“Đau… Đau quá…”
Một ngày thu, ánh mặt trời xuyên qua song cửa chạm hoa, lẳng lặng chiếu lên khoảng không trước rèm giường, trên rèm thêu mấy đoá hoa lan sinh động, gió thổi lên khiến người bên trong như ẩn như hiện.
Gương mặt trắng như sứ của nàng chỉ nhỏ bằng bàn tay, làn da vô cùng mịn màng đàn hồi, mái tóc đen nhánh, đôi môi đỏ hồng, đôi mắt dù đang nhắm cũng có thể mê hoặc tinh thần người khác, càng đừng nhắc đến dáng vẻ nàng nhíu hàng mày lá liễu lại càng khiến người khác thương xót biết bao.
Bỗng nhiên rèm rung chuyển kịch liệt, sau đó một tràn tiếng than khóc vỡ vụn phá vỡ sự yên tĩnh.
Hai nô tỳ canh giữ ở ngoài đang thêu thùa, nghe thấy âm thanh thì sắc mặt chợt thay đổi, ném kim chỉ qua một bên rồi vội vàng chạy vào trong.
Vén rèm lên, nhìn thấy gương mặt trắng trẻo của người trên giường đẫm nước mắt, ngón tay không ngừng giãy giụa, hai nô tỳ nhìn nhau một cái, cảm thấy vô cùng đau lòng. Hai người không quan tâm đến quy củ gì nữa, một người lấy khăn tay lau mồ hôi, một người dùng tay khẽ vỗ tiểu thư đang rơi vào mộng yểm.
“Tiểu thư mau tỉnh lại, mau tỉnh lại đi!”
Từ ngày trở về Tĩnh Quốc công phủ này, thân thể tiểu thư không được tốt lắm, hai ngày này ngủ cũng không yên ổn, thế mà đại nhân và phu nhân lại đang ở Đông đạo Giang Nam của Tô Châu xa xôi, trong tam phòng cũng không có chủ tử quản sự. Hai nô tỳ Xuân Hoa và Thu Thực tận mắt nhìn thấy tinh thần của tiểu thư suy sụp ngày qua ngày, trong lòng sốt ruột đến không chịu được.
Giờ này chỉ là nghỉ trưa mà tiểu thư lại bị ma yểm, nhìn mồ hôi trên trán nàng chảy đến sắp thấm ướt khăn tay, mái tóc ướt nhẹp dán lên gương mặt, khiến gương mặt nàng lại trắng hơn.
Bên tai vang lên âm thanh quen thuộc, cuối cùng Tiêu Du cũng chạy thoát khỏi sự sợ hãi và đau đớn vô tận, nàng mở to mắt mệt mỏi dựa lên trụ giường, cả người như mới vớt từ trong nước ra, một tay che ngực cảm nhận sự đau đớn còn chưa hoàn toàn biến mất.
Nàng lại mơ thấy ngày mà bản thân mình bị một mũi tên đâm xuyên tim, mũi tên đó sắc bén đến vậy, dễ dàng đâm xuyên qua thân thể của nàng, cướp đi sinh mệnh của nàng.
Tiêu Du sợ đau, mỗi lần cảm nhận được nỗi đau xuyên tim này đều khóc đến chết đi sống lại, nàng cũng sợ chết, mỗi lần nghĩ đến việc mình sắp phải chết thì trong lòng liền vô cùng uất ức, khuôn mặt nhỏ nhăn lại.
“Tiểu thư, người mau uống ngụm trà an thần để bình tĩnh lại đi.” Hai nô tỳ lo lắng nhìn nàng, Tiêu Du cười yếu ớt với hai người.
“Tiểu thư, đây đã là lần thứ ba người bị ma yểm rồi, hay là nô tỳ đi nói với đại phu nhân rồi tìm một đại phu đắc lực đến đây nhé.” Xuân Hoa là nô tỳ cận thân của nàng, vì là nô tỳ được sinh ra trong Tĩnh Quốc công phủ nên so với Thu Thực xuất thân từ Giang Nam đúng là có nhiều biện pháp hơn.
Tiểu thư nhà bọn họ là đích trưởng nữ của lão gia tam phòng của Tĩnh Quốc công phủ, bởi vì lão gia làm Thứ sử ở Tô Châu của Đông đạo Giang Nam nên mười năm liền tiểu thư đều ở Giang Nam, gần đây bởi vì đại thọ của lão phu nhân nên nàng mới về Tĩnh Quốc công phủ.
Nhưng không ngờ trở về phủ không đến nửa tháng, ban đêm tiểu thư bắt đầu mơ thấy ác mộng, hôm sau đã mời đại phu, bốc thuốc, nhưng Xuân Hoa luôn cảm thấy tinh thần của tiểu thư vẫn chưa hồi phục.
