Màn đêm buông xuống, Hoàng cung nguy nga rộng lớn dần bị một lớp sương đen bao phủ, toát ra vẻ nghiêm ngặt và áp lực.
Bên ngoài Thái Thần điện, đám cung nhân trầm mặc quỳ trên mặt đất, đầu chạm đất co rúm người, cung phục màu xanh lam dường như hoà cùng một thể với mặt đất.
Hà Hỉ dẫn hai tiểu nội giám nín thở im lặng, chậm rãi đi vào trong, đuôi mắt thoáng nhìn máu đỏ chảy ào ạt trong điện, mặt bình thản quỳ trên mặt đất: “Bệ hạ, đã điều tra rõ thích khách là người do An Nam Vương phái tới. Lão nô thất trách, xin bệ hạ trách phạt.”
Thích khách ngụy trang thành thái giám trà trộn vào Thái Thần điện muốn ám sát bệ hạ, tuy đã bị chém chết ngay tại chỗ nhưng dù sao vẫn là do Tư Lễ Giám kiểm tra không nghiêm.
Phía trên không có tiếng động gì, đại điện yên tĩnh một cách đáng sợ.
Năm nay Hà Hỉ bốn mươi, đã ở bên bệ hạ trong thâm cung này mấy chục năm, hiểu rõ bản tính của bệ hạ, vì thế ông ta ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy Quân vương hắc y rời rạc, đôi môi đỏ như máu cong lên, hứng thú nhìn vết máu uốn lượn trên mặt đất, trong đôi mắt đen ngoại trừ máu tươi thì không còn gì khác.
Trong Thái Thần điện để hai lư hương đầu thú vân kim tinh xảo, khói long diên hương bay lượn lờ hoà cùng mùi máu tanh nồng đậm tạo thành mùi hương kỳ lạ trong điện. Vị bệ hạ này đã ngửi mùi hương này suốt mười năm, nên các cung nhân cũng ngửi mười năm liền.
Hà Hỉ không lên tiếng, yên lặng quỳ trong điện. Sau khi thấy máu, bệ hạ ghét nhất là bị người khác làm phiền, mấy mươi năm nay đều như vậy.
Trên người Tư Mã Qua mặc thường phục đen của Đế vương, lười nhác nửa dựa lên long sàng, sợi tóc đen như mực rũ xuống nơi trắng nõn trước ngực, tôn lên sự đối lập rõ ràng. Mới đầu hắn ngửi mùi máu và nhìn vết máu, trên mặt hiện lên chút đỏ nhạt với vẻ hưởng thụ, nhưng dần dần hắn lại cảm thấy buồn nôn, không kiên nhẫn mà nhăn mày.
Đôi mắt đen của hắn dần đỏ lên, bỗng nhiên đứng dậy dùng một chân đá văng lư hương bên cạnh. Ầm một tiếng, lư hương ngã lên vết máu đã sắp khô, không còn nhìn thấy màu đỏ nữa.
“Tên An Nam Vương ngu xuẩn kia thật nóng vội, mưu triều soán vị làm gì đến lượt hắn?” Mùi long diên hương đã che lấp mùi tanh của máu, Tư Mã Qua ngồi lại lên ghế, khóe môi khẽ nhếch chứng tỏ tâm trạng của hắn không tồi, dường như là cảm thấy vui vẻ vì lại có thêm một người muốn giết hắn.
“An Nam Vương trước giờ luôn ngu xuẩn, không cần phải sợ.” Hà Hỉ nói theo bệ hạ, gương mặt lạnh nhạt ở Tĩnh Quốc công phủ lúc này hiện ra vài phần chất phác và hiền hoà.
Đôi mắt đen nhánh của Tư Mã Qua có vẻ buồn chán, tùy ý ngáp một cái, lười nhác nói: “Nếu đã không cần sợ, vậy thì giết đi, để tên ngu xuẩn sống trên đời này chẳng có ý nghĩa gì.”
“Lão nô tuân lệnh bệ hạ.” Hà Hỉ cười đáp, thấy tâm trạng bệ hạ lúc này dễ chịu, ông ta chợt nhớ đến một việc khác.
