Xuân Hoa đã ở bên cạnh Tiêu Du hơn mười năm, thật không ngoa khi nói tình nghĩa giữa chủ tớ hai người còn sâu sắc hơn so với người thân cùng huyết thống. Vì vậy vừa nghe nói tiểu thư muốn đi phường thị mua vài thứ, Xuân Hoa đã đoán được nàng muốn đi mua truyện.
Biểu tiểu thư và ngũ cô nương, lục cô nương không có ở đây, Xuân Hoa nghe lời tiểu thư mạnh dạn cùng nàng thoải mái ngồi trong xe ngựa, bánh xe chậm rãi lăn, Xuân Hoa lấy ra một chiếc khăn tay lau vết máu trên mặt cho tiểu thư.
Trên tay bệ hạ dính máu, khi xoa đã dính lên mặt của tiểu thư, sự trắng trẻo càng khiến vết máu nổi bật, nhưng ngoại trừ Xuân Hoa thì không ai nhắc nhở tiểu thư về điều này cả, khiến nàng ấy cảm thấy hơi chua xót. Cảnh tượng đẫm máu mạo hiểm hôm nay đã chứng tỏ bệ hạ là một người không dễ chung sống, nhưng tiểu thư vẫn muốn gả đi sớm hơn, sau này nếu như vô tình chọc giận bệ hạ thì sẽ không dễ sống.
Tiêu Du ngồi rất ngoan ngoãn, để mặc chiếc khăn nhích tới nhích lui trên mặt nàng, giọng nói hơi mơ hồ: “Xuân Hoa, lần này chúng ta phải mua nhiều truyện hơn, chúng ta không có nhiều cơ hội ra khỏi phủ. Đúng rồi, còn phải mua chút tị hỏa đồ.”
Nàng thò đầu qua thần bí nhỏ giọng nói với nô tỳ, trong đôi mắt to sáng lóe lên tia giảo hoạt.
Tị hoả đồ? Mặt của nô tỳ lập tức đỏ bừng lên, nhận ra lời này lại xuất phát từ miệng của vị tiểu thư luôn đơn thuần, Xuân Hoa không kìm được cơn giận, nói: “Tiểu thư, là ai không biết xấu hổ nói với người những thứ này vậy?”
Xuân Hoa lớn hơn tiểu thư vài tuổi, từng được ma ma trong phủ dạy dỗ vài năm nên đương nhiên biết tị hoả đồ là gì, tiểu thư còn chưa bao giờ nghe qua mấy lời lẽ thô tục, làm sao lại biết được thứ này chứ.
Tiêu Du chớp mắt, vào đêm trước ngày đại hôn kiếp trước, đại bá mẫu tự mình đến tặng nàng một cái hộp nhỏ, bên trong chính là tị hoả đồ, lúc ấy nàng thật sự quá buồn ngủ và mệt mỏi nên chưa từng xem nội dung bên trong.
Kiếp này trước ngày đại hôn, nàng không biết liệu đại bá mẫu có còn chuẩn bị những thứ này cho nàng hay không, vì vậy nàng định tự mình mua trước, trở về nghiên cứu thử.
“Ta nghe người ta nói trước khi nữ tử kết hôn đều phải có thứ này để dưới đáy rương, ta mua trước để khỏi lo.” Nàng lẩm bẩm nói với nô tỳ suy nghĩ của mình.
“Tiểu thư, mấy thứ này sẽ do phu nhân dạy người, người không cần sốt ruột.” Xuân Hoa nghe thấy vậy thì thở dài nhẹ nhõm, nói tiếp: “Nhưng hôm nay bệ hạ đã nói cách ngày đại hôn chỉ còn bảy ngày, không biết phu nhân có kịp trở về hay không thôi.”
“Cha và mẫu thân sẽ không hồi kinh.” Ánh sáng trong mắt Tiêu Du ảm đạm đi nhiều, cúi đầu nghịch chiếc khăn dính máu.
Kiếp trước từ lúc hạ chỉ đến lúc đại hôn tận hai tháng, mà từ Tô Châu đến Vọng Kinh đi đường thủy chỉ cần hai mươi ngày, thế nhưng nàng chờ đến ngày đại hôn cũng không thấy bóng dáng của cha nương đâu.
Trong lòng Xuân Hoa lộp bộp, biết mình lỡ miệng, nhưng cho dù giữa phu nhân và tiểu thư có xa cách thế nào thì cũng không nên vắng mặt trong ngày quan trọng như đại hôn chứ.