Đã uống thuốc hai ngày nhưng vẫn mơ thấy ác mộng, mắt thấy tiểu thư dường như đã ốm đi, trong lòng Xuân Hoa sốt ruột không thôi.
“Không cần, chút việc nhỏ này không cần phải làm phiền đại bá mẫu. Lấy cho ta bộ y phục, ta nghỉ một lúc cũng ổn rồi.” Tiêu Du mở miệng ngăn cản hành động của nô tỳ, nô tỳ không hiểu tại sao nhưng nàng thì hiểu.
Nàng đâu có bị ma yểm? Mà là mơ thấy cảnh tượng nàng chết của kiếp trước, trước mắt tràn ngập màu đỏ, khắp nơi đều là máu…
Là trời cao chiếu cố, đã cho Tiêu Du một cơ hội trọng sinh, khiến nàng chết rồi nhưng lại được trùng sinh đến đây. Hai ngày trước nàng còn mơ màng nghĩ là mình thật sự đang nằm mơ, nhưng đoạn ký ức kia chân thật đến vậy, nàng không cách nào thuyết phục tất cả đều do nàng đang suy diễn.
Nàng ngơ ngẩn ngồi trên giường, để mặc Thu Thực giúp nàng cởi y phục mướt mồ hôi ra, hiện giờ nàng mới từ Tô Châu về Tĩnh Quốc công phủ ở Vọng Kinh, phụ thân đang nhậm chức ở Tô Châu, mẫu thân thì ở bên cạnh đệ đệ bị bệnh, tổ mẫu và đại bá mẫu trong phủ vẫn còn hơi xa lạ, chuyện nàng tỉnh lại biết mình có thêm hai tháng ký ức không thể nói với ai cả.
Không sai, chỉ có hai tháng ngắn ngủi, nàng từ Tô Châu đến Tĩnh Quốc công phủ chỉ có ba tháng đã chết, mà hôm nay Xuân Hoa nói với nàng là nàng đã đến công phủ được nửa tháng… Nói cách khác hơn hai tháng nữa nàng sẽ chết.
Tiêu Du hít cái mũi nhỏ nhắn đáng yêu, nước mắt to như hạt châu không nhịn được lại lăn xuống, hu hu hu nàng không muốn chết, nàng muốn sống thật lâu thật lâu cơ!
Thu Thực đang giúp tiểu thư thay tiểu y mềm mại, tay còn chưa chạm vào làn da nõn nà của tiểu thư đã thấy một giọt nước mắt chảy xuống tiểu y màu hồng ở phần bụng, gương mặt lo lắng của Thu Thực đỏ lên, thầm mắng bản thân một phen.
Năm nay tiểu thư vừa mới 16 tuổi, lớn hơn tiểu công tử tận mười tuổi, trước khi tiểu công tử chưa ra đời, tiểu thư chính là viên ngọc được nâng niu trong tay đại nhân và phu nhân, tất cả mọi thứ đều là tốt nhất.
Tuy rằng sau khi tiểu công tử ra đời, phu nhân đối với tiểu thư hơi lơ là, không còn chăm lo chu toàn như trước nữa, đặt hết tất cả tâm tư lên người ấu tử, nhưng dù sao nàng cũng là đích nữ của Thứ sử gia, chưa bao giờ bị đối xử lạnh nhạt. Được nuôi dưỡng chiều chuộng quanh năm suốt tháng, nàng không chỉ có dung nhan xinh đẹp như hoa mà còn có làn da trắng nõn mịn màng.
Tiểu thư đến Tĩnh Quốc công phủ rộng lớn và nghiêm ngặt này bị lạnh nhạt và xa lánh như vậy… còn không phải là vì các tiểu thư khác trong phủ ghen ghét tiểu thư vừa yêu kiều lại mỹ miều sao…
“Thất cô nương, thất cô nương, lão nô có việc cầu kiến.”
Rèm giường khép chặt lại, Tiêu Du được hầu hạ thay tiểu y mới, còn chưa mặc áo ngoài đã nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, nàng nghĩ lung tung gì đó rồi mặc một cái áo màu đinh hương đi ra ngoài, Tô bà theo nàng từ Giang Nam trở về đang ở bên ngoài nói chuyện với một bà tử mặc đồ hoa lệ.
Từ nhỏ nàng đã ở Tô Châu cùng phụ mẫu thân sinh, trong nhà chỉ có một nữ nhi là nàng, sau này thì có thêm một đệ đệ, chỉ đơn giản như vậy, làm gì nhìn thấy qua cả đám người thân đông đúc như vậy.
