Đại Trưởng công chúa là muội muội ruột của Tiên hoàng, cũng là công chúa duy nhất còn tại thế, bà ta trời sinh đã xa hoa lãng phí, thích hưởng thụ, thái độ kiêu ngạo, Tiên hoàng mới băng hà hơn một tháng, quốc tang vừa qua bà ta đã gấp gáp bắt đầu tổ chức yến hội.
Vì e ngại thân phận của bà ta, giới quyền quý trong kinh không những không dám phê bình mà còn phải cung kính nhận thiệp đến đây dự tiệc.
Ngày mùa thu, trong biệt viện của Đại Trưởng công chúa hoa cúc nở rộ, thế nên danh nghĩa của yến hội này hiển nhiên là thưởng cúc.
“Lan tươi cúc cũng bền hương, nhớ ai mặt ngọc tư lường khôn nguôi.”
Tiêu Du cùng đường tỷ, biểu tỷ được nô tỳ dẫn đến thưởng cúc yến, còn chưa nhìn thấy hoa cúc, bên tai đã nghe thấy tiếng ngâm thơ.
Những người được Đại Trưởng công chúa mời đến yến hội đều là nữ tử thế gia cao quý, nên khi tham gia đều phải ngâm vài câu thơ theo thông lệ. Lúc Tiêu Du đến, một đám người đang hăng say thi nhau ngâm thơ, thưởng thức những bồn cẩm tú cầu màu vàng.
Đại Trưởng công chúa mặc bộ cung trang màu tím ngồi ở hàng đầu tiên, trên búi tóc cao ngất cài trâm ngọc, toát lên vẻ ung dung cao quý. Trong tay bà ta đang thưởng thức một khối mỹ ngọc, thoạt nhìn có vẻ buồn chán, khi nô tỳ phía dưới bẩm báo nữ quyến của Tĩnh Quốc công phủ đến, cuối cùng cũng khơi dậy hứng thú của bà ta.
“Vị nào là Tiêu thất cô nương, Hoàng hậu do điệt nhi của bổn cung phong?” Theo câu hỏi của Đại Trưởng công chúa, tất cả ánh mắt trong yến hội đều tập trung lên người nữ quyến của Tĩnh Quốc công phủ.
Đi đầu là nữ tử khoảng 17, 18 tuổi, dáng người cao gầy, tướng mạo xinh đẹp, trong yến hội có không ít người nhận ra nàng ta, là đích nữ của Hoài Hóa tướng quân Quách Vân Thường. Hai nữ tử phía sau nàng ta cũng là những gương mặt quen thuộc, chỉ có một nữ tử là bọn họ không biết.
Trên thực tế, không ít người vừa nhìn đã thấy tiểu cô nương mặc váy dài màu xanh nhạt, mắt mày cong cong, đôi mắt to tròn, khuôn mặt mịn màng trắng nõn, trông vô cùng tinh xảo, chắc hẳn là Tiêu thất cô nương, Hoàng hậu nương nương tương lai rồi. Không chỉ có dung mạo của nàng, khí chất quanh người cũng hơi khác biệt so với những nữ tử lớn lên ở Vọng Kinh, nghe nói Tiêu thất cô nương luôn ở Giang Nam cùng cha nương, nên vậy là đúng rồi.
“A Du bái kiến điện hạ, chúc công chúa điện hạ an khang.” Tiêu Du biết mọi người đều đang đánh giá mình, đối mặt với nhiều người như vậy vốn dĩ nàng hơi không được tự nhiên, nhưng chỉ cần nghĩ đến nàng đã được phong Hoàng hậu thì không còn thấy sợ nữa.
Vì thế nàng vô cùng thản nhiên mà khẽ cúi người hành lễ với Đại Trưởng công chúa, sau đó ngẩng đầu cười với bà ta.
Đại Trưởng công chúa nheo mắt, ngón tay được sơn kỹ càng đặt khối ngọc vào trong hộp, giọng điệu bình thản: “Tiêu thất cô nương thật xinh đẹp, chẳng trách điệt nhi của bổn cung chọn trúng ngươi.”
“Đa tạ điện hạ khen ngợi.” Tiêu Du cong khóe môi, vô cùng tự nhiên mà tiếp lời. Từ nhỏ dung mạo của nàng luôn được khen nên nàng đã quen, không nghe ra vẻ lạnh nhạt trong lời nói của Đại Trưởng công chúa.
