Thái Miếu dùng để tế bái Tiên hoàng tự nhiên xuất hiện vũng máu, trong lúphút chốc mọi người đều hoảng loạn không thôi, không khỏi nhớ đến một vài chuyện kỳ lạ và quái dị.
Phải chăng đây là Tiên hoàng bày tỏ sự không hài lòng với đại hôn của Đế Hậu?
“Bệ hạ, trong Thái Miếu có vũng máu, sợ rằng hôm nay không thể bái tế.” Tông chính quan nơm nớp lo sợ bước lên bẩm báo, sợ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Tân hoàng.
Đây là điềm xấu, nếu như truyền ra ngoài thì không biết sẽ gây nên sóng to gió lớn thế nào?
“Không thể tế bái, vậy thì không bái nữa.” Trên mặt Tư Mã Qua mang theo ý cười, giọng điệu khi nói chuyện cũng rất ôn hòa, dường như không hề để bụng.
Tông chính quan khẽ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên đầu.
Nhưng không đợi hắn ta thở phào hoàn toàn, Đế vương trên đỉnh đầu lại mở miệng nói: “Quan viên quản lý Thái Miếu, cung nhân hầu hạ trong Thái Miếu đều xử tử hết. Nếu Tiên hoàng đã thích mùi của máu như vậy, thân là nhi tử sao có thể phụ lòng ông ta chứ?”
Giọng điệu hắn chợt sắc bén xen lẫn với sát ý dữ tợn, Tư Mã Qua rít từ kẽ răng ra mấy chữ: “Lập tức xử tử.”
Vừa dứt lời, Long Hổ Vệ bên cạnh Đế vương lập tức lạnh mặt bước lên, trong tay bọn họ cầm đao, ánh mắt lạnh như băng nhìn người của Thái Miếu.
Tông chính quan lập tức quỳ rạp dưới đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, một câu cũng không nói nên lời.
“Giờ lành đến chưa?” Lúc này, một giọng nói mềm mại không đúng lúc vang lên.
Tông chính quan ngẩng đầu, nhìn thấy một ánh mắt trong veo, là người thò ra từ phía sau bệ hạ, hắn ta đột nhiên lấy hết dũng khí, gấp gáp nói: “Chưa đến, còn một khắc nữa mới đến giờ lành.”
Nhưng sau khi nói xong câu này, dũng khí của hắn ta liền mất đi, ánh mắt trở nên ảm đạm, giờ lành có đến hay chưa thì có tác dụng gì chứ, những cung nhân này và đồng liêu của hắn ta cũng đều phải chết thôi.
Tiêu Du gật đầu như có việc gì đó, sau đó nàng nhanh chóng ôm lấy cánh tay của bệ hạ đang nổi nóng: “Bệ hạ, A Du không muốn nhìn thấy máu, ngửi thôi đã thấy buồn nôn rồi.”
Nàng vừa lắc tay hắn vừa nhỏ giọng làm nũng, cộng với gương mặt hơi tái nhợt, trông thật khiến người ta thương xót.
Nam nhân đang trong cơn thịnh nộ vô cảm cúi đầu nhìn nàng, lốc xoáy trong mắt sâu không thấy đáy như đêm đen: “Nàng muốn thế nào?” Hắn dùng một tay xoa mặt Tiêu Du.
Tiêu Du thuận thế cọ vào lòng bàn tay hắn, nghiêm túc nói: “Bệ hạ, đương nhiên là bảo các cung nhân mau lau vũng máu trước, A Du ngửi thấy cũng sắp nôn bữa sáng ra rồi.”
“May mà ngài chỉ cho A Du ăn cháo, bệ hạ ngài thật tốt!” Tiêu Du cười ngọt ngào với hắn, thuận tiện tâng bốc hắn một chút.
Trên thực tế tim của tiểu cô nương đã đập đến sắp nhảy ra ngoài, bởi vì hiện tại bệ hạ trông rất đáng sợ, hắn còn muốn giết người nữa.
“Làm theo lời Hoàng hậu nói.” Bất ngờ là Đế vương nguy hiểm lại thật sự phất tay bảo Long Hổ Vệ lui xuống.
