Tư Mã Qua rũ mi mắt nhìn chằm chằm đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, sau đó nhìn vào mắt nàng với ánh nhìn tăm tối, rốt cuộc nàng có biết mình đang nói gì không.
Cuối cùng, sau một khoảng lặng yên, hắn vươn ngón tay khớp xương rõ ràng xoa mặt của tiểu cô nương, khẽ điểm lên, để lại nốt ruồi son đỏ ửng.
“Nàng không sợ trẫm?” Đôi môi mỏng của hắn cong lên, khiến người khác lạnh cả sống lưng.
Sợ chứ, nhưng Tiêu Du càng sợ chết hơn. Nàng chớp đôi mắt to, xem mình như hồ yêu nữ quỷ trong truyện, còn bệ hạ trước mặt là lang quân trong lòng nàng.
“Bệ hạ, ngài là vị hôn phu của A Du, A Du không sợ ngài, A Du muốn ngài cưới A Du sớm hơn.” Tay nàng trắng nõn mềm mịn, lén lút chạm vào ngón tay của Quân vương từ góc áo.
Lúc đầu ngón tay chạm nhau, Tiêu Du nhếch miệng cười với hắn, mi mắt cong cong, nốt ruồi son trước mắt bỗng trở nên sống động không thôi.
Tư Mã Qua bình tĩnh nhìn tiểu cô nương khiến người khác yêu thương này, đúng hơn là đang nhìn nốt ruồi son kia, sau đó hắn cười: “Ngày mai trẫm muốn nghênh cưới Hoàng hậu, bố trí cho trẫm thỏa đáng một chút.”
Đây đúng là chuyện hoang đường! Chỉ trong một ngày cho dù đám triều thần có mệt chết cũng không làm được! Mấy thần tử phía sau Tư Mã Qua cùng kêu khổ thấu trời.
Lâm Vương Thế tử nãy giờ vẫn luôn như phông nền lại đứng ra làm việc nghĩa, dùng giọng điệu ôn hoà, chắp tay nói: “Bệ hạ, đại hôn của Đế Hậu là chuyện hệ trọng, làm sao có thể quyết định qua loa như vậy, mong bệ hạ suy nghĩ lại.”
Lâm Vương Thế tử vừa mở miệng, người xung quanh đều thở phảo nhẹ nhõm, bệ hạ thân với Thế tử, cũng thích nghe lời Thế tử. Nhìn đi, mới nãy Thế tử cầu tình cho Phò mã, không phải bệ hạ đã đồng ý rồi đấy sao.
Tiêu Du lại nhăn mũi, lén trừng Lâm Vương Thế tử một cái, gì mà quân tử trời quang trăng sáng, công tử quý tộc nhân từ, hừ, kẻ chủ đạo vụ ám sát trong đêm đại hôn chính là hắn ta! Nhất định là hắn ta đã âm thầm mưu tính từ lâu, nếu tổ chức đại hôn trước thời hạn chắc chắn sẽ bất lợi với hắn ta, cho nên hắn ta mới giả mù sa mưa đứng ra khuyên can bệ hạ.
Tiểu cô nương tức tối, cái liếc mắt kia đúng lúc bị Tư Mã Qua nhìn thấy, tim hắn hơi rung động, ngón tay xoa mặt nàng, hài lòng híp mắt, quả nhiên là mịn màng trơn mượt, xúc cảm cực tốt.
“Vậy thì bảy ngày, nếu thời gian bảy ngày vẫn không đủ để chuẩn bị thoả đáng cho đại hôn thì đừng xuất hiện trước mặt trẫm nữa.” Tư Mã Qua vui vẻ xoa mặt Tiêu Du, giọng điệu hờ hững.
Nhưng những người biết rõ tính cách của bệ hạ đều hiểu rằng nếu đại hôn xảy ra sơ sót gì, tất cả bọn họ đều phải chết.
Lúc này, bọn họ mới bắt đầu thấy hối hận, tại sao lại tham dự bữa yến tiệc khó hiểu này của Trưởng công chúa chứ, nhưng ít ra Lâm Vương Thế tử cũng đã tranh thủ được cho bọn họ thời gian bảy ngày, vì thế trong lòng họ lại càng thêm ấn tượng với hắn ta. Thậm chí có người còn nghĩ, nếu Hoàng đế ngồi trên long ỷ là Lâm Vương Thế tử thì tốt quá, không cần mỗi ngày đều phải run sợ khi đối mặt với bạo quân.
Bảy ngày, bảy ngày cũng tốt, tổ chức đại hôn trước thời hạn, nàng sẽ có thể tránh được cái chết, gương mặt Tiêu Du đang bị xoa nên khi cười lên trông hơi buồn cười, nhưng nụ cười trong sáng rạng rỡ lại lấy được lòng nam tử có tính tình quỷ dị kia lần nữa.
“Nàng thích gì? Trẫm đều có thể cho nàng.” Hắn hỏi nàng một cách kiên nhẫn, giọng điệu cũng rất dịu dàng, thật khiến người khác mở rộng tầm mắt.
Tiêu Du ngoan ngoãn để mặc hắn xoa mặt mình, lúm đồng tiền bên môi như ẩn như hiện, ngọt ngào nói: “A Du thích bệ hạ, còn nữa A Du không muốn để hắn phụ trách đại hôn.”
Nàng giơ ngón tay xanh nhạt chỉ vào Lâm Vương Thế tử, lẩm bẩm: “Hắn đâu có đứng về phía A Du và bệ hạ, nhất định là không thích A Du.”