Nghe vậy, Đại Trưởng công chúa nhướng mày, tay ngọc cầm một chén trà nhỏ lên nhấp một ngụm, không lên tiếng nói chuyện nữa.
Mấy quý phụ đầu tiên là thầm liếc nhau, sau đó cũng cười thân thiện với Tiêu thất cô nương có tướng mạo tuyệt trần này. Đại Trưởng công chúa đưa hai nữ tử của gia tộc phò mã vào cung, nhưng chỉ mới hai ngày đã bị bệ hạ ném vào lãnh cung, lúc này nhìn thấy Hoàng hậu tương lai, trong lòng đương nhiên không thoải mái.
Nhưng gia tộc phò mã chỉ là gia tộc nhỏ, nữ tử có xuất thân như vậy làm sao so được với tiểu thư đích xuất của Tĩnh Quốc công phủ, ngoại trừ nữ nhi của Đại Trưởng công chúa Mẫn Dương quận chúa thì mới đủ tư cách.
Nhưng Đại Trưởng công chúa lại không nỡ để nữ nhi của mình đi hầu hạ Thánh thượng trái tính trái nết… Mấy quý phụ lắc đầu.
Mấy người Tiêu Du ngồi xuống, Quách Vân Thường và Tiêu Như đều có quý nữ thế gia thân thiết, túm tụm ngồi ngâm thơ với nhau, không biết cố ý hay vô tình mà để lại một mình Tiêu Du.
Tiêu Du cũng chẳng để bụng, nàng chống cằm, nhìn chằm chằm từng bồn hoa cúc không chớp mắt, trên thực tế suy nghĩ của nàng đã sớm bay lên chín tầng mây. Lúc này có phải bệ hạ đã tới biệt viện công chúa rồi không? Nàng chỉ gặp mặt hắn một lần trong đêm đại hôn, thật sự chỉ có một lần, sau đó nàng đã bị đâm chết rồi.
Lần gặp mặt đó rất mơ hồ, Tiêu Du chỉ nhớ đôi mắt của bệ hạ đen như mực nước không thể hoà tan, sau đó là môi của hắn, dáng môi rất mỏng, cong lên một cách châm chọc, máu đỏ tươi chảy ra từ khóe miệng…
Hẳn là rất đau, hắn bị đâm một nhát kiếm, nhưng không nước mắt lưng tròng giống nàng mà ngược lại còn cười, môi mỏng cong lên. Nhớ lại cảm giác đau đớn trước khi chết, Tiêu Du hít mũi, hốc mắt bỗng chốc đỏ lên.
“Tiểu thư, không cần để ý tới bọn họ.” Nàng chỉ dẫn theo Xuân Hoa tham dự buổi tiệc hôm nay, nàng ấy phát hiện tiểu thư nhà mình không bình thường thì cho rằng nàng tủi thân vì bị cô lập trong yến hội, mở miệng khuyên nhủ.
Tiêu Du hít mũi, giọng điệu mềm mại: “Xuân Hoa, không phải bởi vì bọn họ.” Nàng lắc đầu, ngón tay nhúc nhích, sau đó kinh ngạc lên tiếng: “Ơ, lục phí ta thắt trên váy hôm nay đâu mất rồi?”
Lúc ra khỏi phủ, Xuân Hoa đã tự tay thắt lục phỉ cho nàng, rất hợp với chiếc váy dài hôm nay, nhưng hiện tại trên làn váy lại trống trơn không có gì cả.
Sắc mặt Xuân Hoa khẽ thay đổi, lỡ như bị ai nhặt được, đem đi nói gì đó thì sẽ tổn hại đến thanh danh của tiểu thư: “Chắc chắn là rớt trên đường đi rồi, tiểu thư người ngồi ở đây trước, nô tỳ đi tìm.”
“Chúng ta cùng đi tìm, một mình ta ngồi ở đây cũng không làm được gì.” Tiêu Du chớp mắt, thuận thế đứng dậy, lục phỉ là do nàng giấu đi, nàng muốn nhân cơ hội đến tiền viện dạo một vòng, có lẽ có thể gặp được Tân hoàng.
Xuân Hoa gật đầu, nói với một nô tỳ của Công chúa phủ một tiếng rồi ra khỏi viện tử yến hội, trong viện có người chú ý tới, đôi mắt lóe lên.
