“Bệ hạ, Thái hậu nương nương cố ý tuyển chọn phi tần cho ngài, đây là tranh do Thượng Ninh cung đưa tới.” Nội giám cầm tranh với vẻ bình thản, dường như đã rất quen thuộc với chuyện này.
Thái hậu đưa qua những bức tranh của phi tần, bệ hạ tùy ý rút mấy bức, sau đó trong cung lại có thêm vài vị mỹ nhân, sau đó nữa những mỹ nhân này không cam lòng cô đơn mà xuất hiện trước mặt bệ hạ, cuối cùng là thi thể của các mỹ nhân bị lôi ra từ Thái Thần điện…
Thái Thần điện chia ra nội điện và ngoại điện, nội điện là tẩm điện mờ ảo của bệ hạ, ngăn cách với ngoại điện bằng một tấm màn che, nội giám cúi đầu, khóe mắt chỉ thoáng nhìn thấy một bóng hình cao lớn.
Màn che được cung nhân hai bên cúi đầu vén lên, để lộ hình dáng Quân vương đang vẽ tranh, cây cọ trong tay bị hắn dùng sức bẻ gãy, thuốc màu đỏ nhỏ lung tung trên mặt đất.
Các nội giám và cung tì đều đứng từ xa, cúi đầu, cơ thể run bần bật.
Mỗi khi bệ hạ có thái độ này thì sẽ không kìm được muốn giết người.
Những bức tranh nội giám mang đến rơi đầy đất, mỹ nhân xinh đẹp quyến rũ hoặc ngồi hoặc nằm hoặc cười hoặc giận, nhưng ánh mắt của Quân vương phía trên lại như không nhìn thấy, cau mày ném cây cọ dính đầy thuốc màu đỏ qua, gương mặt của mỹ nhân bỗng chốc trở thành một khối hồng.
Đúng lúc này, Lễ bộ quan viên cầu kiến bệ hạ vì chuyện sính lễ của đại hôn Đế Hậu.
Đại Tấn nghênh cưới Hoàng hậu có quy chế rõ ràng, theo lý mà nói Lễ bộ cứ làm theo là được, nhưng vì tính tình của vị Tân đế mới lên ngôi không bao lâu này khó nắm bắt, lại nghe nói bệ hạ đối với Tiêu thất cô nương rất đặc biệt, Lễ bộ thượng thư cả gan đến đây để cho bệ qua xem qua.
Đi theo nội giám vào điện, Lễ bộ thượng thư quỳ xuống hành lễ, lúc cúi người xuống thì nhìn thấy những bức tranh đang rơi đầy dưới đất, trong lòng hiểu ra đây là phi tần mà Thái hậu tuyển chọn cho bệ hạ.
Quan hệ của Thái hậu và bệ hạ rất kỳ lạ, trong hậu cung ba ngàn giai lệ của Tiên hoàng, người được sủng ái nhất là mẫu thân ruột của bệ hạ, Thần Quý phi, còn Thái hậu thì bị lạnh nhạt. Hai người vốn như nước với lửa, sau đó Thần Quý phi qua đời, trong cung có lời đồn là do Thái hậu hãm hại, thế nhưng Thần Quý phi và Thái hậu lại là tỷ muội ruột cùng một mẫu thân sinh ra. Sau khi Quý phi mất, bệ hạ được giao cho Thái hậu nuôi lớn.
Vừa là kẻ thù vừa là dưỡng mẫu, quan hệ trong đó phức tạp đến mức các triều thần cũng không dám phỏng đoán lung tung. Nhưng Thái hậu lại tuyển chọn phi tần trước ngày đại hôn của Đế Hậu, rõ ràng là muốn khiến Hoàng hậu nương nương tương lai khó chịu, đây là điều không thể nghi ngờ.
“Bệ hạ, Lễ bộ đã định ra sính lễ theo nghi thức, mời ngài xem qua danh sách.” Hai tay Lễ bộ thượng thư dâng một quyển sớ dày màu đỏ, ánh mắt đảo qua bức tranh trước mặt bệ hạ, hơi dừng lại.
Nội giám nhận lấy sớ đỏ trình qua cho Tư Mã Qua, hắn tuỳ ý mở ra nhìn vài cái, vàng bạc trân bảo tất cả đều đầy đủ, chán ngắt, hắn ném lại sớ đỏ cho lão thượng thư.
