tử được nữ tử yêu thích hơn. Làm gì có cung nữ nào không ảo tưởng đến việc một ngày nào đó mình có thể đến Lâm Vương phủ hầu hạ Lâm Vương Thế tử chứ?
“Tử An, ai gia nghe nói con cũng có mặt trong ngày công chúa phủ đãi tiệc?” Không giống sự cuồng loạn khi mắng mỏ Tư Mã Qua, gương mặt Thái hậu lúc này rất mềm mỏng, thậm chí còn có vẻ từ ái.
Việc Lâm Vương mến mộ Thái hậu đã không còn là bí mật, mà Thái hậu lại kiên quyết gả cho Tiên hoàng, cho dù Tiên hoàng coi bà ta không ra gì.
Sắc mặt của Thái hậu thay đổi, đập chén trà trong tay xuống cái rầm, Tư Mã Dự hơi ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy móng tay được sơn màu đỏ tươi chói mắt.
Ánh mắt hắn ta hơi lóe lên, sau khi Tiên hoàng qua đời không đến một tháng, Trưởng công chúa đãi tiệc, Tân hoàng đại hôn, thế mà Thái hậu cũng chẳng kiêng kị gì.
“Đại Trưởng công chúa đãi tiệc, thế gia có địa vị ở Vọng Kinh rất ít khi vắng mặt, Tử An, tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, là lúc nên nạp một hai trắc phi vào phủ rồi. Có nhìn trúng nữ tử nào trong bữa tiệc không? Chỗ ai gia cũng có thể miễn cưỡng chọn ra vài trắc phi xứng với con.” Thái hậu nói thẳng vào mục đích của mình.
Tân hoàng mới đăng cơ hơn một tháng, hiện giờ phương diện con nối dõi vẫn chưa ổn định, nhưng Thái hậu biết rõ hắn căm thù huyết mạch của mình đến tận xương tuỷ nên sẽ không bao giờ chạm vào nữ tử.
Về lâu về dài, trong cung không có con nối dõi, còn Lâm Vương phủ con cháu đầy đàn, so sánh hai bên, bà ta sẽ càng nắm chắc việc thay trời đổi đất. Huống chi quan hệ thông gia trời sinh đã là đồng minh chính trị.
“Chuyện này e là không ổn, Tiên hoàng vừa mới băng hà hơn một tháng, hôn sự của thần không cần gấp gáp như vậy.” Tất cả thế gia ở Vọng Kinh đều biết Lâm Vương Thế tử nhân hậu lại coi trọng lễ nghĩa.
Thái hậu chán ghét nhíu mày: “Chỉ là nạp trắc phi thôi, có phải đại hôn gì đâu? Con và cô nương của Tĩnh Quốc công phủ khá thân thiết đúng không?”
Đích trưởng tử của Tĩnh Quốc công phủ sẽ kế thừa công phủ trong tương lai, nữ nhi của ông ta tuy chỉ là địa vị thứ nữ thấp hèn, nhưng miễn cưỡng cũng có thể cho nàng ta làm trắc phi.
Nữ tử trong miệng Thái hậu là Tiêu Như, Tư Mã Dự từng gặp nàng ta trong không ít yến tiệc, nhã nhặn đoan trang, rất có tài trí, thoạt nhìn rất đồng điệu với sở thích bên ngoài của hắn ta…
“Ít ngày nữa là đến đại hôn của bệ hạ, chuyện hậu trạch của thần không cần phải vội. Thái hậu nương nương gần đây cực khổ, nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.” Hắn ta chuyển chủ đề qua Tư Mã Qua.
Trùng hợp lúc này, một nội giám có gương mặt thanh tú bước lên nói gì đó bên tai Thái hậu.
Thái hậu bật dậy rầm một tiếng, gương mặt u ám mắng mỏ: “Con tiện nhân không biết xấu hổ, quả nhiên là xứng đôi với tên tiện chủng kia.”
Người trong điện đều im lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Thái hậu.
“Tử An, con lui xuống trước đi, mấy ngày nữa ai gia sẽ tuyển chọn trắc phi cho con, con phải quan tâm việc trong triều nhiều hơn.”
Đáy mắt Tư Mã Dự tối tăm, chắp tay lui xuống.