“Tiểu thư, từ Tô Châu đến kinh thành đường xá xa xôi, nếu không kịp người cũng chớ thương tâm.” Xuân Hoa cẩn thận khuyên tiểu thư, trong lòng nàng ấy lại chua xót khi nghĩ đến những chuyện khó hiểu mà phu nhân làm với tiểu thư.
Rõ ràng trước năm bảy tuổi, phu nhân vẫn luôn yêu thương tiểu thư như viên ngọc bảo bối trong lòng bàn tay, không biết nương gia của phu nhân, cữu phu nhân tìm được lão đạo sĩ từ nơi nào đến, nói tiểu thư có mạng hại nam nên phu nhân mới mãi không mang thai lần thứ hai được.
Những lời của lão đạo sĩ đó chẳng khác nào nói tiểu thư là sao chổi, mà điều đáng hận là khi đó tiểu thư mới bảy tuổi.
Phu nhân muốn có nhi tử đến sốt ruột, nên hạ quyết tâm nhốt tiểu thư trong phòng bắt nàng chép kinh Phật, nói là muốn hóa giải sát khí gì đó. Cho đến khi tiểu công tử ra đời được ba năm, tiểu thư vẫn luôn lẻ loi một mình chép kinh Phật, chỉ có lúc đại nhân rảnh rỗi ở nhà, nàng mới có cơ hội ra ngoài hít thở không khí.
Cũng trong khoảng thời gian này, tiểu thư bắt đầu thích đọc truyện, nàng lấy hết số tiền tích cóp được nhờ tiểu tư lén mua vài quyển truyện kẹp vào kinh Phật, lão ma ma phụ trách kiểm tra già cả mắt mờ nên không nhìn ra manh mối.
Vốn tưởng rằng tiểu thư khổ tận cam lai, nhưng phu nhân lại như trúng tà, chỉ cần sức khoẻ tiểu công tử hơi không tốt thì sẽ đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu tiểu thư, viện tử của tiểu thư cũng được sắp xếp cách chính viện rất xa. Đại nhân quản sự vụ của một châu, ít khi có lúc nhàn rỗi, mà cũng không nói gì với hành động của phu nhân, nên dần dần tiểu thư trở thành tính tình chậm chạp, trẻ con như hiện tại.
Mà lần này tiểu công tử ham ăn nhiều đá quá, đổ bệnh trên giường nhiều ngày, phu nhân lạnh mặt tống cổ tiểu thư đến Vọng Kinh với danh nghĩa chúc thọ lão phu nhân. Rõ ràng phu nhân biết quan hệ của nàng và lão phu nhân không tốt nhưng vẫn ném một mình tiểu thư vào Vọng Kinh, hiện giờ lại có một mối hôn sự như vậy…
“Ta không đau lòng, sau khi ta từ chối hôn sự với biểu ca, mẫu thân đã nói sau này sẽ không quan tâm đến việc ta gả cho ai nữa.” Tiêu Du mím môi, vẻ mặt bình thản.
Nàng chưa bao giờ ghét bỏ nhà ngoại tổ là một thương hộ, cũng chưa từng ghét biểu ca ôn tồn lễ độ, nhưng nàng không muốn nhìn thấy cữu mẫu, dựa vào đâu mà nói nàng là sao chổi, khắc đệ đệ chứ? Nếu cảm thấy nàng là sao chổi, tại sao bà ta lại còn ám chỉ với mẫu thân muốn nàng làm nhi tức?
“Tiểu thư, vốn là do cữu phu nhân si tâm vọng tưởng, biểu thiếu gia đã có thứ trưởng tử rồi, mà còn là do nô tỳ của cữu phu nhân sinh ra, có tư cách gì muốn người gả qua chứ, thật là kiến thức hạn hẹp không quy củ.” Xuân Hoa nói đến chuyện này thì thấy tức giận bất bình, gần như tìm mọi cách chửi rủa cữu phu nhân muốn huỷ hoại cả đời tiểu thư.
“Ta ghét cữu mẫu, bà ta là người xấu.” Tiêu Du rầu rĩ mở miệng, cảm xúc suy sụp, gương mặt nhỏ nhăn lại như bánh bao.
