“Tiêu Du!” Quách Vân Thường nghe thấy nàng châm chọc nàng ta mập, tức giận đến gương mặt xinh đẹp vặn vẹo, sao nàng ta dám! Thế nhưng lúc này đã tới hành lang chính đường, bà tử theo bên cạnh ngoại tổ mẫu và đại cữu mẫu đã ra nghênh đón bọn họ, dù nàng ta có bất mãn thế nào cũng phải thu lại, bày ra tư thế của một thế gia quý nữ.
“Biểu tiểu thư, thất cô nương, mau mời vào trong, lão phu nhân đang hỏi.” Bà tử bên cạnh ngoại tổ mẫu đặt Quách Vân Thường ở vị trí đầu tiên khiến trong lòng nàng ta dễ chịu hơn, nhất thời lại cười bản thân mình quá nóng nảy.
Liếc biểu muội chỉ dẫn theo hai nô tỳ ở phía sau một cái, vẻ mặt nàng ta mang theo chút đắc ý và cao ngạo, người có phụ thân quan giai cao là nàng ta, người từ nhỏ đi theo ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu cũng là nàng ta, bất luận thế nào Tiêu Du đều không thể vượt mặt nàng ta được.
Tiêu Du không biết chỉ trong một lúc mà biểu tỷ của nàng đã tự suy diễn nhiều như vậy, nàng đi theo bà tử vào trong, nhớ đến ngày này của nhớ kiếp trước, người đến tuyên chỉ là một nội giám và một cô cô trong cung.
Bước vào cửa, nàng lặng lẽ ngẩng đầu, quả nhiên là hai người y như kiếp trước, nàng nhớ nội giám này là người của Tân hoàng, còn cô cô là người trong cung của Thái hậu.
Nghĩ đến Thái hậu, nàng hơi không vui mà chun mũi, Thái hậu nhìn thấy nàng và Tân hoàng chết đã cười đến rất vui vẻ.
“Người trong phủ đã đến đông đủ, mời thiên sứ tuyên chỉ.” Tĩnh Quốc công gừng càng già càng cay là lão thần đã trải qua ba triều, rất được triều thần tôn kính, địa vị ở Đại Tấn vô cùng cao, nhưng vẫn giữ thái độ hiền hoà với nội giám từ trong cung tới, khiến người khác không thể không cảm thán rằng Tĩnh Quốc công phủ có thể trải qua ba triều đúng là có nguyên do.
Tiêu Du dựa theo thứ tự đứng phía sau đường tỷ nhị phòng, vóc người nàng nhỏ nhắn, âm thầm đánh giá nội giám kia, tròng mắt tròn xoe khẽ nhúc nhích, nếu nàng báo tin với Tân hoàng, có phải sẽ có thể thoát mạng không.
Người trong cung vô cùng nhạy bén, Hà Hỉ cầm thánh chỉ màu vàng trong tay, ánh mắt sắc bén nhìn qua, thế nhưng chỉ nhìn thấy y khâm màu đinh hương, ông ta nhíu mày thu hồi tầm mắt nhìn Tĩnh Quốc công: “Công gia, xin hỏi vị nào là thất cô nương trong phủ?”
Giọng của nội giám hơi chói tai, chính đường rộng lớn im lặng đến có thể nghe thấy tiếng kim rơi, ánh mắt sáng ngời có thần của Tĩnh Quốc công nhìn về một phía, giọng nói đôn hậu: “A Du, đến chỗ tổ phụ nào.”
Tiêu Du nghe thấy tiếng tổ phụ gọi, chậm rì rì đi ra từ phía sau đường tỷ, ngọc bội treo bên eo kêu leng keng theo từng bước đi của nàng.
Hà Hỉ híp mắt đánh giá vị Hoàng hậu nương nương tương lai này, khi nhìn thấy đôi mắt thuần khiết sạch sẽ của nàng thì ông ta hơi sửng sốt, đúng là dung mạo không tệ, chỉ hy vọng bệ hạ có thể thích nàng.
“Thất cô nương, mời người theo sau quốc công.” Ông ta duỗi tay, làm dáng vẻ chuẩn bị tuyên chỉ.
