“Qua đây.” Cách đó không xa, Quân vương đang ngả lưng trên sập, vẫy tay với nàng, ngón tay thon dài trắng nõn có thể so với mỹ ngọc thượng đẳng. Bên cạnh hắn có một cái lồng sắt rất lớn, một con hổ vàng vằn đen lười biếng nằm trong đó, cái đuôi thỉnh thoảng lại vẫy xuống đất.
Nhưng cặp mắt hổ lại nhìn chằm chằm tiểu cô nương da thịt non mịn chưa từng dời đi.
Tiêu Du ngơ ngác đứng tại chỗ không nhúc nhích, một lát sau những giọt nước mắt to như hạt châu ào ào chảy xuống, dáng vẻ đáng thương thật khiến người ta thương xót.
Nhìn thấy nàng khóc, Tư Mã Qua cười, mặt mày giãn ra một cách vui vẻ, hắn lại vẫy tay gọi nàng như đang gọi một con mèo.
Lúc này Tiêu Du đã hoàn toàn mất đi sự tự tin như khi ở Tĩnh Quốc công phủ, ủ rũ đi qua, đôi mắt to lén lút nhìn chằm chằm con mãnh hổ kia, vòng một vòng lớn mới đi đến bên cạnh Quân vương.
“Bệ hạ, đừng cho con hổ ăn thịt A Du, A Du rất ngoan, tuyệt đối sẽ không chọc bệ hạ tức giận.” Hai mắt tiểu cô nương ướt đẫm, ngoan ngoãn ngồi xổm trước mặt Tư Mã Qua, mượn cơ thể của nam nhân để chặn đi ánh mắt mãnh hổ nhìn nàng.
Thật ngoan, Tư Mã Qua cười đến lông mi run lên, duỗi tay kéo hai búi tóc trên đầu nàng, sau đó cầm một chiếc khăn cẩn thận lau đi nước mắt trên mặt nàng.
Đang lau thì hắn ném khăn tay xuống, ngón tay véo gương mặt tiểu cô nương, gương mặt trắng nõn nhanh chóng ửng đỏ.
Sau một hồi xoa nắn, sắc mặt từ hôm qua đã bắt đầu u ám của Tư Mã Qua cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, hứng thú cầm lấy cây cọ trên bàn vuông, chấm một nốt ruồi son dưới mắt nữ tử lần nữa.
Sau đó, hắn hài lòng gật đầu, bảo Tiêu Du lên sạp ngồi chung với hắn, nhưng Tiêu Du vừa ngồi vững thì con hổ kia đã chậm rãi bước ra khỏi lồng, cửa lồng sắt không biết đã mở ra từ bao giờ!
Tiêu Du nhìn chằm chằm con hổ, gương mặt nhỏ trắng bệch, nhích ngày càng gần nam nhân, cho đến khi dán sát vào ngực hắn, vùi đầu không nhúc nhích.
Hương thơm và hơi thở trên người thiếu nữ quanh quẩn chóp mũi Tư Mã Qua, ánh mắt hắn sâu thẳm, một bàn tay chậm rãi phủ lên cần cổ thon dài yếu ớt, có thể dễ dàng bị bẻ gãy của thiếu nữ.
Nhưng giây tiếp theo bỗng nhiên sắc mặt của hắn trở nên kỳ lạ, bởi vì thiếu nữ trong lòng giãy giụa giang hai cánh tay chắn trước người hắn, âm thanh hơi run: “Bệ hạ ngài đừng sợ hãi, A Du sẽ bảo vệ ngài.”
Nhìn con mãnh hổ khổng lồ kia, gương mặt Tiêu Du mếu máo thảm thiết, sao muốn sống sót lại khó như vậy chứ, bị hổ cắn chết nhất định là đau đến không chịu được. Có lẽ vì hôm qua ảo tưởng nam tử trong tị hỏa đồ thành bệ hạ khiến nàng rung động, hoặc có lẽ là do bệ hạ quá đẹp, hoặc có lẽ thánh chỉ của bệ hạ đã khiến nàng hạ quyết tâm trước mặt biểu tỷ và đường tỷ không có ý tốt, nên nàng bỗng có dũng khí chắn trước mặt bệ hạ.
Nàng không muốn bệ hạ gặp nguy hiểm.
Một bên là tiểu cô nương mặc váy lụa vô cùng khẩn trương, đang trải qua lựa chọn sinh tử; một bên là con hổ mập mạp đang híp mắt lăn một vòng trên cỏ, sau đó co thành một khối đi ngủ.