Hà Hỉ dịu giọng mở miệng: “Bệ hạ, hôm nay lão nô đến Tĩnh Quốc công phủ tuyên chỉ, Tiêu thất cô nương trong phủ là một mỹ nhân.”
Tuyên chỉ? À, thánh chỉ phong Hậu, Tiêu thất cô nương là tôn nữ của lão thất phu Tiêu Hiến kia, Tư Mã Qua cong khóe môi buồn chán nghĩ, đột nhiên lại hứng thú hỏi: “Nếu không đẹp được như ngươi nói, trẫm sẽ lột da nàng ta, ngươi nói xem liệu lão thất phu Tiêu Hiến kia có muốn giết trẫm hay không?”
“Tĩnh Quốc công là vị trung thần.” Mặt Hà Hỉ không thay đổi, chỉ mỉm cười nói một câu.
Chính vì là trung thần, Thái hậu nương nương mới muốn đưa nữ nhi Tiêu gia vào danh sách chọn Hoàng hậu, nếu bệ hạ nổi giận giết chết nữ nhi của trung thần không phải sẽ lại mất đi một phần lòng người sao?
“Tẻ nhạt.” Tư Mã Qua nghe vậy, sự hứng thú trên mặt phai đi, đôi mắt trắng đen rõ ràng lẳng lặng nhìn các cung nhân đang quét dọn lư hương và vết máu.
Nhưng Hà Hỉ lại lắc đầu cười: “Bệ hạ, thất cô nương không tẻ nhạt đâu, trước khi đi thất cô nương có tìm lão nô nói chuyện.”
“Ồ?” Tư Mã Qua vẫn mất hứng như cũ, trên mặt hơi không kiên nhẫn. Hắn còn chẳng nhớ làm sao rút được bức hoạ của Hoàng hậu mà hắn tùy ý lựa chọn này.
“Thất cô nương nói với lão nô rằng nàng ấy mến mộ bệ hạ, muốn gặp bệ hạ một lần.” Cuối cùng Hà Hỉ vẫn truyền đạt lại nguyên văn câu nói, cho dù ông ta nhìn thấy tâm trạng của bệ hạ không được tốt lắm.
Ông ta hy vọng bệ hạ có thể thích vị Tân Hoàng hậu này, nếu như có thể sớm ngày sinh con nối dõi, vương triều to lớn này sẽ kéo dài huyết mạch thuộc về bệ hạ…
“Mến mộ trẫm?” Tư Mã Qua bật cười thành tiếng, đôi môi đỏ trên gương mặt tái nhợt cong lên, lộ ra vẻ quỷ dị: “Có phải ngửi máu của nàng ta sẽ có mùi hương rất đặc biệt hay không?”
Hà Hỉ cúi đầu không nói gì, Quân vương lại cảm thấy không thú vị, lạnh lùng nói: “Không gặp, nàng ta muốn gặp trẫm thì trẫm phải cho nàng ta gặp, như vậy chẳng phải trẫm rất mất giá sao.”
***
Từ sau hôm tuyên đọc thánh chỉ phong Hậu, Tĩnh Quốc công phủ trở nên vô cùng náo nhiệt, đặc biệt là viện tử nơi Tiêu Du ở, không ngừng có người đến người đi.
Tĩnh Quốc công nhiều tử tự, bạn bè cũng nhiều, hiện giờ ý chỉ phong Hậu đã truyền khắp Vọng Kinh, thậm chí thông gia của Tiêu thị cũng đến.
Trong mắt bọn họ, tuy bệ hạ tàn bạo nhưng không hề ảnh hưởng đến sự vinh quang của gia tộc về sau. Bọn họ không quan tâm Tiêu Du trong hậu cung sẽ đối mặt với Đế vương thế nào, mà bọn họ chỉ để ý đến niềm vinh quang họ có thể nhận được khi là một thành viên trong gia tộc.
