Nhưng chờ đến khi Tịch Chiêu nghi và Lưu Mỹ nhân mặc trang phục lộng lẫy cung kính ngồi từ sáng đến chiều, đã mấy canh giờ trôi qua, Thượng Ninh cung vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Tân hậu đâu.
Nước trà nóng dùng để lập uy với Tân hậu đã nguội ngắt từ lâu, Tịch Chiêu nghi và Lưu Mỹ nhân ngồi đã lâu, thấy sắc mặt của Thái hậu nương nương càng ngày càng đen thì liếc nhìn nhau, xem ra Tân hậu không hề để Thái hậu của Thượng Ninh cung vào mắt.
Nhưng dù vậy cũng chẳng có gì bất ngờ, dù sao Thái hậu cũng không phải mẫu thân ruột của bệ hạ, hơn nữa lại còn có hiềm khích với hắn, Tân hậu muốn lấy lòng bệ hạ, không đến Thượng Ninh cung thỉnh an cũng chẳng có gì đáng trách.
Nhưng hai người là người của Thái hậu, nhìn thấy không khí không bình thường, sợ Thái hậu giận chó đánh mèo lên mình nên mở miệng bênh vực Thái hậu.
“Nương nương, Tân hậu dù có làm càn thì cùng lắm cũng chỉ được hai ngày này, người cứ chờ đến lúc bệ hạ ghét nàng ta, sau đó kết cục thế nào còn không phải do người định đoạt sao.” Tịch Chiêu nghi từ lúc vào cung đến nay chỉ gặp qua bệ hạ một lần, mà còn suýt nữa đã mất mạng, nàng ta là một người thông minh nên nhanh chóng phát hiện ra phi tần trong hậu cung này không ai được bệ hạ sủng hạnh cả.
Bệ hạ chán ghét nữ tử, sau khi nàng ta rút ra kết luận này thì như bị ném vào hầm băng, vì thể diện và vì mạng sống nàng ta đành phải bám chắc lấy Thái hậu. Nhưng nàng ta cũng thấy an ủi được phần nào khi mình đã phát hiện ra sớm nên về phe Thái hậu từ sớm. Tân hậu cho là bệ hạ sẽ thật sự sủng ái nàng sao? Chờ đến khi bệ hạ không còn hứng thú, nàng ta có thể đoán trước được kết cục của nàng khi đắc tội với Thái hậu.
“Chiêu nghi tỷ tỷ nói không sai, nương nương hoàn toàn không cần lo lắng.” Lưu Mỹ nhân cũng phụ họa theo: “Nhưng Tân hậu có dáng vẻ thế nào chúng ta đều chưa từng gặp qua, ngày mai lúc đi bái kiến nàng ta, con và tỷ tỷ có thể giúp Thái hậu nương nương ngài dò xét.”
Lúc này sắc mặt của Thái hậu mới dịu đi, ngạo mạn gật đầu, gảy móng tay: “Hai ngươi rất ngoan, không uổng công ai gia thương hai ngươi.”
“Lui xuống đi.” Bà ta xua tay, Tịch Chiêu nghi và Lưu Mỹ nhân cúi đầu yên lặng rời đi.
Ở Thái Thần điện, lúc Tiêu Du thức dậy đã là hoàng hôn rồi.
Nàng duỗi người, đi một vòng trong điện phát hiện bệ hạ không có ở đây, hai mắt lập tức phát sáng: “Bảo Ngự Thiện Phòng lập tức đưa đồ ăn lên.”
Búi tóc nàng hơi hỗn loạn, rụt rè nói với cung nhân.
Cung nhân đương nhiên không dám chậm trễ, vội truyền lệnh xuống Ngự Thiện Phòng.
Chờ cung nhân đi xa, Tiêu Du mới lén nở nụ cười tươi, theo lệ, bữa ăn của Hoàng hậu có đến 68 món, thịt gà vịt cá dê đều không thể thiếu. Nói cách khác, bệ hạ không có ở đây, nàng có thể ăn uống thoải mái một bữa!