Tiêu Du trừng mắt, vẫn không dám lơi lỏng. Nam tử khó đoán đưa mắt ra hiệu, thú nô nãy giờ không lên tiếng bước lên lấy lồng sắt nhốt con hổ lại.
Cuối cùng Tiêu Du cũng thở phào nhẹ nhõm, xoay người ngẩng đầu nhìn bệ hạ phong thái bất phàm, gương mặt nhỏ đỏ lên như hai đóa hoa nở rộ.
Thì ra con mãnh thú này cũng không hung dữ lắm, nghĩ đến hình ảnh mình khóc thút thít trốn sau lưng người này trước đó, mặt nàng càng đỏ hơn.
“Bệ hạ, ngài gọi A Du đến đây là có chuyện gì ạ?” Nàng cúi đầu, yếu ớt mở miệng hỏi.
“Qua chỗ trẫm.” Đôi mắt đen của Quân vương sâu không thấy đáy, vươn một tay ra với nàng.
Nghe thấy có lễ vật, đôi mắt to của Tiêu Du cong lên, sáng lấp lánh tràn ngập chờ mong.
“Trình lên đây.” Tư Mã Qua vuốt ve ngón tay nhỏ mịn, hờ hững mở miệng phân phó. Vốn dĩ hắn định để nữ tử tự mình bắt nhạn sống, nhưng bây giờ hiển nhiên là không cần nữa.
Một cái lồng chim tinh xảo được chế tạo từ vàng thu hút ánh mắt của Tiêu Du, nàng nhìn chằm chằm chú chim có hình dáng xinh đẹp bên trong, nhìn một lúc mới bừng tỉnh: “Bệ hạ, đây là đại nhạn mà ngài muốn tặng cho A Du sao, thật là đẹp.”
Bệ hạ truyền nàng đến đây là vì tặng đại nhạn cho nàng, sự sợ hãi trong lòng Tiêu Du đối với bệ hạ lại ít hơn một chút, quả nhiên, nàng vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp, làm sao bệ hạ lại không thích nàng được chứ?
“A Du rất thích, cảm ơn bệ hạ.” Nàng vẫn chưa hiểu ngụ ý của con đại nhạn này, vẫn đang cẩn thận sờ lồng chim với vẻ mặt vui vẻ.
Tư Mã Qua híp mắt nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát, cong khóe môi, dụ dỗ: “Vậy A Du muốn cảm tạ trẫm thế nào đây?”
Đây là lần đầu tiên Tiêu Du ở gần hắn như vậy, trong đầu hiện lên tị hoả đồ hôm qua nàng xem, gương mặt đỏ bừng.
Không khí đột nhiên trở nên cô đặc, cung nhân xung quanh cúi thấp đầu rũ mi xuống, im lặng không nói gì.
Một cánh tay mềm mại lặng lẽ đặt lên trên vai của nam tử, cánh môi hồng mịn nhẹ nhàng chạm lên mặt nam tử, tạo nên gợn sóng lăn tăn như chuồn chuồn lướt nước.
Ánh mắt Tư Mã Qua chợt u ám, nắm chặt bàn tay của nữ tử.
“Bệ hạ, A Du học được rất nhiều từ tị hỏa đồ đấy.” Má lúm đồng tiền nho nhỏ của Tiêu Du hiện ra, trong đó có hai phần tự đắc, ba phần khoe khoang, năm phần còn lại là rụt rè.
Trên cái đầu nhỏ khắc rõ ba chữ mong khích lệ.
Nàng không biết rằng tim của các cung nhân đã nhảy lên đến cổ họng, chuẩn bị quỳ xuống đất xin tha bất kỳ lúc nào, cũng chuẩn bị nhìn thấy tình cảnh bi thảm của Hoàng hậu nương nương đầu tiên bất kỳ lúc nào.
Bệ hạ phong thái phi thường, vô cùng tuấn tú, không biết bao nhiêu nữ tử vì nhiều mục đích mà dùng các thủ đoạn khác nhau như ngẫu nhiên gặp được, bỏ thuốc, bò lên giường, nhưng tất cả đều có kết cục thê thảm, không ai ngoại lệ.
Bệ hạ chán ghét nữ sắc là chuyện mà mọi người đều biết, sao vị Tiêu thất cô nương này lại dám?! Chẳng lẽ nàng cho rằng mình đã được phong làm Hoàng hậu thì có thể muốn làm gì làm sao?
Các cung nhân nhắm hai mắt lại, nín thở, nhưng hồi lâu vẫn không nghe thấy động tĩnh gì khác.
Thật lâu sau mới nghe thấy giọng nói trầm khàn của bệ hạ: “Ai cho nàng tị hỏa đồ?”