Đương nhiên nếu xây dựng được quan hệ tốt với Tiêu Du cũng không tệ. Vì vậy trong hai ngày này, Tiêu Du gần như đã gặp mặt tất cả bạn bè thân thích, y như kiếp trước. Ngay cả biểu tỷ và lục đường tỷ hai ngày trước còn tỏ vẻ không vui cũng cố tình chạy đến chỗ nàng một chuyến, không mặn không nhạt mà tặng nàng trang sức.
Đại bá mẫu cũng phái bà tử đưa váy vóc và trang sức mới tinh xảo đến, nhưng Tiêu Du lại hơi bất an, bởi vì nàng chờ mãi chờ mãi cũng chưa thấy người trong cung đến.
Nàng ở Vọng Kinh chưa bao giờ bước ra khỏi nhà, nếu như không gặp được Tân hoàng một lần, chỉ dựa vào bản thân nàng thì chỉ có chờ chết! Nàng đã nghĩ kỹ rồi, sau khi gặp mặt Tân hoàng, nàng sẽ nói là mình vô cùng mến mộ bệ hạ, hy vọng có thể vào cung sớm hơn để ở cạnh bệ hạ. Như vậy, đại hôn tiến hành trước thời hạn hẳn là có thể tránh được vận mệnh chết thảm!
Sau khi miễn cưỡng mỉm cười tiễn một đám “bạn bè thân thiết” đến để lôi kéo quan hệ, Tiêu Du chống cằm, vẻ mặt sầu khổ oán hận, trong thoại bản không phải đã viết vậy sao? Vị hôn phu thê đều sẽ lén gặp mặt mà, nàng cũng đã biểu đạt ý mến mộ đối với Tân hoàng rồi, vì sao hắn lại không gặp nàng chứ?
Nếu hắn cứ không chịu gặp nàng, lần gặp mặt tiếp theo chính là cùng xuống dưới hoàng tuyền trong đêm tân hôn rồi!
Tiêu Du mếu máo, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, uể oải túm váy vòng tới vòng lui. Nàng thật sự không muốn chết đâu, hơn nữa nàng không ngốc, nàng biết sau khi mình và Tân hoàng chết, kết cục của cha và mọi người chắc chắn cũng không tốt.
“Tiểu thư, phòng bếp đưa tổ yến tới, người mau dùng chút đi.” Xuân Hoa tiễn những người đó đi xong cũng thở phào một hơi, mau bồi bổ thân thể cho tiểu thư nhà mình. Mặc dù hai ngày nay nàng không còn gặp ác mộng nữa, nhưng tinh thần vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, gương mặt trước kia còn có chút trẻ con hiện tại đã nhỏ đi nhiều.
Tiêu Du nhận lấy chén sứ men xanh, thỉnh thoảng uống mấy ngụm, vị ngọt khiến tinh thần nàng tốt hơn, đang nghĩ liệu có phải do bệ hạ bận rộn chính vụ nên chưa có thời gian rảnh, phải chờ lúc sau mới gặp không.
Trên thực tế, nàng không cách nào ngoài chờ đợi, thánh chỉ phong Hậu vừa ban xuống, nàng muốn ra khỏi phủ cũng là một việc phiền toái.
Nhưng nàng muốn gặp bệ hạ cũng không phải chỉ có con đường truyền lời, Tiêu Du phồng gương mặt nhỏ, nghĩ rồi đứng dậy: “Xuân Hoa, Thu Thực, chúng ta đến chỗ đại bá mẫu một chuyến.”
Nàng nhớ vào thời điểm này của kiếp trước, Đại Trưởng công chúa có tổ chức một bữa yến hội, cũng có mời nàng, nhưng lúc ấy nàng bị doạ bởi lời nói của lục đường tỷ, thân thể lại không được tốt nên không có tham dự.
Sau đó nghe biểu tỷ nói, ngày ấy bệ hạ cũng có tham dự yến hội, nhưng vì gặp phò mã ở tiền viện, chém chết hai tử đệ trong gia tộc phò mã… Còn các nữ quyến thì chưa nhìn thấy thánh nhan.