Các cung nhân sống sót sau hoạn nạn, run rẩy liều mạng nhào vào Thái Miếu, dùng y phục, dùng bàn tay, thậm chí dùng cả mặt mình, giành giật từng giây từng phút lau đi vũng máu đang tràn trên mặt đất.
Tiêu Du nhìn cảnh tượng này, hơi khó chịu xoay người ôm eo nam nhân, vùi đầu vào trong, nghẹn giọng nói: “Bệ hạ, ngài cũng đừng nhìn nữa, máu ghê tởm quá. Một lát lúc chúng ta quỳ lạy dính vào chắc chắn sẽ rất khó ngửi, cho nên sau khi hồi cung A Du có thể hay thay y phục không?”
Đôi mắt nàng xoay một vòng, nhân cơ hội đề cập đến chuyện muốn thay y phục trên người, đừng khi dễ nàng không hiểu, đây rõ ràng là y phục của nam tử, mà còn là đồ cũ.
“Nàng muốn bái ông ta?” Giọng điệu của Tư Mã Qua chợt u ám, tay dùng sức véo lên eo nàng một cái.
Tiêu Du đau đớn, trong mắt lập tức nổi lên một lớp sương mù, nức nở hai tiếng rồi thấp giọng lẩm bẩm trong lòng Tư Mã Qua: “Bệ hạ, đây là Tiên hoàng, phụ thân ruột là bệ hạ ngài, dựa theo lễ nghĩa là phải quỳ bái mà.”
“Nhưng mà.” Nàng chuyển chủ đề, trong giọng nói mang theo chút giảo hoạt: “Bệ hạ không muốn bái, một lát chúng ta sẽ đóng cửa lại, vậy thì sẽ không ai nhìn thấy được rốt cuộc chúng ta có bái hay không. Có đôi lúc con người phải học cách linh hoạt, dù sao Tiên hoàng cũng đã qua đời rồi, cũng không thể bò từ trong quan tài ra mắng chúng ta, một lát nếu ngài không hài lòng còn có thể mắng Tiên hoàng nữa mà. A Du bảo đảm đây là bí mật nhỏ giữa hai chúng ta, A Du tuyệt đối tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.”
Đây là bằng mặt không bằng lòng do Liên Dịch dạy nàng. Vì vậy, sau đó nàng dám đối xử với mẫu thân Cố thị như vậy, đến nay cũng không bị ai phát hiện.
Đây chính là cách hành xử thông minh mà Tiêu Du tổng kết ra được.
“Nàng ngốc, nàng cũng hiểu không ít chuyện nhỉ.” Trong mắt Tư Mã Qua hiện lên một tia không rõ, tách biệt với sự hung ác trước đó: “Nàng nói không sai, cho dù trẫm muốn ném hài cốt của ông ta ra, chỉ cần không ai biết thì sẽ không ai nói được gì cả.”
Nghe vậy, Tiêu Du hơi đắc ý cong khóe miệng, chắp tay trong lòng hắn.
“Sạch chưa?” Tâm trạng của Tư Mã Qua thoáng chuyển biến tốt đẹp, dùng giọng điệu lạnh nhạt hỏi Tông chính quan kia.
“Bẩm bệ hạ nhân từ, tất cả đều đã được chuẩn bị thỏa đáng.” Tông chính quan thật sự sắp khóc tới nơi, trong lòng cầu nguyện bệ hạ hãy quên đi mệnh lệnh đã hạ trước đó.
“Tất cả lui xuống hết.” Tiêu Du làm bộ phân phó, nam nhân lạnh nhạt nhìn nàng, không nói gì.
Các cung nhân vừa nghe thấy, lập tức vừa lăn vừa bò thoát khỏi nơi này, bọn họ đã may mắn nhặt về được một mạng.
Hai người đi vào trong Thái Miếu, Tiêu Du lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Kiếp trước khi nàng chết, Thái hậu đã đường hoàng lấy danh nghĩa bệ hạ giết cha. Hôm nay nếu bệ hạ giết cung nhân trong lúc bái tế Tiên hoàng, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ bất lợi cho hắn.
Nam nhân cao lớn đang đứng trước bức họa của Tiên hoàng nhìn bằng ánh mắt lạnh lẽo, một nén nhang cũng không thắp.