“Hạ chỉ, ngày mai Tiêu thị nữ vào cung.”
Người trong cung kinh ngạc, chòm râu của Lễ bộ thượng thư run lên, cầm sớ đỏ gấp gáp nói: “Bệ hạ, việc này không hợp lễ nghi, chưa đến đại hôn Hoàng hậu không được vào cung. Chỉ còn mấy ngày, xin bệ hạ kiên nhẫn.”
Trong bảy ngày phải tổ chức đại hôn Đế Hậu đã cố hết sức rồi, ngày mai làm sao được?
“Ngày tổ chức đại hôn không thay đổi, để Tiêu thị ở trong cung.” Tư Mã Qua nói với vẻ không kiên nhẫn, con ngươi đen kịt khiến lòng người run rẩy.
“Bệ hạ, việc này không hợp lễ nghi.” Lễ bộ thượng thư lẩm bẩm, gấp gáp đến không biết phải làm thế nào, suy nghĩ vừa loé lên, ông ta nói: “Bệ hạ, chưa thành thân mà vào cung sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Hoàng hậu nương nương, nếu ngài nhớ nhung, truyền nàng ấy vào cung một chuyến thì sẽ thích hợp hơn.”
Nghe đến đây, sự hung bạo trên mặt Tư Mã Qua mới dần tan đi, biến thành bực bội: “Thật phiền phức, vậy truyền nàng ấy đến Trân Cầm Viên, nếu nhạn sống trong sính lễ là cho nàng ấy thì để nàng ấy tự săn.”
Thuốc đỏ trên tay hắn trông như máu, chiếc khăn trắng rất nhanh đã nhuốm màu.
Lễ bộ thượng thư ngạc nhiên, lúng túng lui xuống. Trước khi đi ông ta nhìn thoáng qua nữ tử có nốt ruổi son trong bức tranh, khổ não không thôi, nữ tử yếu ớt làm sao bắt được nhạn chứ.
Bên trong Trân Cầm Viên nuôi không ít mãnh thú, chuyện này, chuyện này hình như không hay lắm.
Sau khi Lễ bộ thượng thư rời đi, nội giám của Thái hậu cung vẫn đang quỳ rạp dưới đất, đánh bạo nhắc lại chuyện Thái hậu tuyển phi.
Tư Mã Qua chống thái dương, ánh mắt u ám liếc hắn ta một cái, cung nhân hai bên bước lên.
Nội giám không ngừng xin tha bị bịt miệng lại rồi lôi đi.
Lúc Hà đại giám khom người tiến vào thì nhìn thấy cảnh tượng này, ông ta cung kính hành lễ với bệ hạ, nhìn ra được sự bực bội trên mặt hắn.
“Đại giám, nốt ruồi son mà trẫm điểm không sống động như hôm trước.” Tư Mã Qua chỉ vào bức tranh kia, lông mày nhíu chặt lại, sắc mặt tối tăm.
Hà Hỉ nhìn theo ngón tay hắn, trong lòng hiểu ra, trong bức tranh đúng là gương mặt của Tiêu thất cô nương, ngoại trừ có thêm một nốt ruồi son thì hợp cung chỉ có gương mặt của Quý phi nương nương đã mất mới có.
Trong mắt ông ta ánh lên sự hiền hoà, mỉm cười nói: “Bệ hạ không cần bực bội, người trong tranh tất nhiên là không bằng người thật.”
“Đúng vậy, trẫm đã triệu nàng ấy ngày mai đến Trân Cầm Viên săn nhạn.” Tư Mã Qua nằm nghiêng trên sập, dáng vẻ sắp buồn chán đến chết, chỉ có thể chờ ngày mai mau đến.
Hà Hỉ sửng sốt, ý cười trong mắt nhiều hơn, như vậy, bệ hạ có hy vọng kéo dài huyết mạch rồi…
Ở bên kia, Thái hậu nương nương cao ngạo không chờ được ý chỉ tuyển chọn phong phi, trước Thượng Ninh cung đã bị ném một thi thể máu thịt mơ hồ, trùng hợp đó lại là tiểu nội giám đã đến Thái Thần điện đưa tranh không lâu trước đó.