Mặc kệ trong lòng mọi người nảy sinh bao nhiêu tâm tư bởi hành động đột ngột này của Hà Hỉ, giờ phút này tất cả đều an phận quỳ xuống nghe chỉ.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Tiêu thị, đích nữ Thứ sử Tô Châu, tôn nữ của Tĩnh Quốc công, xuất thân danh môn, bản tính hiền diệu… Ta phụng lệnh Hoàng Thái hậu, sắc lập ngươi làm Hoàng hậu, đã cùng Lễ bộ, Thái thường, Tông chính định ngày đại cát, nghênh đón ngươi vào trong cung, khâm chỉ!”
Trong chính đường mơ hồ có thể nghe thấy tiếng hít thở, đây là thánh chỉ phong Hậu! Bỗng chốc đủ loại ánh mắt hoặc hâm mộ hoặc ghen tị hoặc thương hại hoặc đồng tình đều cùng đổ dồn về thân ảnh nhỏ bé phía sau Tĩnh Quốc công.
Sao lại là nàng? Một nha đầu tam phòng mới từ Giang Nam hồi kinh…
Cũng thật đáng thương, nghe nói mấy phi tần cấp thấp trong cung đều chết rất thê thảm…
Tiêu Du nghe một tràn lời ca ngợi, trong lòng khổ sở, quả nhiên là thánh chỉ phong Hậu. Hu hu hu, hơn hai tháng nữa nàng sẽ phải chết.
“Thất cô nương, tiếp chỉ.” Hà Hỉ hơi khom người, thái độ còn cung kính hơn so với khi đối với Tĩnh Quốc công trước đó, bởi vì hiện tại thân phận của Tiêu Du đã không còn là một thế gia quý nữ bình thường nữa.
“Tiêu Du tiếp chỉ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Nàng dập đầu xuống đất, sau đó kính cẩn ngẩng đầu, vươn hai tay đón lấy thánh chỉ nặng nề.
Giọng nói của tiểu cô nương hơi mềm mại, sạch sẽ như dòng suối trong núi, lọt vào tai Hà Hỉ lại thêm vài phần thương hại, ông ta lại thở dài, chỉ hy vọng bệ hạ có thể thích nàng, nếu không thì, haiz!
Trong lòng Tĩnh Quốc công cũng không ngờ tôn nữ mới từ Giang Nam hồi kinh sẽ được phong làm Hoàng hậu, tính tình bệ hạ nắng mưa thất thường, xử lý việc triều chính lại càng tùy ý, động một chút là sẽ động thủ giết chết triều thần. Nhưng Tiên hoàng chỉ có một nhi tử như vậy, Hoàng hậu xuất thân từ Tĩnh Quốc công phủ nhìn sao cũng là một chuyện tốt, ông ta vuốt râu cười thành tiếng, mở miệng mời Hà Hỉ dùng trà.
Hà Hỉ thản nhiên thu một xấp ngân phiếu thật dày từ công phủ, nhưng không nhận lời: “Bổn giám còn phải hồi cung phục mệnh, không ở lại nữa.”
Ông ta là thân tín của bệ hạ, chấp chưởng Tư Lễ Giám, quyền lực có thể so với trọng thần một phương, trước mặt Tĩnh Quốc công cũng không thua kém, cũng chỉ có chuyện lớn như sắc phong Hoàng hậu mới có thể khiến ông ta đích thân đến tuyên chỉ.
“Đại giám đi thong thả.” Có không ít trọng thần trong triều khinh thường loại gian thần như Hà Hỉ, trong lòng Tĩnh Quốc công cũng hơi phê bình kín đáo nhưng không lộ ra ngoài mặt, chỉ có sắc mặt hơi trầm xuống sau khi Hà Hỉ xoay người.
Đoàn người trong cung được tiễn đi, hai tay Tiêu Du cầm thánh chỉ, hít sâu mấy hơi, khi thấy nội giám kia sắp ra khỏi cửa, nàng mới lấy hết can đảm bước về phía trước vài bước.