Bệ hạ không ở đây, trong cung điện này nàng là lớn nhất, cảm giác không có ai dám khoa tay múa chân với mình thật là tốt.
Tiêu Du ngân nga một bài hát, đi dạo tới lui rồi đến trước gương đồng, nhìn thấy y bào của nam tử bên trong, cái đầu nhỏ của nàng khó có khi loé sáng, tuy bộ y bào này hơi cũ nhưng vẫn có thể nhìn ra được đường viền thêu vàng.
Bộ y phục này không phải là đồ mà nam nhân bình thường trong cung có thể mặc. Phải chăng đây là đồ cũ của bệ hạ lúc thiếu niên?
Tiêu Du nhíu mày, cảm thấy mình đã tìm ra sự thật.
Hai chữ phu thê là kỳ lạ nhất, gì mà thân nhất sơ nhất, bệ hạ bắt nàng mặc y phục cũ của hắn là có ý gì đây?
Nàng nhìn bốn phía thấy không có ai, đỏ mặt cúi đầu ngửi y phục, có mùi thơm của ngưng hương lộ mà nàng thường dùng, nhưng hình như cũng có xen lẫn một chút mùi long diên hương, là mùi trên người bệ hạ.
Nàng vui vẻ, nhìn bộ y phục cũ này cũng thuận mắt hơn, đứng trước gương đồng xoay mấy vòng một cách xinh đẹp.
Chờ đến khi ăn no nê, nàng khẽ ợ một cái, đi vòng quanh cung điện hai vòng theo lời kiến nghị mãnh liệt của Xuân Hoa, sau khi trở về thì nằm lên giường nhỏ một cách thoải mái, cầm quyển truyện mà nàng tự mua trước đó, cười vui vẻ lật xem.
Bên cạnh có cung nhân đặt điểm tâm và nước trà, nàng nhân lúc nô tỳ không chú ý lại ăn vụng hai miếng.
Điểm tâm trong cung thật ngon, dù sao bí mật nhỏ của nàng cũng đã bị bệ hạ biết rồi, hiện giờ cũng gả đi rồi, Tiêu Du không sợ gì nữa mà thoải mái ăn uống.
Trong Thái Thần điện rộng lớn vang vọng tiếng cười lanh lảnh của thiếu nữ, từng tiếng mang đến sự ấm áp đã lâu không có dưới ánh nắng mặt trời sau giờ ngọ.
Đến các cung nhân ngày thường hầu hạ cũng không kìm được mà thả lỏng cơ mặt căng chặt, mỉm cười như ở nơi không người.
“Xuân Hoa Xuân Hoa, nữ tử này thật đáng thương, thế mà lại bị cử nhân vứt bỏ.”
“Xuân Hoa Xuân Hoa, cử nhân dối trá như vậy mà cũng có thế gia xem trọng, hừ, còn chọn hắn làm nữ tế.”
“Ha ha ha ha ha, Xuân Hoa Xuân Hoa, hèn chi tuyển hắn làm nữ tế, thì ra quý nữ này đã mang thai.”
Tiêu Du vừa đọc truyện vừa hứng thú chia sẻ tình tiết với nô tỳ của mình, Xuân Hoa không biết nhiều chữ nên nàng kể cho nàng ấy nghe sinh động như thật. Lúc nói đến chỗ thú vị, nàng còn hưng phấn hươ chân múa tay, trông như một hài tử đơn thuần.
“Hoàng hậu nương nương thật hoạt bát.” Thái Thần điện là nơi ở hằng ngày của Đế vương, nhưng đây không chỉ là một tẩm điện thông thường mà tiền điện còn dùng để nghị sự.
Tiền điện và hậu điện cách nhau không xa, lúc này mấy lão đại nhân với chòm râu bạc trắng đang ngại ngùng nghe Tân hậu ở hậu điện kể chuyện một cử nhân vứt bỏ thê tử tào khang thế nào, rồi trèo cao nhà quyền quý thế nào, để rồi kết cục bị cho đội nón xanh bơ vơ không nơi nương tựa ra sao.