Tiêu Du cũng ngẩng đầu nhìn bức họa kia, bệ hạ không quỳ nàng cũng không quỳ, nàng còn nhỏ giọng thì thầm: “Bệ hạ, tài nghệ của họa sĩ trong cung thật tệ.”
Nhìn một loạt các bức họa này ngoại trừ đều là nam nhân thì có gì khác nhau đâu? Tất cả đều có đôi mắt thon dài, gương mặt tròn trịa.
“May mà dáng vẻ của bệ hạ ngài và Tiên hoàng không giống nhau, nếu không A Du chịu thiệt rồi.” Nàng nhỏ giọng nói, trong lòng còn cảm thấy may mắn.
Giọng nàng tuy nhỏ nhưng nam nhân vẫn nghe thấy, hắn hờ hững liếc nhìn nữ tử, che đi sự châm chọc dưới đáy mắt. Gương mặt của hắn và Tiên hoàng có bảy phần giống nhau, quan hệ phụ tử là điều mà đến chết cũng không thể thay đổi được.
“Đi thôi.” Giờ này khắc này, trong lòng hắn khó có khi bình tĩnh, có là những lời vừa rồi của nữ tử đã cho hắn biết rằng tất cả đều không giống nữa. Tiên hoàng có như thế nào thì hiện giờ chẳng qua cũng chỉ là một bức họa, ha!
Tiêu Du gật đầu, đi theo hắn ra ngoài, lúc ngồi lên long liễn thì không kìm được mà ngáp một cái. Hôm nay dậy sớm, nàng còn chưa ngủ đủ.
Ngả vào bên cạnh bệ hạ, nàng lặng lẽ rũ đầu xuống bắt đầu ngủ gật. Có lẽ do ngồi trong long liễn thật sự rất thoải mái, chỉ chốc lát sau nàng đã dựa vào nam nhân ngủ say, lông mi cong vút tạo thành bóng râm trên mặt.
“Về Thái Thần điện.” Trong lúc mơ màng, nàng thoáng nghe thấy có người phân phó.
Long liễn trở về Thái Thần điện, Tư Mã Qua hơi cúi người bế tiểu cô nương đang ngủ say sưa xuống, không nhanh không chậm đi vào điện, hành động này khiến không ít người kinh ngạc đến rơi tròng mắt.
Đêm qua bệ hạ đã đối với Tân hậu rất đặc biệt, hôm nay lại cũng khác với người thường sao?
Khóe mắt cung nhân liếc nhìn sắc mặt Tân hậu hồng nhuận, trong lòng thầm tính toán.
Sau khi đặt người lên giường, dường như bị nữ tử lây nhiễm, Tư Mã Qua cũng lười biếng ngáp một cái, hắn đặt nữ tử vào bên trong rồi cũng tùy ý nằm xuống khép lại hai mắt.
Không ai nhớ tới Hoàng Thái hậu ở Thượng Ninh cung.
Ở Thượng Ninh cung, Thái hậu nghe nói Tư Mã Qua không làm lớn chuyện ở Thái Miếu, bà ta đen mặt bẻ gãy một đoạn móng tay.
“Nương nương không cần lo lắng, hôm qua chúng ta đã chuẩn bị ổn thỏa, ngài xem hôm nay khăn vẫn sạch sẽ, chứng tỏ Hoàng thượng vốn không hề chạm vào nàng ta.” Ma ma mở miệng khuyên bảo Thái hậu, chuyện hôm qua mà bà ta nói chính là chén thuốc tuyệt tử kia.
Loại thuốc đó vô cùng độc, chỉ cần uống một ngụm, cả đời này nữ nhân cũng đừng hòng có được tin vui.
“Hơn nữa cung vụ đều nằm trong tay nương nương, nàng ta không gây nổi sóng gió gì đâu.”
“Bảo Tịch Chiêu nghi và Lưu Mỹ nhân đến chỗ ai gia thỉnh an.” Thái hậu suy nghĩ, quyết định phải ra oai phủ đầu với Tân hậu chút nữa sẽ đến đây thỉnh an.
“Lão nô lập tức đi truyền lời.” Ma ma cung kính lui ra.
Trong cung này, muốn đối phó với một nữ tử mới đến thì có rất nhiều thủ đoạn, dù người đó có là Hoàng hậu đi nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