“Đại… Đại giám, ta, có chuyện muốn nói.” Bất chấp ánh mắt kinh ngạc khó hiểu của mọi người, nàng mở miệng gọi Hà Hỉ lại.
Hà đại giám kinh ngạc rồi nhướng mày xoay người, trong mắt mang theo chút hứng thú: “Cô nương mời qua bên này.” Trước khi định ra hôn sự này, ông ta cũng từng phái người điều tra về nữ nhi của Tiêu gia, tính tình rất hiền lành, chỉ đáng tiếc là quá nhu thuận, chưa đủ tư cách làm Mẫu nghi thiên hạ.
Nhưng bệ hạ cũng không cần một Hoàng hậu đoan trang cường thế.
Tiêu Du từng nghe nói vị Hà đại giám này cũng nổi tiếng máu lạnh như Tân hoàng, nàng vốn hơi sợ, nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn, nàng cần phải gặp mặt Tân hoàng mới có cơ hội tránh khỏi vụ ám sát hai tháng sau.
Nhưng chuyện nàng trọng sinh tuyệt đối không thể nói ra, vì vậy nàng suy nghĩ, đành phải đổi cách nói khác.
Cố gắng nhớ lại những thoại bản mình đã từng xem qua, nàng chạm chạp đi đến trước mặt Hà đại giám, mím môi giả vở tỏ ra thẹn thùng, xoắn ngón tay thấp giọng nói: “Đại giám, bệ hạ phong thái phi thường, dũng mãnh uy vũ, lòng A Du hướng về ngài ấy nhưng lại chưa từng được gặp… Có thể, có thể nói với bệ hạ rằng A Du muốn gặp bệ hạ một lần không.”
Ánh mắt Hà Hỉ nhìn nàng bỗng trở nên kỳ lạ, khi ánh mắt rơi xuống gương mặt phiếm hồng của tiểu cô nương thì đột nhiên sinh ra cảm giác thương xót không ai phát hiện ra, chẳng lẽ Tiêu thất cô nương này đã sớm sinh lòng ái mộ với bệ hạ? Nghĩ đến đây trong lòng ông ta lại căng lên, Thái hậu đưa mấy chục bức hoạ đến cho bệ hạ chọn Hoàng hậu, bệ hạ xem cũng không xem đã tiện tay rút một tấm, đó chính là nữ nhi Tiêu gia.
Nề nếp gia môn của Tiêu gia có thể sinh ra vị trí Hoàng hậu, mà trong số đích thứ, không hề ngoài ý muốn khi chọn trúng vị Tiêu thất cô nương, đích nữ tam phòng này.
Nhưng Hà Hỉ biết rõ tính tình bệ hạ thô bạo, từ khi kế vị đến nay đã đánh chết vô số phi tần, khiến các quý nữ trong kinh nghe thấy thì sợ đến tránh còn không kịp, thế mà vị này còn trực tiếp mở miệng nói lòng hướng về bệ hạ… Không thể không khiến người hoài nghi.
“Thất cô nương, việc này phải chờ bổn giám bẩm báo với bệ hạ.” Hà Hỉ ngoài cười nhưng trong không cười, ý cười nơi khóe miệng hơi lạnh, sợ là gặp bệ hạ rồi nàng lại sợ đến mức không nói nên lời ấy chứ.
Tính tình Tiêu Du đơn thuần, vừa nghe thấy lời này chỉ cho là Hà đại giám đã đồng ý, lại thấy mặt ông ta tươi cười, nàng khẽ thở phào, giọng điệu mang theo sự cảm kích: “Đại giám ngài thật tốt, A Du đa tạ ngài.”
Giọng nói của nàng vô cùng chân thành, trong mắt còn loé lên chút nước mắt khiến Hà Hỉ sửng sốt, hồ nghi chau mày.
Đột nhiên, Tiêu Du thấy hơi nhớ phụ thân của mình.
“A Du, đây là phúc phần của con, cũng là phúc phần của Tĩnh Quốc công phủ ta.” Thân là gia chủ, lần đầu tiên tổ phụ nhìn thẳng nàng một cách kỹ càng, trầm giọng nói.