Cho nên khi Tiêu Du làm quen mọi người có thể nói là trong tình trạng đầu óc mơ màng, mất khoảng hai ngày mới làm rõ được quan hệ.
Đại bá mẫu chưởng gia, Tiêu Du cũng chỉ có chút ấn tượng với bà tử bên cạnh bà ấy, đúng là có một bà tử họ Lý.
Nàng gật đầu, mở miệng theo lễ nghĩa: “Lý bà, đại bá mẫu gọi ta có việc gì sao?”
Tuy đã cố gắng tỏ vẻ đoan trang, nhưng giọng nói mềm mại yêu kiều của nàng lại không cách nào thay đổi được.
Vẫn là một tiểu cô nương đơn thuần, Lý bà tử nhìn nàng, khó có khi mỉm cười: “Thiên sứ đến công phủ, cả nhà đều phải quỳ hành lễ, đại phu nhân bảo lão nô mời người qua.”
Thiên sứ?! Hàng lông mi đen rậm của Tiêu Du run rẩy, không tự chủ được mà siết chặt góc váy, kiếp trước lúc nàng còn sống, thiên sứ chỉ ghé qua một lần, đó chính là… ngày nàng được Tân đế phong làm Hoàng hậu!
Hu hu hu… Tân đế là nhi tử của Tiên hoàng và Quý phi, từ nhỏ đã trái tính trái nết, giết người như cỏ, Tiêu Du từng nghe người ta nói sau khi hắn giết cha mới lên ngôi Hoàng đế. Vì vậy trong đêm tân hôn ba tháng sau khi lên ngôi, hắn mới bị Phiên vương lấy danh nghĩa phất cờ báo thù cho Tiên hoàng đâm chết, liên luỵ Tân hậu vừa mới vén khăn cưới là Tiêu Du cũng mất mạng! Mà còn là chết trong trạng thái đói bụng, trên đầu đội mũ phượng nặng ngàn cân!
“Lý bà, ta sửa sang lại đầu tóc rồi sẽ qua đó ngay.” Tiêu Du cố nén sự chua xót trong mũi và ngón tay run rẩy, làm bộ không có việc gì mà trả lời.
Lý bà hài lòng gật đầu, xoay người rời đi, nhị phòng và tam phòng cách đây không xa, bà ta còn phải đi thông báo cho ngũ cô nương của nhị phòng.
Bà tử vừa đi, nô tỳ liền thức thời chải lại đầu tóc cho Tiêu Du, chải thành một búi tóc nhẹ nhàng, cài trâm lung linh, bên ngoài y sam treo ngọc châu, dưới chân thay đôi giày nạm trân châu, vậy là đủ.
“Tiểu thư.” Xuân Hoa thấy nàng chậm chạp bất động thì nhẹ giọng gọi, Tiêu Du hoàn hồn ra khỏi hồi ức, hít mũi, ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra khỏi cửa.
Nàng không những không dám kháng chỉ mà còn không dám đến trễ, nếu không chẳng cần chờ đến hai tháng sau, bây giờ nàng đã chẳng giữ được cái mạng nhỏ của mình rồi. Kiếp trước biểu tỷ Quách Vân Thường và hai đường tỷ trong phủ thường xuyên nói bên tai nàng rằng mỗi khi Tân đế không vui thì sẽ tiêu diệt cả tộc nào đó, cứ không vui thì sẽ đánh chết quan lại quyền quý nào đó, cửa khẩu phía đông trong kinh máu chảy thành sông, bãi tha ma ở phía tây thi thể chất thành núi. Cũng vì vậy mà trong ngày thành hôn, Tiêu Du không nhớ gì, chỉ nhớ rõ một câu, đó là nhất định không được khiến Tân đế không vui!
Xuân Hoa và Thu Thực đi theo sau nàng, cảm nhận được sự khác thường của tiểu thư thì nhìn nhau một cái, trong mắt có vẻ sầu lo. Trong phủ không có đại nhân và phu nhân, tiểu thư không có chỗ dựa, chỉ có thể cẩn thận một chút.
Tiêu Du bước đi hơi nhanh, sau khi vòng qua hai cánh cửa thì đúng lúc gặp một đoàn người, nữ tử đi đầu búi tóc cao mặc hồng y, mặt mày thoáng mang theo vẻ kiêu căng, lúc liếc nhìn Tiêu Du thì hờ hững gọi một tiếng biểu muội, nô tỳ phía sau nàng ta còn chẳng nhìn thẳng khiến Xuân Hoa và Thu Thực nhíu mày, đây rõ ràng là không để tiểu thư nhà họ vào mắt mà.