Lúc ra khỏi điện, trong miệng hắn ta liên tục lặp lại câu tiện nhân, nhìn thoáng qua nội giám bên cạnh, mỉm cười nói: “Hôm nay có người khác vào cung sao? Nương nương có vẻ tức giận.”
Từ trước đến nay Lâm Vương Thế tử luôn được Thái hậu coi trọng, nội giám trong cung không dám chậm chạp, dừng một lúc rồi đáp: “Hôm nay ngoại trừ Thế tử thì không có ai đến Thượng Ninh cung cả, nhưng bệ hạ có hạ chỉ gọi Tiêu thất cô nương đến Trân Cầm Viên.”
Tiểu cô nương váy lụa xanh lục kia? Nghĩ đến đôi mắt mang theo sự ghét bỏ của nàng, sắc mặt của Tư Mã Dự hơi tối đi.
“Lúc này có lẽ Lễ bộ đã thay bệ hạ mang sính lễ đến Tĩnh Quốc công phủ, quốc khố phải mở rộng rồi.” Nội giám cười bổ sung thêm một câu.
Xem ra tiện nhân là chỉ Tân hậu tương lai rồi, Tư Mã Dự dừng bước, nhìn về phía Thái Thần điện từ xa, ánh mắt lạnh nhạt, không còn chút sợ hãi và hèn mọn như lúc ở trước mặt Tư Mã Qua nữa.
“Xem ra Tân hậu rất được lòng bệ hạ.”
“Thế tử nói rất phải.”
Trong Tĩnh Quốc công phủ.
Còn ba ngày nữa là ngày thất cô nương vào cung làm Hoàng hậu, cô thái thái ở Hà Bắc xa xôi trở về để tiễn chất nữ của mình.
Đúng lúc cữu mẫu ruột của thất cô nương cũng nhân ngày này mà đến tận nhà, trong phủ bỗng chốc vô cùng náo nhiệt.
“Tiểu thư, tính tình của cô thái thái đúng là hiền lành, tìm mua hương cao hương chi ở nước ngoài cho người. Người ngửi thử xem, mùi hương này đúng là thơm ngát.” Thu Thực vừa nói, khóe mắt vừa liếc nhìn hai nô tỳ xinh xắn phía sau.
Cô thái thái hiền lành, so ra thì cữu phu nhân thật đáng giận! Bà ta còn dám mặt dày tặng tiểu thư hai nô tỳ có vẻ ngoài quyến rũ, ta khinh, làm như người khác không nhìn ra bà ta đang nghĩ gì sao?!
Thu Thực trừng mắt với hai người kia, lại cảm thấy hơi buồn bực, tiểu thư thế mà lại nhận?
Tiêu Du ghé vào sập phía dưới cửa sổ, đang vui vẻ cho nhạn ăn, nghe thấy lời Thu Thực nói thì nghiêng đầu qua.
Nàng không thích cả cô mẫu và cữu mẫu, nhưng kiếp trước hai người họ đều không đến đây vì nàng, cũng chưa từng tặng nàng người và hương cao.
Nàng vốn không muốn nhận, nhưng nếu không nhận thì tổ mẫu và mẫu thân sẽ không vui, nên nàng đành tạm thời nhận lấy vậy.
“Các ngươi lui xuống trước đi.” Xuân Hoa từ bên ngoài tiến vào, phân phó hai nô tỳ xinh đẹp như hoa kia.
Hai nô tỳ đó không chỉ đơn giản là nô tỳ, trên thực tế hai người họ là chất nữ của nương gia của cữu mẫu Tiêu Du! Tuy chỉ là thứ nữ nhưng bởi vì có nhan sắc khá đẹp, có tác dụng liên hôn nên đãi ngộ trong nhà cũng tạm ổn.
Nếu không thì cũng không đến lượt hai người họ đến bên cạnh Tân hậu lần này, đây là cơ hội do hai người giành lấy bằng trăm ngàn cay đắng, chỉ vì để tiếp cận bệ hạ một bước lên trời!
Lúc này, hai nàng ta đều ôm giấc mộng trở thành quý nhân, cũng không để sự lạnh nhạt của Xuân Hoa vào mắt, vui vẻ lui xuống.
Hai người họ vừa rời đi, Thu Thực lại bắt đầu oán giận, thậm chí còn mắng cữu phu nhân không có ý tốt.