“A Du hiểu ạ.” Tiêu Du gật đầu, mũi lại hơi chua xót, những người này đâu biết rằng phúc phần của nàng chính là hai tháng sau sẽ bị một mũi tên đâm xuyên tim.
“Ừm.” Tĩnh Quốc công hài lòng gật đầu, quay đầu mở miệng với đại nhi tức của mình: “Trông chừng cẩn thận chỗ A Du.”
“Nhi tức hiểu ạ.” Đại phu nhân Liễu thị cung kính đáp, vốn dĩ cũng nên như vậy, A Du là đích nữ do đích tử sinh, ngoại trừ nữ nhi Tiêu Lạc của bà ấy thì Tiêu Du là nữ nhi tôn quý nhất trong phủ.
Bà ấy nhìn lướt qua sắc mặt của ba nha đầu còn lại, lẳng lặng cụp mắt xuống, âm thầm lắc đầu. Nữ nhi của Nhu Di nương là Tiêu Như rất không an phận, gần đây rất thân cận với Lâm Vương Thế tử. Tiêu Oánh của nhị phòng tâm cao hơn trời, là dạng người ngu xuẩn chỉ biết ghen tị, nữ nhi của tiểu cô tử lại vô cùng cao ngạo. Chỉ sợ sau đó sẽ xảy ra chuyện, bà ấy phải giám sát chặt chẽ.
Bởi vì mẫu thân nên quan hệ của Tiêu Du và tổ mẫu hơi xa lạ, nhưng lại có quan hệ không tệ với vị đại bá mẫu này, nàng chậm rãi mở miệng, mang theo sự yếu ớt của một tiểu nữ nhi: “Đại bá mẫu, kiểu dáng y phục đang thịnh hành trong kinh hiện giờ là gì ạ? Y phục của con đều là kiểu của Giang Nam, biểu tỷ nói cũ quá rồi.”
Nàng muốn đến gặp Tân hoàng chắc chắn không thể mặc y phục cũ, nhưng nàng mới vào kinh không lâu, thật sự không chú ý kiểu dáng đang thịnh hành ở Vọng Kinh. Nếu đã như vậy, nàng chỉ đành phải hỏi đại bá mẫu, nàng cũng nhìn thấy sắc mặt của biểu tỷ không tốt lắm.
Lời này vừa nói ra, Quách Vân Thường nghẹn tức trong họng, sắc mặt càng u ám, khó khăn lắm mới nặn ra được nụ cười khi ngoại tổ mẫu nhìn qua.
“Biểu tỷ chỉ nói đùa thôi, sao biểu muội có thể coi là thật? Chỉ là biểu tỷ muốn mượn cớ để tặng bộ váy mới cho muội thôi mà.”
Tiêu Du chớp mắt cười, hơi thán phục tốc độ biểu tỷ thay đổi sắc mặt.
“Chuyện này có gì đâu, đại bá mẫu đã đến Khúc Y Các đặt may y thường và trang sức mới cho con và đám Như nhi từ lâu rồi, tất cả đều là kiểu dáng thịnh hành trong kinh, đảm bảo các con sẽ thích.” Đại phu nhân thầm liếc ngoại sanh nữ đang tỏ vẻ bất ngờ, cười vỗ tay Tiêu Du.
“Đa tạ bá mẫu.” Tiêu Du vốn đã xinh đẹp, vì ám ảnh về cái chết đã vơi đi nên khi cười cũng rạng rỡ hơn, ánh mắt lấp lánh hơn.
Đại phu nhân nghe thấy tiếng gọi mềm mại của nàng, sắc mặt ôn hoà, dịu giọng quan tâm đến thân thể của nàng.
Nhị phu nhân nhận ra Tiêu Du đã sắp trở thành Hoàng hậu tôn quý, cũng xen vào nói vài lời quan tâm, các thiếu phu nhân còn lại cũng hùa theo, bỗng chốc trong chính đường trở nên hoà thuận vui vẻ.
Một lúc sau, lão phu nhân dặn dò Tiêu Du xong thì cáo từ vì mệt mỏi, mọi người cũng lần lượt rời khỏi chính đường theo thứ tự.