Nếu nàng tham dự yến hội, chắc là có thể dựa vào thân phận Hoàng hậu tương lai để đến tiền viện nhỉ?
Lúc này, thiệp của Trưởng công chúa phủ hẳn đang ở chỗ đại bá mẫu.
Nàng bỏ chén sứ men xanh xuống, chỉnh lại ống tay áo, dẫn hai tỳ nữ chậm rãi đi đến Đông viện nơi đại bá mẫu ở.
Sự chậm chạp của Tiêu Du đã khắc vào trong xương cốt, cũng là do cha nương nàng nuông chiều mà ra, hai người thành hôn năm năm mới có được một nữ nhi là Tiêu Du nên xem nàng giống như sinh mạng của mình.
Lúc Tiêu Du học đi, cha nàng lo nữ nhi té ngã nên luôn căn dặn bên tai nàng chậm thôi chậm thôi, dần dà Tiêu Du đi đường cũng chậm hơn người khác nhiều.
Nhưng như vậy cũng có chỗ tốt, nàng đi chậm nên đôi chân tinh tế nhỏ xinh, trắng nõn mịn màng như là ngọc bích thuợng hạng.
Đông viện là nơi đại phòng của Tĩnh Quốc công phủ ở, thứ nữ của đại phòng, ngũ đường tỷ của Tiêu Du, Tiêu Như đương nhiên nhiên cũng ở đây.
Nàng ta dẫn theo hai nô tỳ đi từ tiểu viện của di nương mình ra, ngẩng đầu nhìn thấy thất đường muội bước không nhanh không chậm vào viện tử của đích mẫu, làn váy thêu hoa hải đường bằng vàng, tầng tầng lớp lớp phức tạp tinh tế, trên chân là giày thêu nạm châu màu hồng nhạt, hạt châu rực rỡ lấp lánh.
Bộ trang phục khiến người ta đỏ mắt, dung nhan nàng lại đẹp như hoa sớm ban mai, Tiêu Như nheo mắt nhưng chẳng thấy ghen tị, dù sao cũng chỉ là một Hoàng hậu sắp bỏ mạng!
“Tiểu thư, sau này thất cô nương sẽ là Hoàng hậu nương nương, nô tỳ thấy biểu cô nương và lục cô nương đều đến viện tử của thất cô nương, người có muốn đi không?” Một nô tỳ có gương mặt tròn trong số nô tỳ thân cận của Tiêu Như lắp bắp mở miệng nói.
Ý trong lời của nàng ta rất rõ ràng, đó là phải lôi kéo quan hệ với Hoàng hậu nương nương tương lai.
Nhưng Tiêu Như lại chẳng quan tâm, lạnh giọng quát lớn: “Sau này chớ có nhắc lại lời này nữa.”
Hoàng hậu nương nương? Thật buồn cười, cũng thật đáng thương, đáng tiếc! Những người này đâu biết rằng Tiêu thất cô nương xinh đẹp rạng rỡ của hiện tại cùng tên phế đế kia sẽ bị Phiên Vương giết chết trong đêm đại hôn chứ.
Đâu ai ngờ được rằng Lâm Vương Thế tử nổi danh mới là đích hoàng tử của Thái hậu và Tiên hoàng chứ?
Vì để phế đế do Quý phi sinh ra lên ngôi Hoàng đế, Tiên hoàng không tiếc đem đích tử do mình và Thái hậu sinh cho Lâm Vương nuôi nấng. Nhưng phế đế ngu ngốc vô đạo, đánh sưu cao thế nặng, tàn nhẫn tra tấn, lại bị chỉ tội lớn giết cha, bị quần thần cùng phế truất ngôi vị Hoàng đế.
Cuối cùng người thật sự trở thành Quân vương Vương triều chính là Lâm Vương Thế tử!
Còn về vận mệnh của Tiêu Du, nàng và phế đế đã định trước là phải chết, đừng trách nàng ta thấy chết không cứu.
---
Nè nè nè, đường tỷ cũng trọng sinh đó! Có kích động không mấy mom?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)