Lâm Thái phó là lão sư của bệ hạ, cũng lên tiếng trêu chọc một câu. Còn những người khác đều cứng người, trong lòng hận không thể mau chóng phái cung nhân đến chỗ Hoàng hậu nương nương bảo nàng ngừng lại.
Thế mà bệ hạ ở phía trên lại hơi khép mí mắt nghe đến say sưa, khiến đám thần tử cũng không dám phản bác gì, chỉ có thể thành thật ngồi nghe cùng.
Bọn họ đang thương lượng chuyện thu di mấy ngày sau, Cao Thái sư có ý tiến cử nữ tế của mình phụ trách chuyện thu di, vốn cũng chẳng sao cả. Nhưng những người có mặt đều biết nữ tế của Cao Thái sư đã vứt bỏ thê tử tào khang trong nhà sau đó cưới nữ nhi của Cao Thái sư!
“Đại quan và nữ nhi của ông ta thật ác độc, cướp hôn phu của người khác rồi còn muốn ám hại nữ tử đáng thương này. Cái gì mà chọn nữ tế trong ngày yết bảng, rõ ràng là ỷ thế hiếp người! Xuân Hoa, người như vậy vốn dĩ không xứng làm đại quan, ngươi xem sau đó ông ta lại còn có mặt mũi đi xin chức quan cho nữ tế của mình, nói là để bồi thường. Trời ạ, Tiêu thị A Du ta chưa bao giờ gặp qua người không biết xấu hổ như thế!” Giọng nữ hơi oán giận, hiển nhiên là của Hoàng hậu nương nương.
“Nương nương người chớ tức giận, đây chỉ là truyện thôi, một lát người viết lại kết cục khiến đại quan và nữ nhi của ông ta cùng với tên cử nhân kia chết hết là được rồi.” Được rồi, đây là lời khuyên của nô tỳ với Hoàng hậu nương nương.
Mặt của Cao Thái sư đen đi, có mấy thần tử nhịn không được bật cười, bởi vì thật trùng hợp là nữ tế của Cao Thái sư cũng là do ông ta chọn được trong ngày yết bảng, mặc kệ người ta đã có hôn phối hay chưa mà trực tiếp cướp về thành thân.
“Hoàng hậu nói rất phải, trẫm cũng chưa bao giờ gặp qua người không biết xấu hổ như vậy.” Tư Mã Qua cong đôi môi mỏng, mỉm cười nhìn về phía Cao Thái sư: “Nghe nói nữ tế của khanh cũng là chọn được trong ngày yết bảng?”
Trong lòng Cao Thái sư hơi hoảng loạn, nhưng bên ngoài lại hít sâu một hơi kêu oan: “Bệ hạ, nữ nhi của thần bướng bỉnh, nhìn trúng rồi thì khóc nháo không ngừng, thần cũng không còn cách nào mới phải dùng hạ sách này. Còn về cái chết của nữ tử kia, thần cũng thực sự không ngờ đến.”
“Thần cảm thấy vẫn nên giao chuyện thu di cho Tư Lễ Giám thì tốt hơn. Còn chuyện của nữ nhi, thần cam nguyện chịu phạt.” Với tình hình hiện tại chỉ có thể thẳng thắn với bệ hạ, mặc dù Cao Thái sư có lòng tin rằng bệ hạ không dám động vào ông ta, nhưng ông ta không muốn chọc giận bệ hạ, dù sao vết máu của mấy chục vị thần tử đã chết trên triều vẫn còn chưa khô kia kìa.
“Ồ, vậy làm theo lời khanh nói vậy, nếu đã cướp phu tế của người khác thì hai người hãy hòa li, trục xuất khỏi Vọng Kinh. Thái sư giáng xuống hai cấp, đóng cửa sám hối.” Tư Mã Qua lười biếng ngáp một cái, nói với vẻ mặt chán ngắt, giống như hơi chán vì Cao Thái sư đã nhận sai quá nhanh.