“Tiểu thư, không lâu nữa người sẽ là Hoàng hậu, cữu phu nhân sẽ không dám nói này nọ trước mặt người nữa. Aiya, đến thư các rồi, chúng ta mau đi thôi.” Xuân Hoa mỉm cười trấn an nàng, nhân cơ hội dời đi sự chú ý của nàng.
Quả nhiên Tiêu Du vừa nghe thấy đến thư các, trên mặt lập tức nở nụ cười. Trong mấy năm không nhìn thấy ánh mặt trời, những quyển truyện là thứ đã an ủi tinh thần nàng, và đương nhiên nàng cũng không bao giờ muốn nhìn thấy kinh Phật nữa.
“Ta còn muốn mua rất nhiều rất nhiều tị hoả đồ.” Má lúm đồng tiền trên mặt nàng cũng lộ ra, mấy thứ để dưới đáy rương của tân nương đương nhiên là càng nhiều càng có mặt mũi rồi.
Xuân Hoa sững sờ tại chỗ, một lúc sau nàng ấy đột nhiên chạy đến chỗ một quầy hàng mua một chiếc nón, thở hồng hộc nói: “Tiểu thư, người phải đội cái này lên trước khi vào trong.”
Ồ, Tiêu Du chớp đôi mắt to, trên chiếc nón này còn thêu một con chuồn chuồn, nàng vô cùng nghe lời mà đội lên.
Trên người nàng không thiếu ngân lượng, tư thế phóng khoáng, gần như là mua hết tất cả quyển truyện mới trong thư các, lại bình thản mua đầy hai rương tị hỏa đồ, sau đó thong thả rời đi trong sự kinh ngạc của tiểu nhị.
Tất cả đều rất hoàn mỹ, chỉ có một điều là sau khi hồi phủ, Xuân Hoa đã khoá rương tị hỏa đồ lại, nói là trước khi xuất giá một ngày mới có thể xem.
Bên ngoài Tiêu Du gật đầu đáp ứng, nhưng đến hôm sau, nhân lúc Xuân Hoa đi chuẩn bị đồ ăn, nàng lén lút cầm một quyển bỏ xuống dưới gối đầu của mình.
Sau đó nàng làm như không có việc gì mà đi gặp đám người bá mẫu, đại hôn dời trước thời hạn, trong phủ đang vội vã chuẩn bị của hồi môn cho nàng.
Thực ra Tiêu Du không quan tâm của hồi môn của mình lắm, tổ phụ và tổ mẫu của nàng đều xuất thân từ gia tộc lớn, trong phủ hiểu biết thâm sâu, hẳn sẽ không để người khác lời ra tiếng vào về của hồi môn của nàng. Mười dặm hồng trang của kiếp trước vẫn còn rõ ràng trong tâm trí, bây giờ nàng nhớ lại vẫn thấy hơi hối hận đây.
Nàng còn chưa hưởng thụ thì đã chết rồi, đã chết rồi!
Do đó, khi đại bá mẫu bóng gió dò hỏi vì sao nàng lại xin gả cho bệ hạ trong yến tiệc của Trưởng công chúa, Tiêu Du đáp: “Bá mẫu, bệ hạ đã hạ thánh chỉ nghênh đón A Du làm hậu, đây là việc không thể thay đổi, nếu vậy A Du vào cung sớm không phải sẽ tốt hơn sao? A Du không những có thể nếm thử ngự thiện của Hoàng hậu trong cung mà còn có thể hưởng thụ quyền lực của Hoàng hậu, như vậy sẽ không có ai dám ức hiếp A Du nữa.”
Đại phu nhân nghe vậy thì sửng sốt, lời nói của tiểu cô nương rất có lý, làm Hoàng hậu sớm tốt hơn so với việc kéo dài từ năm này qua năm khác, bà ấy mỉm cười sờ đầu tiểu cô nương: “Nhưng nữ nhi muốn gả thì phải rụt rè một chút ở nơi đông người, nếu không người ta sẽ chê cười A Du đó.”
Nghĩ đến sự đặc biệt của bệ hạ đối với nàng, sau khi Tiêu Du rời đi, đại phu nhân vẫy tay gọi Kim ma ma tâm phúc của mình tới: “Giám sát của hồi môn của thất cô nương cho kỹ, bỏ thêm chút đồ riêng từ tư khố ta.”