Vì Đế Hậu, đây là lần đầu tiên bệ hạ không nể mặt Thượng Ninh cung như vậy. Thái hậu trực tiếp bẻ gãy móng tay vừa được sơn xong của mình, khuôn mặt vặn vẹo, sao bà ta lại quên mất tiểu tiện chủng này có huyết thống của Tiên hoàng điên kia chứ, đến chuyện giết chết Hoàng Thái hậu là bà ta cũng có thể làm ra được.
“Đi, truyền tin cho Lâm Vương, bảo hắn hành động nhanh hơn.” Bà ta đột ngột bật dậy từ phượng toạ, trong mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, còn có chút hoảng loạn không để người khác phát hiện.
Bà ta phải mau chóng diệt trừ tên tiện chủng này, nâng đỡ nhi tử thân sinh của bà ta lên ngôi vị Hoàng đế!
“Nương nương người đừng vội, ngày mai thế tử sẽ vào cung.” Ma ma tâm phúc trấn an bà ta.
“Đó mới là nhi tử của ai gia.” Thái hậu nhớ đến việc bản thân mình bị Tiên hoàng lạnh nhạt, lẩm bẩm nói.
“Nương nương, hãy cẩn trọng lời nói.” Sắc mặt ma ma hơi thay đổi, vội vàng nhắc nhở.
Nhìn thấy sự điên cuồng trên mặt Thái hậu, ma ma thở dài một hơi thật sâu. Nếu không phải năm đó Tiên hoàng chỉ sủng ái một mình Quý phi, coi Hoàng hậu không ra gì, sao nương nương lại không chút kiên dè mà bắt tay với Lâm Vương để trả thù chứ. Nhưng dù là vậy, sau khi sự việc bại lộ, Tiên hoàng cũng không hề quan tâm, nương nương vẫn là Hoàng hậu không được sủng ái, hài tử kia cũng bị đưa cho Lâm Vương nuôi nấng, còn nhi tử của Quý phi thì được phong làm Thái tử.
Nhưng thế sự khó lường, ma ma cũng bất giác lộ ra chút đắc ý, bên ngoài có Lâm Vương và Lâm Vương Thế tử, bên trong có Thái hậu, bệ hạ lại hay làm ra những chuyện mất lòng nhiều người, không bao lâu nữa, giang sơn này sẽ phải đổi chủ thôi.
Đến lúc đó, địa vị của Thái hậu nương nương sẽ càng được củng cố!
***
Ban đêm, Tĩnh Quốc công phủ.
Xuân Hoa và Thu Thực sửa sang lại sính lễ mà tiểu thư nhận được trong hai ngày nay, cất hết vào trong tiểu khố phòng, bên trong tẩm thất của tiểu thư vẫn còn đốt nến, đèn đuốc sáng trưng.
Xuân Hoa nhớ đến lời đồn mà hôm nay nàng ấy nghe được từ mấy nô tỳ, cuối cùng cũng không yên tâm mà vào nội thất xem tiểu thư. Mấy ngày nữa tiểu thư sẽ cùng bệ hạ thành thân, trong lúc mấu chốt này, Thái hậu lại bảo các thế gia tiến cử quý nữ vào cung làm phi, còn không phải là đang vả vào mặt tiểu thư sao?
Tin tức lan truyền rất nhanh, biểu tiểu thư và nhị phu nhân trong công phủ cố tình chạy đến nói với tiểu thư, rõ ràng là không có ý tốt. Xuân Hoa đau lòng cho tiểu thư, bưng một chén tổ yến lặng lẽ đi vào, thấy tiểu thư cầm quyển truyện xem đến say sưa, gương mặt nhỏ hơi hồng.
Xuân Hoa hơi yên tâm lui ra ngoài, xem ra chuyện tuyển phi không hề ảnh hưởng đến tiểu thư.
Đôi mắt mèo của Tiêu Du tròn xoe thầm liếc nô tỳ dịu dàng thân thiết đang ở gian ngoài khâu vá y phục cho nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên, quyển truyện trong tay nàng không chỉ là truyện bình thường, mà chính giữa kẹp một quyển tị hỏa đồ khiến người khác xấu hổ, hi hi.