Thần tử phía dưới nghe thấy thì mỗi người lại có suy nghĩ khác nhau, bệ hạ đây là đang có ý bồi dưỡng thế lực của mình, vì mọi người đều biết Tư Lễ Giám là tâm phúc của bệ hạ. Còn Thái sư nắm quyền quản lý quân đội, sau khi giáng xuống hai cấp thì vừa hay mất đi quyền lực này. Người khác khó mà không biết ý nghĩa bên trong!
Mọi người vốn tưởng rằng bệ hạ không quan tâm đến chính sự, hiện tại ai nấy đều run rẩy từ người đến tim, thầm quyết định tiếp tục quan sát.
“Còn việc gì cần bẩm báo hay không?” Giọng điệu Tư Mã Qua lành lạnh, sắc mặt thoáng vẻ không kiên nhẫn.
“Chúng thần không còn việc gì.” Mọi người đồng thanh.
“Vậy lui xuống đi.” Hắn lập tức đứng dậy đi về phía hậu điện.
Vào đến trong điện thì nhìn thấy nàng ngốc đang híp mắt ăn một miếng điểm tâm, vẻ mặt rất hưởng thụ, động tác hắn dừng lại, hừ lạnh một tiếng, sai người dọn hết tất cả điểm tâm xuống.
Dựa vào đâu mà nàng ngốc có thể vui vẻ như vậy? Trẫm không cho nàng ăn đấy!
Nhưng Tiêu Du đã ăn no từ lâu rồi, nhìn thấy bóng dáng của bệ hạ, nàng lập tức tung tăng chạy tới, cầm quyển truyện như đang hiến vật quý, thần bí nói: “Bệ hạ, A Du kể cho ngài nghe một câu chuyện nhé.”
Chuyện của Cao Thái sư sao, vừa rồi hắn đã nghe qua một lần rồi, Tư Mã Qua không nói một lời mà nằm lên giường nhỏ nàng vừa nằm, mặt không biểu cảm.
“Bệ hạ, ở huyện Thạch Bách có một người có học thức, trong nhà hắn có một thê tử xinh đẹp như hoa, tính tình hiền lành, tính toán kỹ lưỡng cho hắn, cuối cùng hắn thi đậu cử nhân, phải đến Vọng Kinh để thi.”
Không thú vị, quá ồn ào, Tư Mã Qua khẽ liếc nàng, nhưng Tiêu Du lại đột nhiên trở nên hưng phấn.
“Sau đó lúc đi trên đường có một con hồ yêu xuất hiện, ăn thịt mất cử nhân đó, rồi biến thành thân phận của hắn để đi vào kinh.”
Khi kể đến lúc hồ yêu xuất hiện, giọng điệu của nàng còn giả vờ thêm chút quỷ dị, khuếch đại bầu không khí.
Tư Mã Qua nghe vậy, nhấc mi lên: “Sau đó thì sao?”
“Hồ yêu sử dụng thuật để mê hoặc nữ nhi của đại quan, sau đó kết thành phu thê với nàng, vào đêm đại hôn đã ăn thịt hết cả nhà đại quan.” Tiêu Du nhìn hắn một cách sâu xa: “Đúng lúc này, một tiên nữ tên A Du từ trên trời giáng xuống thu phục hồ yêu, Hoàng đế Vọng Kinh vừa thấy tiên nữ sắc đẹp tuyệt trần, tâm địa thiện lương thì sinh lòng ái mộ, vì thế phong nàng làm Hoàng hậu nương nương Mẫu nghi thiên hạ, yêu thương nàng vô hạn, xem nàng như trân bảo cả đời.”
“Ồ, vì vậy Hoàng hậu của trẫm là tiên nữ?” Tư Mã Qua sờ cằm, nhìn nàng như có điều suy nghĩ.
Tiêu Du dùng sức gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh như đang nói bệ hạ ngài mau khen ta là tiểu tiên nữ đi.
“Nếu là tiên nữ, vậy chắc chắn A Du có thể thuần phục bách thú, hay là trẫm ném ném nàng vào Trân Cầm Viên nhé?” Nam nhân mỉm cười đề nghị.
Trân Cầm Viên! Tiêu Du mếu máo, cúi đầu im lặng không nói gì.
---
Tư Mã Qua: Ha, nàng ngốc!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
