Xuân Hoa đã có thói quen hầu hạ tiểu thư rửa mặt thay y phục từ mấy chục năm, nàng ấy không rõ vì sao chỉ giúp tiểu thư mặc váy mà lại khiến bệ hạ nổi sát ý.
Đúng vậy, là sát ý, trong nháy mắt kia Xuân Hoa cảm thấy bệ hạ thật sự muốn giết chết mình. Chờ đến khi ánh mắt lạnh buốt của bệ hạ dời khỏi người nàng ấy, nô tỳ trước giờ luôn điềm tĩnh đổ đầy mồ hôi lạnh như vừa được vớt từ trong nước ra.
Tiêu Du không phát hiện ra chuyện này, tóc nàng vẫn đang xoã tung trên vai. Dựa theo quy luật làm việc và nghỉ ngơi trước đây của nàng, sáng sớm thức dậy rồi sẽ thay y phục, thay xong y phục thì trang điểm.
Bây giờ nàng đã thay y phục xong rồi, tiếp theo đương nhiên phải đi trang điểm. Vì thế nàng nhìn về phía Xuân Hoa, nhưng Xuân Hoa lại đang mất hồn mất vía nên Tiêu Du tự mình đi về phía bàn trang điểm.
Nhưng nàng mới bước một bước đã bị Tư Mã Qua bực bội nắm tay lại, Tiêu Du không hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Trong truyện đều nói đêm động phòng hoa chúc là chuyện vui đời người của nam tử, khó nén sự vui mừng. Nhưng tại sao dáng vẻ của bệ hạ lại tối tăm như vậy? Đêm qua nàng làm không tốt sao? Nghĩ đến đêm qua mình thoải mái dễ chịu ngủ thiếp đi dưới bàn tay của bệ hạ, cuối cùng cũng không biết bệ hạ có hài lòng hay không, Tiêu Du hơi chột dạ mà cúi đầu.
“Cởi y phục ra!” Giọng điệu của Tư Mã Qua lạnh lẽo, sự hung dữ hướng về phía tiểu cô nương đang tự chột dạ, không hề có lý do.
Ý trong lời nói càng là sự nhục nhã trần trụi đối với mỗi một vị quý nữ của Đại Tấn.
Hoàng hậu nương nương xuất thân thế gia liệu có chấp nhận sự sỉ nhục này không? Đương nhiên là không.
Tim của Xuân Hoa cũng treo lên tận cổ họng, sâu trong đáy lòng còn cảm thấy phẫn nộ. Bệ hạ hắn quả thật là hôn quân hành động vớ vẩn! Tiểu thư được nuông chiều đã quen, làm sao chịu được sự sỉ nhục như thế?!
Nhưng nàng ấy không dám hành động thiếu suy nghĩ, cơn giận của Đế vương đã hướng về phía nàng ấy rồi, nàng ấy sợ sẽ liên lụy đến tiểu thư.
Xuân Hoa quỳ trên mặt đất, ánh mắt nhìn tiểu thư tràn ngập sự lo lắng.
“Được thôi!” Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Du khẽ gật đầu.
Sau đó, nàng nắm ngược lại tay của nam nhân, chạy bình bịch đến long sàng, cách cung nhân một bức bình phong thêu Sơn Hà Xã Tắc Đồ, nàng hơi đỏ mặt cởi váy lụa đỏ trên người mình ra, chỉ để lại áo lót bên trong.
Động tác gọn gàng lưu loát đến khiến Tư Mã Qua sửng sốt.
“Bệ hạ, tuy ngài rất thích A Du, nhưng vẫn phải khống chế chính mình. Tuy A Du rất thoải mái, nhưng ban ngày thì không tốt lắm đâu.” Nàng cúi đầu nhẹ nhàng nói, nhưng vẫn có thể nghe ra được sự đắc ý trong lời nàng.
Sắc mặt của Tư Mã Qua từ tối tăm trở thành kỳ quái, một lát sau hắn nhướng mày, nàng ngốc này tưởng trẫm muốn ngủ với nàng vào ban ngày ban mặt sao?
Nhìn đôi môi đỏ cong đến sắp vểnh lên tận trời kìa, nàng còn cố ý ưỡn nơi phồng lên kia, tốt lắm. Hắn vô cảm nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, sau đó đột nhiên lấy một bộ y phục trong cái rương bên cạnh long sàng ra, tiện tay ném qua bên cạnh nàng.
“Mặc bộ này vào, sau này trẫm muốn nàng mặc gì thì nàng phải mặc cái đó.” Liếc mắt nhìn Tiêu Du vẫn đang trong trạng thái ngây ngốc, Tư Mã Qua cong đôi môi mỏng, độ cong còn lớn hơn so với nàng ngốc vừa rồi.
Qua một hồi lâu Tiêu Du mới hiểu được ý của bệ hạ, nàng không dám tin mà cầm lấy bộ y phục màu xám, mếu máo.
