Thuốc tuyệt tử! Nàng biết đó là gì, khuôn mặt nhỏ của Tiêu Du lập tức trở nên trắng bệch, nước mắt cuộn trào trong hốc mắt ào ạt chảy ra ngoài, sau này nàng sẽ không thể sinh con được nữa…
Đại bá mẫu nói, không sinh được con, bệ hạ sẽ không thích nàng, tất cả mọi người sẽ chỉ trích nàng, nàng sẽ phải sống cuộc sống rất thảm!
Tiêu Du hoảng sợ đứng tại chỗ không nhúc nhích, từng giọt nước mắt to lặng lẽ lăn xuống, đầu mũi đỏ hồng, khóc đến tim người khác vỡ vụn, dù là vị nam tử nào nhìn thấy cũng sẽ không đành lòng.
Nhưng trước mắt nàng là Đế vương có lòng dạ cứng rắn, hắn nhìn gương mặt đầy nước mắt của tiểu cô nương ngược lại còn cong môi cười, chậm rãi lên tiếng: “Nhưng trẫm đã cho người đổi gói thuốc tuyệt tử đó thành bột táo chua rồi, ngon miệng bổ thận.”
Hả? Nước mắt lập tức ngừng lại, trong mắt Tiêu Du long lanh nước, biến nước mắt thành nụ cười: “Bệ hạ, ngài thật tốt!”
Trong canh không phải là thuốc tuyệt tử, A Du sống sót rồi.
“Nếu nàng còn không an phận, trẫm sẽ để nàng nếm thử mùi vị thật sự của thuốc tuyệt tử.” Bỗng nhiên nam nhân lạnh mặt, ánh mắt dừng lại trên xương quai xanh tinh xảo của nàng, gằn từng câu từng chữ.
“A Du sẽ ngoan.” Tiêu Du lập tức gật đầu thật mạnh, vội vàng chạy đến nhào lên long sàng, vén chăn lên, chôn gương mặt nhỏ bé vào, hai mắt nhắm lại.
“A Du ngủ say rồi.” Nói xong lập tức có tiếng ngáy khe khẽ vang lên.
Rèm giường màu đỏ vàng bởi vì động tác vừa rồi của nữ tử mà vẫn đang hơi lung lay, thế mà tiểu cô nương bên trong lại nói là đã ngủ say rồi? Tư Mã Qua cười khẽ, thong thả đứng dậy, kéo đai lưng tẩm y ném qua một bên, bước lên long sàng to lớn.
Dù có nằm hai người trên long sàng vẫn rất dư dả, bởi vì lời đe doạ của bệ hạ nên Tiêu Du nằm cách xa hắn, khoảng cách giữa hai người ước chừng bằng một cánh tay.
Mùi long diên hương không ngừng chui vào đầu mũi, Tiêu Du nắm chặt chăn gấm mềm mại, một bên lén mở ra một khe hở nhìn qua bên cạnh. Nàng thấy nam tử nằm thẳng, sóng mũi cao thẳng tạo thành một bóng râm, đôi môi mỏng góc cạnh rõ ràng hơi mím lại, bệ hạ thật là đẹp, nàng nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt.
Hơn nữa, lúc bệ hạ yên tĩnh nhắm mắt không hề đáng sợ chút nào, lông mi của hắn rất dài rất cong, đầu ngón tay Tiêu Du ngứa ngáy.
Nhưng nàng không dám nhúc nhích, cũng chỉ dám nhìn, nhìn mãi đến khi nàng khẽ ngáp một cái, cọ mặt vào chăn, dần chìm vào mộng đẹp.
Chờ đến khi tiếng hít thở của tiểu cô nương đều đều, Thái Thần điện lại càng yên tĩnh hơn.
Hà đại giám sốt ruột canh giữ ở ngoài điện thấy hơi thất vọng, nhưng ông ta vẫn trông chừng một cách tận chức, ban đêm là lúc bệ hạ dễ phát điên nhất, lỡ như gây nguy hại cho Tân hậu thì gay go.