Nữ tử đi đầu là nữ nhi của cô cô thân sinh của Tiêu Du, đích nữ của Hoài Hóa đại tướng quân, tên Quách Vân Thường, bản tính hào phóng, tướng mạo xinh đẹp, rất được lòng Tĩnh Quốc công và Tĩnh Quốc công phu nhân, địa vị ở Tĩnh Quốc công phủ chỉ cao hơn chứ không hề thấp hơn thứ nữ đại phòng và đích nữ nhị phòng, còn đích nữ đại phòng đã xuất giá từ lâu, cũng chẳng còn liên quan gì nữa.
“Biểu tỷ.” Giờ khắc này trong lòng Tiêu Du đang rất căng thẳng, tất nhiên không để ý đến sự khác thường của hai tỳ nữ phía sau, cũng không để sự khinh thường của Quách Vân Thường vào mắt, nàng uể oải đáp lại một câu rồi tự mình đi về phía trước.
So với Quách Vân Thường, Tiêu Du nhỏ nhắn xinh xắn hơn, nhưng dung nhan tinh xảo đó lại khiến Quách Vân Thường luôn tự hào về dung mạo của mình trở nên mờ nhạt không chút nổi bật.
Sắc mặt Quách Vân Thường trầm xuống, từ khi thấy biểu muội này hồi kinh thì trong lòng nàng ta đã không vui, không chỉ bởi vì dung mạo của nàng, mà còn vì thái độ của người trong phủ. Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu coi trọng đích thứ, mặc dù nàng ta là ngoại tôn nữ nhưng lại được yêu thương hơn cả tôn nữ chân chính trong phủ, biểu tỷ biểu muội đại phòng và nhị phòng đều phải lấy lòng nàng ta.
Hoài Hóa tướng quân phủ ở Hà Bắc Đạo, cách kinh thành một khoảng khá xa, đa phần thời gian trong năm nàng ta đều ở trong Tĩnh Quốc công phủ, mà cũng ở đến rất thoải mái.
Thế mà lại xuất hiện một đích nữ tam phòng khiến địa vị biểu tiểu thư của nàng ta vô hình trung bị thấp đi không ít, trong lòng Quách Vân Thường khó chịu nên khi nhìn biểu muội này cũng thấy không vừa mắt. Nhưng nàng ta là biểu tiểu thư hào phóng khéo léo ai ai trong phủ cũng khen ngợi, nên biểu hiện bên ngoài phải làm cho đúng.
“Biểu muội, muội rất vất vả mới từ Giang Nam Đạo hồi kinh, chắc là vẫn chưa quen thuộc với mọi thứ trong kinh, lẻ loi một mình cũng không ra ngoài. Ngoại tổ mẫu muốn ta chiếu cố muội nhiều hơn, bộ y sam trên người muội cũng hơi cũ rồi, ở chỗ biểu tỷ có một chiếc váy dài chấm đất màu xanh biếc, là kiểu dáng thịnh hành trong kinh, đợi chút ta cho người đưa đến viện của muội nhé.” Trong nháy mắt trên mặt Quách Vân Thường đã nở nụ cười, mang theo sự kiêu ngạo cao cao tại thượng.
Nói đến cùng có đẹp hơn nữa thì sao chứ, tính cách kém cỏi cũng vô dụng thôi.
Sắc mặt của Xuân Hoa và Thu Thực hơi thay đổi, lời này của biểu tiểu thư là đang thầm châm chọc tiểu thư từ nơi hẻo lánh hồi kinh nên trông nghèo nàn. Nhưng Giang Nam giàu có và đông đúc, tiểu thư lại là đích nữ duy nhất của Thứ sử phủ, làm sao lại nghèo nàn được!
“Ồ, vậy đa tạ biểu tỷ.” Trong lòng Tiêu Du đang vừa bi thương lại hoảng hốt, ngón tay nắm chặt váy rồi buông ra rồi lại nắm chặt, trả lời hơi qua loa.
Hiện tại nàng chỉ quan tâm đến một việc, đó là mạng nhỏ của nàng!
Đôi môi đỏ của Quách Vân Thường khẽ nhúc nhích, cười khảy một tiếng nhỏ đến không thể nghe thấy.
“Nhưng y phục của biểu tỷ có kích cỡ hơi lớn, đặc biệt là vòng eo sợ là phải sửa lại.” Vòng qua một cánh cửa, Tiêu Du vô tình nhìn thoáng qua biểu tỷ đang đi phía trước, lúc này mới cảm thấy thái độ vừa rồi của mình hơi không thoả đáng.
Biểu tỷ bày tỏ thiện ý, sao nàng có thể đáp lại qua loa được, vì thế nàng đè nén sự đau khổ khi vận mệnh đang bị đe doạ, vô cùng thành khẩn mà bổ sung một câu.
---
Tiêu thất cô nương: Muốn sống, muốn sống hu hu hu ~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)