Bộ y bào này vừa nhìn là biết đồ cũ, hơn nữa còn là kiểu dáng của nam tử! Quan trọng nhất là nó xấu quá!
Tiêu Du xoắn xít hừ một tiếng, không muốn mặc bộ này. Nàng thích đẹp, ngày thường mặc y phục còn làm bộ làm tịch chọn bộ mới để mặc, tuyệt đối không thể mặc cùng một kiểu dáng mấy ngày liên tục.
Có thể nói là vô cùng có mới nới cũ!
“Bệ hạ, A Du là nữ hài tử, là mỹ nhân!” Nàng bĩu môi kháng nghị với Tư Mã Qua không biết phân biệt nam nữ.
“Không mặc, trẫm sẽ lột da của nàng!” Tư Mã Qua bình thản ờ một tiếng, đột nhiên giọng điệu thay đổi thành lạnh lẽo như gió từ Siberia thổi tới.
Ánh mắt nhìn chằm chằm Tiêu Du cũng trở nên hung tợn, không có ý tốt.
Lột da! Hô hấp Tiêu Du ngừng lại, nhanh chóng dùng hai cánh tay mịn màng bảo vệ chính mình, trong đôi mắt to lóng lánh nước mắt, trông đáng thương bất lực lại yếu ớt.
“Mặc, A Du mặc. Bệ hạ đừng lột da A Du, lột rồi sẽ rất xấu xí.” Nàng nức nở cọ tới cọ lui mặc y bào của nam tử vào.
Nói một cách chính xác thì đó là y phục của một thiếu niên 11-12 tuổi, dáng người nữ tử nhỏ xinh, mặc vào lại trông khá hợp.
Khi Tiêu Du đã mặc y bào vào, sắc mặt của Tư Mã Qua cuối cùng cũng dịu lại như gió xuân thổi qua. Hắn hạ mình bước lên, tự tay búi hai búi tóc cho tiểu cô nương đang tỏ vẻ ấm ức.
Ngón tay khớp xương rõ ràng chọn một đôi trâm được mạ vàng theo phong cách cổ xưa. Gương mặt nhẵn mịn phối với đôi bông tai phượng vàng, trước ngực đeo một bộ khóa trường mệnh phúc thọ nạm ngọc mạ vàng.
Sau khi trang điểm xong, Tiêu Du không ngừng đánh giá mình trong gương đồng, lén xoay một vòng, hình như cũng không xấu lắm.
Đợi đến đi ra ngoại điện dùng bữa, vẻ mặt của Xuân Hoa và mấy cung nhân ngạc nhiên nhìn nàng, nàng lập tức vui vẻ trở lại.
“Bệ hạ, ngài đối xử với A Du thật tốt.” Tiêu Du chân thành nở nụ cười xán lạn với Tư Mã Qua, ngồi bên cạnh hắn như lẽ đương nhiên.
Rửa mặt rửa tay súc miệng, Tư Mã Qua thong thả dùng khăn lau ngón tay, động tác ưu nhã, không để ý đến nàng.
Trên bàn ăn dài bày đủ loại thức ăn, ước chừng có khoảng mấy chục món, các cung nhân thử độc từng món. Tiêu Du không khỏi nuốt nước miếng, sờ bụng nhỏ, ý là nàng đói bụng rồi, muốn ăn đồ ăn.
Cuối cùng cũng chờ đến lúc các cung nhân thử độc xong, nàng cầm đũa bạc vui vẻ hướng về phía dĩa tam trân ngọc cảo.
Nhưng còn chưa gắp được, Tư Mã Qua bình thản liếc qua, các cung nhân dọn dĩa điểm tâm kia xuống, chỉ để lại Tiêu Du mở to hai mắt ăn một ngụm không khí.
Cũng may, tính tình Tiêu Du tốt, nàng mím môi quay sang gắp bánh sữa thanh đạm, bên trên có rắc vài miếng hoa quế, trông rất tinh xảo đẹp mắt.
Không may, cung nhân cũng dọn dĩa bánh sữa kia xuống.
Sau đó là thịt viên chiên giòn, cá hấp hồng, phù dung ngó sen ngọt ngào, viên bún thịt trắng như tuyết…
Trước mặt Tiêu Du trống mất một khoảng lớn, chỉ trong phút chốc nàng bận rộn mãi mà vẫn chưa ăn được gì, bụng nàng kêu lên ục ục, tủi thân đến hốc mắt đỏ lên!
Sao lại không cho người ta ăn chứ? Kiếp trước nàng bị người ta đâm chết trong cung, chẳng lẽ kiếp này phải chết đói trong cung sao?
Còn không bằng đau chết như kiếp trước cho rồi!
Nàng quay đầu qua, Tư Mã Qua nhếch khóe miệng, nét mặt có vẻ rất vui: “Nhìn trẫm làm gì?”