Từ trước đến giờ, vào đêm khuya Thái Thần điện chưa từng có người thứ hai ngoại trừ bệ hạ, dù là nam hay nữ.
Ánh trăng treo cao, lúc Tiêu Du đang ngủ say, đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, nàng lập tức bừng tỉnh.
Trên giường ngoại trừ nàng chỉ có bệ hạ, nàng cảm thấy có lẽ bệ hạ nằm mơ thấy ác mộng, vì thế nàng ở trong chăn nhích về phía nam nhân, đôi mắt đen kịt chạm vào mắt nàng, lạnh lẽo như hung thú tàn bạo trong đêm.
Hiện tại tâm trạng của Tiêu Du rất vui vẻ, thì ra bệ hạ cũng giống như nàng, cũng sẽ bởi vì sợ ác mộng mà không dám ngủ. Nàng vỗ lưng bệ hạ một lúc rồi quay qua nhìn hắn, đôi mắt kia vẫn đen kịt như cũ.
Tiêu Du chuyển sang dùng tay ôm mặt hắn, chu môi dán lên gương mặt vô cảm của bệ hạ, nhẹ nhàng hôn một cái.
Xúc cảm ấm mát như một khối ngọc.
Nàng cong khóe môi hôn thêm một lần nữa, lần này nàng hôn vào đuôi mắt của bệ hạ. Lông mi bệ hạ run lên, Tiêu Du nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh.
Xúc cảm ấm nóng trên mặt và đuôi mắt vẫn còn, cuối cùng Tư Mã Qua cũng thoát khỏi cảm xúc tàn bạo kia, bình tĩnh rời khỏi hõm cổ của nữ tử.
Chóp mũi cọ qua bờ vai ngọc ngà trơn mịn, hắn dừng một lúc rồi nhìn lướt xuống dưới, ánh mắt tối đi, những nơi khác của nàng ngốc thật không nhỏ.
“Bệ hạ, ngài có muốn học tị hỏa đồ không? Đêm đại hôn nhất định phải làm chuyện trên tị hỏa đồ đó.” Tiêu Du ưỡn ngực, trong mắt mang theo chờ mong, dáng vẻ rất nghiêm túc.
Nếu là những nữ tử khác, chắc chắn sẽ hoảng loạn xin tha hoặc sẽ hỏi bệ hạ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Tiêu Du thì không, trong mắt nàng, tất cả mọi chuyện đều có một quỹ đạo rõ ràng.
Ví dụ như, nằm mơ thấy ác mộng thì chỉ cần dỗ một chút là được; lại ví dụ như, trong đêm đại hôn động phòng hoa chúc, nam nữ nhất định phải làm chuyện trên tị hỏa đồ. Không có bất kì nguyên nhân và lý do gì cả, chỉ là nên làm như vậy thôi.
Tư Mã Qua cúi đầu, ngửi thấy một mùi hương toả ra từ trên người nữ tử.
Tiêu Du thấy hắn không nói gì, nhớ lại những chiêu thức trên tị hỏa đồ, nàng từ từ bò đến trên ngực hắn, nơi mềm mại kia dán chặt lên hắn, ôm mặt hôn lên đôi môi mỏng của hắn, hôn một lúc thì bắt đầu gặm cắn.
Thời điểm hai đôi môi chạm nhau, thắt lưng Tư Mã Qua căng lên, một tay bóp eo nàng lật người đè nàng xuống dưới thân.
Đôi mắt u ám của hắn đánh giá nàng, từ gương mặt nhỏ nhẵn mịn trắng nõn đến làn da trắng như tuyết của nàng, rồi lại đến vòng eo thon chỉ cần một tay đã có thể nắm lấy, hô hấp của hắn đột nhiên trở nên nặng nề.
Từng tiếng thở dốc sát bên tai Tiêu Du khiến nàng đỏ mặt.
“Nếu còn không an phận, trẫm sẽ ném nàng ra ngoài điện. Hoạ bì quỷ chắc chắn sẽ thích tiểu cô nương có làn non mịn như nàng.” Trong đầu hiện lên hình ảnh nam nữ quay cuồng giao hợp, vẻ mặt nam nhân đột nhiên trở nên dữ tợn, giọng điệu u ám.