Ra khỏi chính viện, Tiêu Du đi cùng đường tỷ biểu tỷ, biểu tỷ lạnh lùng nhìn nàng rồi nghênh ngang bỏ đi, lục đường tỷ thì kể cho nàng nghe hai lời đồn đãi bằng giọng điệu mỉa mai, nào là nhà nào trong kinh lại bị tịch thu, nhà nào lại chọc giận Thánh thượng bị chém rồi.
Kiếp trước Tiêu Du cũng từng nghe những lời này, nhưng lúc này bởi vì có chuyện quan trọng hơn vướng bận trong tim nàng, nàng nghiêng đầu nhìn lục đường tỷ nói: “Sau này ta chính là Hoàng hậu, bệ hạ là phu quân của ta, tại sao đường tỷ lại nói những chuyện này với ta?”
Nàng cảm thấy hơi khó hiểu, trong thoại bản đều nói phu thê là một thể đồng lòng, vì sao đường tỷ lại dám nói xấu bệ hạ trước mặt nàng? Kiếp trước nàng ngại không dám hỏi, nhưng kiếp này mạng nhỏ của nàng và bệ hạ cột chung với nhau, làm không tốt thì hai tháng sau sẽ chết, vậy thì cứ hỏi thôi, chẳng có gì phải sợ cả.
Vừa dứt lời, Tiêu Du nhìn thấy sắc mặt của lục đường tỷ trở nên hốt hoảng và tức giận.
“Thật không biết tốt xấu!” Lục đường tỷ nói xong thì tức tối dẫn tỳ nữ rời đi, lúc đến chỗ ngoặt còn xoay chân một cái.
“Thất muội, muội, haiz!” Tiêu Du thu hồi tầm mắt, ngũ đường tỷ lại thở dài một hơi, ánh mắt nhìn nàng như nhìn một người sắp chết, tràn đầy sự thương hại.
Nói xong, ngũ đường tỷ nhìn nàng một cách sâu xa, cho đến khi Tiêu Du cũng rời đi.
Tiêu Du dừng lại, một cơn gió thổi qua, nàng hít mũi, hốc mắt đỏ lên, nàng muốn sống thì chỉ có thể dựa vào chính mình, những người này không ai thật lòng quan tâm nàng cả.
“Tiểu thư, gió lớn quá, chúng ta mau về thôi.” Xuân Hoa và Thu Thực không hề cảm thấy mừng rỡ như điên khi tiểu thư nhà mình được phong làm Hoàng hậu, mà ngược lại trong lòng thấy buồn rầu vì lo cho tương lai tiểu thư ở trong thâm cung sẽ không dễ sinh tồn.
“Ừm.” Nàng dùng sức gật đầu, quyết tâm muốn cứu lấy mạng nhỏ của mình!
Bệ hạ nhất định sẽ gặp nàng đúng không? Những tiểu thư trong thoại bản hay những thư sinh truyền lời đều đã vui mừng mà đi, nàng còn cùng bệ hạ đính hôn nữa.
Cứ nghĩ đến chuyện mình và bệ hạ hai tháng sau sẽ cùng chết, trong lòng nàng bỗng nhiên có cảm giác đồng cảm, nên cũng không còn sợ vị bạo quân này nữa.
---
Tư Mã - bệnh nhân tâm thần - Qua: Mến mộ trẫm? Đầu óc có bệnh mà còn bụng dạ khó lường, giết!
Tiêu - đơn thuần - Du (khóc thút thít): Bệ hạ, A Du nói đùa thôi.
Tư Mã - bệnh nhân tâm thần - Qua: Dám lừa trẫm! Kéo ra ngoài đánh chết!
Tiêu - đơn thuần - Du (khóc thút thít): Bệ hạ, hai chữ mến mộ làm sao có thể đủ để thể hiện tình yêu của A Du đối với ngài chứ, hức hức hức ~
Nữ chính thật sự là một cô bé đáng thương đơn thuần lại thích khóc, còn hơi yếu đuối! Hãy tin tôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)