Nam nhân bình thản hỏi nàng, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của nàng cắn một ngụm thịt viên tràn ngập nước thịt.
“Bệ hạ, A Du đói bụng rồi.” Tiêu Du không nhịn được dùng đầu lưỡi nhỏ liếm khóe môi, nàng biết bệ hạ không cho nàng ăn nên nói với giọng điệu hơi lấy lòng.
“Muốn ăn cái gì?” Tư Mã Qua nho nhã lau khóe môi, nụ cười hơi xấu xa.
Nghe vậy, Tiêu Du gấp không chờ nổi mà chỉ tay vào món này, còn có món canh ở phía xa nữa! Ánh mắt trông mong, đáng thương vô cùng.
Xuân Hoa ở cách đó không xa nhìn thấy mà chua xót không thôi, vốn tưởng rằng bệ hạ đối xử với tiểu thư khác biệt, nhưng không ngờ sau khi vào cung rồi, thân là Hoàng hậu trong cung mà muốn ăn một bữa cơm cũng phải xem sắc mặt của bệ hạ.
Đây mới là ngày đầu tiên, trong cung còn có Thái hậu và phi tần, sau này tiểu thư phải sống thế nào đây?
Trong mắt Tiêu Du mang theo khát vọng, không ngờ bệ hạ nâng tay, các cung nhân đặt chén cháo bình thường nhất và mấy miếng điểm tâm chẳng có mùi vị ở trước mặt nàng.
Cuộc sống của Hoàng hậu thật khổ, nàng suy sụp bắt đầu dùng bữa sáng không thể nào đơn sơ hơn của mình.
Tư Mã Qua nhìn dáng vẻ khổ sở của nàng thì cười vui vẻ, trong phút chốc thoải mái đến ăn không ít đồ ăn, trong mắt nội giám ngày thường hầu hạ hắn lộ ra sự kinh ngạc không thôi.
Vào ngày đại hôn thứ hai của Đế Hậu, dựa theo lễ pháp thì phải đến Thái Miếu bái tế Tiên hoàng và đến Thượng Ninh cung bái kiến Hoàng Thái hậu.
Nhưng đến khi giờ lành đã sắp qua, Tông chính quan viên ở ngoài điện chờ đến sốt ruột không thôi mới nhìn thấy bóng dáng của Đế Hậu. Lên long liễn, chuông lễ vang, đoàn người đi về phía Thái Miếu, cho dù Tông chính quan viên phát hiện y phục của Tân hậu rất quái lạ cũng không dám mở miệng nói.
Tiêu Du ngồi trên long liễn cảm thấy rất mới lạ, bởi vì tâm trạng uể oải khi ăn sáng đã tốt hơn nhiều nên đôi mắt nàng sáng lấp lánh nhìn xem bốn phía.
Càng đến gần Thái Miếu, sắc mặt của Tư Mã Qua càng đen như mây mù che phủ, dần trở nên lạnh lẽo. Nhưng Tiêu Du vẫn đang rất hứng thú, chưa phát hiện ra.
Đến Thái Miếu, đình Long Liễn, Đế Hậu cùng xuống xe.
Thái Miếu được xây dựng cao lớn nguy nga, không khí từ ngoài vào trong đều rất trang nghiêm, Tiêu Du ngoan ngoãn đi theo sau bệ hạ, chậm rãi bước lên bậc thang.
Bỗng nhiên trong không khí truyền đến một mùi hương kỳ lạ, Tiêu Du nhăn mũi, thật khó ngửi. Nàng không khỏi nhích mặt gần về phía bệ hạ, muốn dùng long diên hương trên người hắn xua đi mùi hương này.
Nhận ra hành động của nàng, đôi mắt đen của Tư Mã Qua hơi híp lại.
Cửa Thái Miếu mở ra, lễ quan đi vào bên trong trước.
“Là máu! Là máu người!” Đột nhiên các cung nhân phía trước hét lên, cùng lúc đó một mùi máu tanh nồng nặc xộc đến.
Tiêu Du nghiêng đầu, khoé mắt liếc thấy máu tươi chảy ào ạt, sắc mặt nàng trắng bệch, trong bụng vô cùng buồn nôn. Sau đó nàng dùng ngón tay lén túm y phục của bệ hạ, sợ hãi co rụt người lại.
Cũng may bữa sáng là cháo trắng thanh đạm!
Lúc này, khóe môi của Tư Mã Qua càng cong hơn, thấp giọng bật cười, sau đó càng lúc càng lớn cho đến khi cất giọng cười sảng khoái.
Cuối cùng cũng không chịu được rồi sao?
---
Tư Mã Qua: Ăn càng ngon, nôn càng dữ, hiểu không? Nàng ngốc.
Tiêu Du: Khóc thút thít, Hoàng cung thật đáng sợ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