Ghét bỏ Lâm Vương Thế tử vậy sao? Ý cười của Tư Mã Qua càng sâu, quay đầu nói với giọng điệu lạnh nhạt: “Có nghe thấy lời Hoàng hậu nói không, Thế tử không cần tham dự đại hôn của Đế Hậu nữa.”
Lâm Vương Thế tử Tư Mã Dự luôn được biết đến là một quân tử có tấm lòng rộng lượng, dù nghe thấy lời này của Đế Hậu nhưng ngoài mặt cũng không hề tỏ vẻ bất mãn: “Thần cẩn tuân ý chỉ của bệ hạ.” Trong khoảnh khắc cúi đầu xuống, ánh mắt hắn ta lập tức trở nên u ám, nhưng đã nhanh chóng bị che giấu.
Tiêu Du trả thù được cơn tức nhỏ, trong lòng vui vẻ, gương mặt nhỏ trắng trẻo chủ động cọ vào tay bệ hạ: “A Du chờ bệ hạ.”
Sh, mọi người hít một hơi lạnh, trong lòng thầm mắng có phải Tiêu thất cô nương này có bệnh hay không, không những không biết rụt rè mà còn bày tỏ tâm ý với tên bạo quân tay còn chưa khô máu.
Tiêu Du không thèm quan tâm bọn họ nghĩ gì, lễ nghĩa liêm sỉ, thanh danh nữ nhi có là gì trước mặt cái chết chứ.
Tiêu Như đứng trong đám người nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng gợn sóng rất lâu cũng không thể bình tĩnh lại. Kiếp trước không phải như vậy, thậm chí Tiêu Du vốn không tham dự bữa yến tiệc này của Trưởng công chúa điện hạ.
Nhưng kiếp này nàng không những tham dự mà còn chủ động xin gả với phế đế… Bảy ngày sau tổ chức đại hôn, sớm hơn tận hai tháng so với kiếp trước, liệu sẽ có biến cố gì không?
Trong lòng Tiêu Như hơi hoảng hốt, thậm chí nàng ta hoài nghi việc mình trọng sinh đã khiến mọi chuyện khác đi so với kiếp trước, không hề nghĩ đến chuyện đường muội Tiêu Du cũng trọng sinh. Dù sao nếu nàng ta là Tiêu Du, biết kết cục của phế đế chắc chắn sẽ đào hôn từ sớm, lại càng không đối đầu với Hoàng đế tương lai là Lâm Vương Thế tử,.
Nghĩ đến gương mặt tuấn tú của Lâm Vương Thế tử, nàng ta bỗng thấy an tâm hẳn, hắn ta mới là thiên tử thật, cho dù tổ chức đại hôn trước thời hạn thì sao chứ? Cuối cùng phế đế vẫn phải chết thôi.
Kết thúc yến hội, đoàn người Tĩnh Quốc công phủ cáo từ hồi phủ, Tiêu Du và biểu tỷ, đường tỷ ngồi trên cùng một chiếc xe ngựa. Thực ra tổng cộng có hai chiếc xe ngựa, nhưng không biết tại sao sau khi Tiêu Du lên xe, ba người kia lại làm như không thấy mà cũng đi lên theo.
Vì thế, chiếc xe ngựa còn lại đương nhiên đi không trở về, cũng may xe ngựa của Tĩnh Quốc công phủ rộng rãi, dù có bốn vị tiểu thư cùng ngồi cũng không cảm thấy chật chội.
Hôm nay Tiêu Du đã đạt được mong muốn, trên mặt mỉm cười, vừa nhìn đã biết tâm trạng không tệ. Tiêu Như đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, không nói gì cả. Còn Tiêu Oánh cúi đầu không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Quách Vân Thường thì thở gấp vài lần rồi không nhịn được mà mở miệng.
“Du biểu muội ở Giang Nam đã lâu không biết quy củ lễ nghĩa, muội có biết xin gả với nam tử trước mặt mọi người là việc mất mặt thế nào hay không, chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ cách dạy dỗ của Tĩnh Quốc công phủ ta, muội đã biết tội chưa?” Đôi mắt đẹp của nàng ta lạnh buốt, lời lẽ và giọng điệu chính đáng giống như Tiêu Du đã phạm phải tội ác tày trời gì.
Tiêu Du đang vui vẻ, đột nhiên bị người ta trách mắng, nàng phồng má nhìn vào mắt của biểu tỷ: “Biểu tỷ, sao tỷ có thể nói A Du như vậy, bệ hạ là vị hôn phu của A Du mà, A Du đâu phải xin gả, chỉ là hỏi ngày thành hôn thôi.”
Quách Vân Thường cười khảy nói: “Quả thật Giang Nam đã nuôi ra một người rất phóng khoáng nhỉ.”
Sự ác ý liên tiếp khiến gương mặt nhỏ của Tiêu Du tối đi, lập tức bảo phu xe dừng xe ngựa: “Biểu tỷ có một câu nói sai rồi, A Du mới là tôn nữ của Tĩnh Quốc công phủ, biểu tỷ mang họ Quách làm sao có thể nói là Tĩnh Quốc công phủ của tỷ được.”
Nói xong nàng cũng hừ lạnh một tiếng, đi qua bên chiếc xe ngựa không người.
“Xuân Hoa, chúng ta đến phường thị dạo đi.” Tiêu Du ngồi trên xe ngựa không người bỗng không muốn về phủ, nàng cảm thấy đây là lúc nàng nên sắm sửa cho bản thân một chút, hay là mua thêm vài quyển truyện nhỉ?
Còn có… tị hỏa đồ, nàng lén nghe người ta nói rằng đây là vật phải có khi nữ tử xuất giá, nàng sắp phải thành hôn rồi nhưng cha nương nàng đều không có ở đây, nàng chỉ có thể tự mình mua thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)