Cách này là do Liên Dịch ở cách vách Thứ sử phủ dạy nàng, đáng tiếc sau năm mười tuổi thì nàng rất ít khi gặp lại hắn ta. Trước kia nàng còn nghĩ mình và Liên Dịch cũng xem như là thanh mai trúc mã, nếu kết làm phu thê cũng rất tốt.
Nhưng cữu mẫu lại cứ đề nghị với mẫu thân muốn nàng gả cho biểu ca… Nghĩ đến chuyện này, Tiêu Du bĩu môi, không còn vui vẻ như trước nữa.
Nhưng mà, nàng lật tị hỏa đồ với nét vẽ tinh tế, nghĩ đến việc nam tử trong đó là Tân hoàng huyền y tuấn tú vô cảm, trong lòng nàng lại vui trở lại, hưng phấn nhào lên đệm giường mềm mại, ôm lấy chăn gấm cọ qua cọ lại, đôi chân nhẵn mịn vui sướng đạp vài cái.
Trong phút chốc, ngay cả sự uy hiếp của cái chết cũng phai nhạt đi.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Du hiển nhiên thức dậy trễ. Lúc nàng vội vàng đến chỗ tổ mẫu thỉnh an thì người trong phủ đã đến đông đủ, nàng lập tức khom người thỉnh tội với tổ mẫu.
Biểu tỷ Quách Vân Thường thân mật rúc vào bên cạnh tổ mẫu, thấy mí mắt nàng hơi sưng, cao ngạo nói: “Mặc dù chuyện Thái hậu nương nương tuyển phi cho bệ hạ khiến lòng Du biểu muội không thoải mái, nhưng cũng không nên xem thường trưởng bối mà lúc này mới đến thỉnh an chứ.”
Nàng ta vừa dứt lời, đôi mắt to của Tiêu Du nhìn thấy sắc mặt của tổ mẫu lạnh nhạt hẳn.
“Tuyển phi?!” Lục đường tỷ Tiêu Oánh giả vờ cất cao giọng, không giấu được niềm vui sướng khi người khác gặp họa: “Thất muội muội cũng đừng đau lòng quá, bệ hạ không gần nữ sắc là chuyện ai ai ở Vọng Kinh cũng biết.”
Nữ sắc này đương nhiên cũng bao gồm cả Tiêu Du, tuy nàng hơi chậm chạp nhưng vẫn nghe hiểu được.
Nàng chớp mắt, không lên tiếng, cũng được, đỡ tốn công nàng phải giải thích vì sao đến muộn, dù sao thì tổ mẫu cũng không thích nàng. Nhưng bệ hạ thì không như vậy, từ bây giờ nàng sẽ bắt đầu nghiên cứu tị hỏa đồ, chờ đến khi vào cung, sao bệ hạ lại không thích nàng được.
Trong lòng Tiêu Du rất có lòng tin, dù sao nàng cũng đã giúp bệ hạ thoát khỏi cái chết trước đại hôn mà.
“Bệ hạ có chỉ, lệnh Tiêu thị A Du đến Trân Cầm Viên yết kiến!” Sau đó nội giám đến Tĩnh Quốc công phủ tuyên chỉ càng khiến Tiêu Du có lòng tin hơn, không còn sơ bệ hạ như trước nữa.
Liếc nhìn sắc mặt khó coi của biểu tỷ và đường tỷ, nàng ưỡn ngực, ung dung bước lên xe ngựa vào cung trong ánh mắt của mọi người trong phủ.
Bánh xe ngựa kêu kẽo kẹt nửa canh giờ rồi dừng lại, Tiêu Du chải hai búi tóc, tua cờ trên cây trâm lắc lư theo động tác xuống xe của nàng.
Trong khoảnh khắc ngẩng đầu, một tiếng hổ gầm khiến nàng đứng sững sờ tại chỗ…
Tiêu Du mếu máo, giống như quả bóng bị đục lỗ xì hơi, tủi thân lùi ra sau mấy bước.
---
Tiêu Du: Hu hu hu, bệ hạ, đừng thả hổ ăn thịt A Du, A Du sẽ cố gắng nghiên cứu tị hỏa đồ!!!
Tư Mã Qua: :-) Không phải nàng muốn đại hôn sao? Tự mình săn nhạn!
Giữa Tiên hoàng, Quý phi và Thái hậu không phải quan hệ tay ba đơn giản đâu nhé các mom!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)