Tiêu Du nghiêm túc đùa với con nhạn trong lồng, nghe rồi thỉnh thoảng gật đầu phụ họa: “Cữu mẫu đúng là người xấu, người xấu sẽ gặp báo ứng.”
Con nhạn ăn đồ ăn trong tay nàng, gương mặt nhỏ nhắn của nàng bỗng chốc nở ra hai đóa hoa.
Nhìn dáng vẻ ngây thơ đơn thuần của tiểu thư, Xuân Hoa rầu rĩ, thầm nghĩ sau khi vào cung phải canh chừng hai người kia nghiêm ngặt, miệng lại dặn dò tiểu thư không được để hai người đó hầu hạ bên cạnh.
“Ta đâu có định đưa bọn họ vào cung!” Tiêu Du chớp đôi mắt to, nói với hai nô tỳ đang vô cùng sầu lo.
“Vậy tiểu thư muốn xử lý bọn họ thế nào?” Cữu phu nhân ỷ vào phu nhân nên đã quen vênh mặt hất hàm với tiểu thư khiến nàng chịu không ít ấm ức lúc còn ở Tô Châu.
Tiêu Du nhếch môi cười, trịnh trọng nói: “Không bao lâu nữa là sinh thần của cữu phụ, nếu bọn họ là do cữu mẫu tìm và bà ta cũng nói họ tốt như vậy, thế thì lấy làm lễ vật sinh thần để tặng cho cữu phụ là được.”
Nếu như vậy, nàng cũng không cần tốn tiền, cữu mẫu cũng không thể có ý kiến với lễ vật của nàng.
“Cho nên Xuân Hoa, ngươi phải trông chừng bọn họ, không được để họ chạy loạn.” Tiêu Du cảm thấy mình thật là thông minh, không thể nào là nàng ngốc được.
Nghe vậy, hai mắt Xuân Hoa sáng lên, lập tức đồng ý. Cữu phu nhân rất hay ghen tuông, nếu hai nữ nhân này được đưa đến chỗ cữu lão gia thì… ha ha.
“Còn món đồ trân quý như hương cao mà cô mẫu tặng chắc chắn có giá trị xa xỉ. Thu Thực, ngươi đi tìm một cái hộp mới rồi bỏ vào, sau đó làm ký hiệu, chờ đến sinh thần của Vân Thường biểu tỷ thì tặng cho tỷ ấy.” Liên Dịch từng nói với nàng gậy ông đập lưng ông gì đó. Mặc dù Tiêu Du hơi ngây ngô, nhưng nàng biết lễ vật mà cô mẫu tặng nàng, nàng tặng lại cho biểu tỷ thì sẽ rất thích hợp!
Tiêu thị A Du ta thật đúng là một đứa bé lanh lợi!
“Tiểu thư nói rất phải.” Thu Thực giòn giã đáp, bỏ hương cao vào tiểu khố phòng theo lời tiểu thư, rồi lại cầm một bình ngưng hương lộ ra.
Trước kia lúc tiểu thư bị phu nhân nhốt, trong phòng có bày hoa, nàng chép rất nhiều sách, ngẫu nhiên phát hiện ra một loại nước cổ truyền được làm từ hoa.
Xoa lên người vừa dễ chịu lại có mùi hương thoang thoảng, sử dụng trong thời gian dài, tiểu thư không chỉ có có làn da mịn màng trơn mướt mà khi đến gần còn có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt.
Vốn dĩ mỗi tháng tiểu thư chỉ dùng một chút sau khi tắm xong, nhưng gần đây nàng dùng nhiều lần hơn.
Tiêu Du nhìn ngưng hương lộ, đôi mắt sáng lấp lánh, ngoan ngoãn bò lên giường trong nội thất, lưu loát cởi áo ngoài, chỉ để lại áo lót màu hồng nửa che nửa lộ.
“Thu Thực, xoa nhiều chút nhé!” Gương mặt nàng chôn vào đệm chăn mềm mại.
Thu Thực nhìn đường cong lả lướt kia, nửa khối tròn nửa kín nửa hở, làn da trắng nõn mềm mại, nàng ấy không nhịn được mà nuốt nước miếng ực ực.
Tính tình tiểu thư tuy non nớt, nhưng phương diện khác tuyệt đối không non!
Bệ hạ thật là có phúc phần!
---
Tiêu A Du: A Du cũng có phúc phần, ha ha ha ~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)