Vừa ra khỏi viện tử, Tiêu Du quan sát bốn phía, trạch tử ở Vọng Kinh được xây dựng rất quy củ, dễ dàng tìm thấy phương hướng của tiền viện. Nàng chậm rãi đi về phía tiền viện, rất nhanh đã đến một tiểu hoa viên, đi qua nơi này chính là tiền viện.
Xuân Hoa đi theo phía sau nàng, muốn nói lại thôi, nàng ấy đã nhìn ra được ý đồ của tiểu thư, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Tiểu thư, nữ quyến đến tiền viện rất dễ bị người khác khiển trách, có phải chúng ta nên trở về hay không?” Huống chi đây còn là trạch tử của Đại Trưởng công chúa.
“Yên tâm, chỉ tìm một lát thôi.” Mặt Tiêu Du đỏ hồng, ngón tay nắm làn váy, nhỏ giọng trấn an Xuân Hoa.
Đây cũng là lần đầu tiên nàng làm chuyện trái với lệ thường như vậy, nàng lấy hết dũng khí nhất định phải gặp được Tân hoàng.
Bởi vì trong lòng có tâm sự nên hai người bước đi rất nhẹ, đi trong tiểu hoa viên gần như không nghe thấy tiếng. Bỗng nhiên phía trước truyền đến giọng cười của nam tử, hai người hoảng hốt lánh vào sau hòn giả sơn.
Tiêu Du lén lút thò đầu ra nhìn, thấy là hai nam tử mặc cẩm y, mặc dù gương mặt tuấn tú nhưng lại tô son trát phấn, vừa nhìn đã biết là người ăn chơi trác táng. Hai người vây quanh một nữ tử cười to càn rỡ, trên người nữ tử kia mặc y phục nô tỳ của Công chúa phủ.
Từ hướng của nàng có thể nhìn thấy rõ sự hoảng sợ trên mặt nô tỳ, nàng ta đang không ngừng đẩy hai nam tử kia, nhưng hai người đó lại vờ như say rượu, thấy nô tỳ không phối hợp thì bắt đầu động tay, lôi kéo y phục của nô tỳ muốn dùng đến bạo lực.
Đôi mắt Tiêu Du trừng to, trong lòng tức giận, thì ra loại ác bá chuyên ức hiếp nữ tử trong truyện là có thật! Nàng sửng sốt rồi xông ra từ sau hòn non bộ, trong tay còn cầm một cục đá, hô to: “Các ngươi, các ngươi buông nữ tử kia ra!”
Hai người này là điệt nhi trong gia tộc của phò mã, ngày thường không biết đã trêu chọc xâm phạm bao nhiêu nô tỳ, đặc biệt là hôm nay uống rượu vào lại càng không kiêng nể gì. Nô tỳ trong tay bọn họ kém hơn nhiều so với nữ tử trước mắt, hai người ăn ý nhìn nhau, ánh mắt dâm tà, mở miệng trêu chọc: “Hôm nay coi như có diễm phúc rồi!”
Bọn họ có công chúa và phò mã chống lưng, uống rượu vào làm bậy xâm phạm một nữ tử cũng chẳng sao. Cho dù có là quý nữ thế gia, cưới về nhà là được rồi…
Tiêu Du nhìn ánh mắt ghê tởm của bọn họ, trong bụng thấy thật buồn nôn, Xuân Hoa chắn trước người nàng, lạnh giọng quát lớn: “Ngươi chớ làm càn! Tiểu thư nhà ta chính là thất tiểu thư của Tĩnh Quốc công phủ, là Hoàng hậu mà bệ hạ đã hạ chỉ phong!”
Đoàn người dừng bước, phía sau có người lạnh mặt muốn mở miệng lại bị ánh mắt không chút để tâm của huyền y nam tử ngăn lại.
“Hoàng hậu? Ha ha ha ha ha.” Hai người cười thành tiếng, ném nô tỳ đang run bần bật kia đi, bước lên trước: “Hoàng hậu thì chẳng phải càng có phúc phần sao?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của trung niên nam tử phía sau huyền y nam tử thay đổi.
Ở bên này, Tiêu Du nắm đấm tay ném mạnh tảng đá kia qua, dùng hết sức lực của mình ném thẳng lên đùi của một nam tử, người nọ đau đến gương mặt vặn vẹo.