Đại phòng chỉ còn lại một thứ nữ chưa xuất giá, nhưng từ trước đến nay đại phu nhân luôn không thích Tiêu Như, nên nghĩ rồi dứt khoát tặng hết cho Tiêu Du những vật tốt của nữ nhi mà bà ấy tích được.
“Phu nhân thật thương thất cô nương.” Kim ma ma cười, hành lễ.
“Ta chỉ mong bệ hạ thật lòng với con bé.” Đại phu nhân khẽ thở dài, nhớ đến tính tình tàn bạo của bệ hạ, trong lòng bà ấy cũng hơi thương hại cho tiểu chất nữ này.
“Thất cô nương thật có phúc.” Kim ma ma nhướng lông mày, đáp lại.
Bệ hạ hạ chỉ bảy ngày sau đại hôn, trên dưới trong triều đều bận rộn nhiều việc, đặc biệt là Lễ bộ, Tông chính gần như bận cả ngày trời, vừa sao chép quy trình đại hôn lại vừa chuẩn bị sính lễ cho bệ hạ, còn lễ phục đại hôn của Đế Hậu đến giờ vẫn chưa làm xong!
Trong lúc mọi người đều bận đến sứt đầu mẻ trán, Thái hậu nương nương của Thượng Ninh cung lại điều động binh lực tuyển chọn vài phi tần có xuất thân thế gia cho bệ hạ. Lý do là vì hậu cung của bệ hạ trống vắng, chỉ một Hoàng hậu làm sao có thể đảm đương trọng trách nối dõi tông đường của Hoàng tộc được?
Việc bệ hạ đối xử đặc biệt với Tiêu thất cô nương trong yến tiệc của Trưởng công chúa đã lan truyền khắp Vọng Kinh, các thế gia đều bừng tỉnh, thì ra bệ hạ thích kiểu nữ tử như Tiêu thất cô nương.
Lần này Thái hậu nương nương muốn tuyển phi tần từ thế gia, bọn họ tự cho là đã nắm bắt được sở thích của bệ hạ nên không tránh né như trước đó nữa, phối hợp đưa tranh của nữ nhi vào trong cung.
Tất cả đều là quý nữ dáng người nhỏ xinh, gương mặt xinh đẹp, da thịt trắng nõn, không ai là ngoại lệ.
Thái hậu lật từng bức tranh, chọn ra vài người có nhan sắc đẹp nhất, sai người đưa đến Thái Thần điện. Tiêu thị nữ thế mà dám vả mặt Lâm Vương Thế tử, nhi tử của bà ta trước mặt mọi người, thân là bà mẫu, làm sao bà ta có thể để nàng thoải mái trong đại hôn được?!
“Mấy người này đều là đích nữ, đủ xứng với tiện chủng kia rồi.” Thái hậu lạnh mặt, trong mắt hiện lên sự chán ghét, giống như gọi người đó là tiện chủng là đã rất ưu ái cho hắn rồi.
“Thái hậu nương nương, để quý nữ làm phi liệu có đang trợ giúp cho thế lực của người kia không?” Lão ma ma bên cạnh Thái hậu hoài nghi lên tiếng hỏi, dường như cảm thấy làm như vậy không ổn.
“Sợ cái gì? Nữ tử mà tên tiện chủng kia có thể chạm vào đều sẽ chỉ có kết cục là chết. Những thế gia này đã dám đưa đích nữ vào thì chắc hẳn đều nghĩ đến việc ủng hộ tên tiện chủng, vậy ai gia sẽ cho bọn họ toại nguyện, để nữ nhi của bọn họ đi chầu trời.” Gương mặt Thái hậu lạnh lùng, khóe miệng nhuốm vẻ trào phúng.
“Nương nương nói đúng lắm, nữ nhi Tiêu thị kia ôm mộng làm Hoàng hậu sợ là cũng chẳng sống được mấy ngày sau khi vào trong cung.” Vào ban đêm bệ hạ sẽ phát bệnh, dù là nữ tử nào cũng vô dụng!
“Hoàng hậu? Nữ nhân của tiện chủng cũng xứng sao?” Thái hậu đột nhiên nổi giận, bởi vì việc này khiến bà ta nhận ra một sự thật, tiện chủng trong miệng bà ta đang là Quân vương của quốc gia này, mà nhi tử ruột của bà ta lại chỉ là một Vương phủ Thế tử nho nhỏ!
“Ngày mai gọi Dự nhi vào cung gặp ai gia.”
“Tuân lệnh Thái hậu nương nương.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)