Tiêu Du lại càng đắc ý, tua cờ trên hai búi tóc đung đưa qua lại: “Là A Du tự mình đến thư các mua đó, đầy cả hai rương. A Du nhất định sẽ học thật tốt, tuyệt đối sẽ không để bệ hạ mất mặt.”
“Vậy sao?” Tư Mã Qua thấp giọng cười, đôi mắt rũ xuống một cách sâu xa: “Nàng nói xem, lần này trẫm phải lột ai da đây?”
Tiêu Du không nghe rõ, đôi mắt to mê hoặc nhìn hắn, toát ra vẻ ngây thơ mờ mịt.
Nam nhân cười hừ dùng bàn tay to phủ lên mắt nàng, cảm nhận được sự rung động trong lòng bàn tay, sắc mặt hắn bỗng trở nên vô cùng u ám “Truyền ngự y!”
Giọng nói khí thế bức người doạ cho cung nhân mềm nhũn, nằm rạp đầy đất.
Sao bệ hạ lại đột nhiên nổi giận? Nhất định là do Tiêu thất cô nương này! Đã nói sao bệ hạ lại để nữ tử chạm vào cơ chứ, Tiêu thị thật biết hại người mà!
Bệ hạ truyền triệu, ngự y đương trị hôm nay vội vàng chạy tới với sắc mặt trắng bệch, khi nhìn thấy trong lòng bệ hạ ôm một nữ tử nhỏ xinh, trên trán ông ta chảy đầy mồ hôi lạnh, sợ là một đi không về, có ai mà không biết bệ hạ chán ghét nữ tử đến mức nào chứ?
“Bắt mạch cho nàng ấy.” Tư Mã Qua buông tay ra, giọng điệu lạnh như băng, tiểu cô nương trong lòng hắn chớp mắt phối hợp đưa cổ tay qua.
Ngự y run rẩy phủ khăn gấm lên cổ tay của nữ tử, sau đó mới dám đặt ngón tay mình lên thăm, nhưng một lúc sau, sắc mặt của ông ta trở nên nghiêm trọng.
Tiêu Du mím môi, trước ngày đại hôn, hội chứng ác mộng của nàng đã khỏi kha khá rồi mà.
“Thế nào?” Tư Mã Qua lên tiếng hỏi.
“Bẩm bệ hạ, mạch tượng của cô nương hơi chậm, ban đêm nghỉ ngơi hơi không yên, còn lại, còn lại đều không đáng lo ngại.” Trong lòng ngự y an tâm hơn, cung kính đáp.
Tư Mã Qua nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, đôi mắt đen sắc bén nhìn vào ngự y, môi mỏng hé mở: “Lang băm.”
Ngự y lập tức quỳ rạp trên mặt đất, ông ta nhớ lần trước bệ hạ nói như vậy, một lúc sau ngự y kia đã bị kéo ra ngoài, đến xương cốt cũng không còn.
Nhưng mà vị cô nương này thật sự không bị gì hết!
“Lang băm là đại phu tệ sao?” Tiêu Du lén nhìn trung niên nam nhân đang thất hồn lạc phách kia, nhỏ giọng hỏi. Đây chắc hẳn là một từ không tốt, nàng nghĩ.
“Không sai, ngự y vô dụng để lại trong cung chẳng có tác dụng gì.” Giọng điệu của Tư Mã Qua lạnh nhạt, ánh mắt lạnh băng đảo qua bàn tay mới vừa bắt mạch cho nữ tử.
“À, thì ra là vậy.” Tiêu Du gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu rồi.
Cận vệ yên lặng bước lên, muốn kéo tên y giả vô dụng xuống.
Trong khoảnh khắc tính mạng nguy cấp, đầu óc ngự y chuyển động nhanh như bay, gấp gáp nói, “Bệ hạ, xin hãy cho thần bắt mạch lại lần nữa!”
Tiêu Du thấy ông ta sốt ruột như vậy, không đợi bệ hạ mở miệng đã ngoan ngoãn đưa cổ tay ra lần nữa, Tư Mã Qua nhướng mày, cận vệ lui xuống.
“Bệ hạ, cô nương, có vẻ như tâm trí hơi, hơi không ổn.” Bắt lấy tia sáng vừa rồi, ngự y cẩn thận mở miệng.
---
Chương trước có nhắc tới năm A Du bảy tuổi bị nhốt lại chép kinh Phật mấy năm, nên giai đoạn phát triển tâm trí của nàng đã bị ảnh hưởng đôi chút, sẽ có chút trẻ con, chậm chạp, nhưng không phải vô tri đâu nha~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