“Hoàng hậu thì sao chứ? Vào hậu cung của bạo quân rồi cũng chỉ là mạng ti tiện thôi, còn không bằng để hôm nay bổn công tử cho ngươi nếm trải mùi vị trước!” Một trong những nữ tử được Công chúa phủ đưa vào cung là muội muội ruột của hắn ta, giờ phút này cảm giác say khướt và đau đớn trộn lẫn vào nhau đã phóng đại sự phẫn hận của hắn ta, gương mặt hắn ta dữ tợn, hô hấp nặng nề.
Chuyện này đã dẫm lên đuôi của Tiêu Du, nàng tức đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, trong mắt còn ánh lên chút lệ, cùng lắm thì hai tháng sau cũng sẽ chết nên nàng dứt khoát rống lên: “Ngươi nói bậy! Ta và bệ hạ nhất định sẽ sống thật lâu thật lâu! Bệ hạ anh minh thần võ, ngươi không được chửi bới bệ hạ, bệ hạ nhất định sẽ là minh quân! Ngươi chửi bới bệ hạ, sỉ nhục Hoàng hậu, nhất định sẽ chết không được tử tế!”
“Minh quân? Ha ha ha ha ha ha!” Nam tử cất tiếng cười vang vọng, nhưng còn chưa dứt thì một lưỡi dao sắc bén đã chậm rãi chém ngang cổ họng hắn ta.
Một phát chém nhẹ hẫng, đầu rơi xuống đất.
Yên tĩnh, yên tĩnh một cách chết chóc.
Tiêu Du hít sâu hơi lạnh từ từ xoay đầu, một đôi mắt đen nhánh đang nhìn nàng đầy hứng thú: “Trẫm quyết định sẽ không lột da của nàng nữa.”
Bệ hạ?! Một hình bóng trong đầu Tiêu Du lập tức trở nên rõ ràng, gương mặt tái nhợt cười to, đôi môi mỏng đỏ thắm, là Tư Mã Qua, vị hôn phu của nàng.
“Lột da Phò mã vậy.” Tư Mã Qua cười gật đầu, dường như rất hài lòng với đề nghị của bản thân mình.
Đoàn người quỳ đầy đất, Phò mã gia đã xụi lơ không nói nên lời, nam tử tuấn tú ở bên cạnh cứng đờ mở miệng cầu tình: “Bệ hạ, việc này đều do hai người kia khởi xướng, tội của Phò mã không đến mức phải chết.”
Tư Mã Qua thong dong cầm khăn lau thanh kiếm trong tay, sau đó cong môi, nói bằng giọng lạnh băng: “Nếu Lâm Vương Thế tử đã cầu tình, trẫm sẽ tha cho Phò mã một lần vậy. Đi, lột da của hai người kia, treo trước cửa Công chúa phủ.”
Một vài người không tiếng động mà xuất hiện, đi về phía một người và một thi thể.
Lúc này Tiêu Du mới bắt đầu biết run, lột da người, lột da người, lột da người! Nàng nhớ mình từng nhìn thấy hoạ bì quỷ trong truyện, sợ hãi nhỏ giọng nức nở.
Nghe thấy tiếng động, Tư Mã Qua nghiêng đầu đánh giá nàng, gương mặt của nữ tử rất nhỏ rất trắng, đôi mắt to tròn, chỉ có đuôi mắt hơi nhọn, giống một con mèo trước kia hắn từng nuôi.
Hắn mở miệng hỏi: “Nàng khóc cái gì? Hoàng hậu của trẫm.”
“Chỉ có hoạ bì quỷ mới lột da người.” Tiêu Du co người lại, trông càng nhỏ nhắn hơn, đầu mũi đỏ hồng nhìn nam tử có khí thế đáng sợ: “Bệ hạ không phải hoạ bì quỷ.”
Nam tử có đuôi mắt phiếm hồng sửng sốt, sau đó vui vẻ cười thành tiếng, vẫy tay: “Vậy thì đánh chết.”
Người và thi thể đã bị kéo đi, chỉ còn lại một bãi máu.
Đại Trưởng công chúa bỏ mặc tất cả vội vàng chạy tới, sắc mặt trắng bệch, Tư Mã Qua phất ống tay áo muốn rời đi.
Nhìn thấy hắn đi, Tiêu Du đột nhiên nhớ đến ý đồ của mình, ma xui quỷ khiến thế nào mà duỗi tay túm chặt góc áo của hắn, run rẩy mở miệng: “Bệ hạ, khi nào ngài sẽ cưới A Du?”
---
Tư Mã Qua: Thật ngại quá, trẫm có bệnh đấy.
Tiêu Du: Hức hức, hù chết bảo bảo!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)