Trời cao mây đen che phủ trăng cộng thêm bầu không khí đặc biệt trong thâm cung, Tiêu Du bỗng chốc bị hù dọa, nét đỏ mặt vừa rồi đã không còn mà biến thành vẻ tái nhợt, nàng mếu máo hiểu ra rằng bệ hạ không muốn cùng nàng làm chuyện trên tị hỏa đồ nên uể oải gật đầu.
Thấy nàng sợ hãi, Tư Mã Qua mới khẽ rũ đôi mắt xuống, nằm nghiêng người qua bên cạnh, một chân thong thả cong lên, một tay đặt lên eo của nữ tử, đẩy áo lót của nàng ra…
Cả người Tiêu Du lập tức run lên, cảm thấy hơi kỳ lạ, giãy giụa lui ra sau thì bị một bàn tay nắm lấy eo, nam nhân khẽ liếc nàng, nàng lập tức không dám nhúc nhích, cũng không dám phát ra tiếng.
Phải chăng đây là chiêu thức tị hoả đồ mà bệ hạ học được? Nàng vui vẻ trở lại, nếu như vậy thì đêm đại hôn này, A Du có thể xem như hoàn thành viên mãn rồi.
Thái Thần điện quay về sự bình tĩnh, nhưng tối nay đã định sẵn là sẽ có không ít người không cách nào bình tĩnh trong lòng.
Hôm sau, lúc Tiêu Du thức dậy thì trời đã sáng.
Nàng mơ màng ngồi trên đệm chăn hơi hỗn loạn, xoa hai mắt, áo lót trên người rớt xuống. Nghe thấy động tĩnh, Xuân Hoa bước vào hầu hạ vừa nhìn đã thấy vết đỏ trên da thịt trắng như tuyết của tiểu thư nhà mình, đặc biệt là nơi vòng eo mảnh khảnh như có dấu vết do ngón tay nắm lấy để lại.
Mặt nàng ấy nóng lên, vội vàng cầm áo lót lụa mới qua cho tiểu thư mặc vào, thấp giọng hỏi: “Nương nương, đêm qua người có ổn không?”
Tiểu thư nhà mình không giống người khác, trong lòng Xuân Hoa và Thu Thực biết nhưng vẫn luôn che giấu rất tốt, chỉ có những lúc không có người khác, nàng ấy mới dám thể hiện ra.
Sau khi biết tiểu thư nghỉ ở Thái Thần điện, trời chưa sáng nàng ấy đã không yên tâm mà chạy từ Vị Ương cung đến, lo sợ tiểu thư xảy ra chuyện gì.
Đặc biệt là đêm đại hôn tối qua, tuy rằng mỗi ngày tiểu thư đều xem tị hỏa đồ, nhưng có xem đi xem lại cũng không hiểu.
Tiêu Du ngáp một cái, vươn tay chân để mặc Xuân Hoa mặc y phục cho nàng, nhẹ giọng nói: “A Du ngủ rất ngon, không có gì không ổn.”
Không có gì không ổn? Phải chăng là do bệ hạ vốn dĩ không hề chạm vào tiểu thư, nhưng vết đỏ trên người thì phải giải thích thế nào đây?
Nô tỳ nghi hoặc, lại hỏi: “Đêm qua bệ hạ có truyền nước không ạ?”
“Không có.” Tiêu Du ăn ngay nói thật, tinh thần sáng láng bước xuống long sàng, vừa nhìn đã biết đêm qua nghỉ ngơi rất tốt.
Nghi hoặc trong lòng Xuân Hoa càng lớn hơn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà thấp giọng nói bên tai tiểu thư: “Tiểu thư, đêm qua bệ hạ có sủng hạnh người không?”
Dựa theo quy củ, một lát ma ma trong Thái hậu cung sẽ đến thu khăn trùm đầu, nhưng nàng ấy tìm trên long sàng một lúc mà vẫn không thấy khăn đâu.
“Đương nhiên là có.” Tiêu Du biết sủng hạnh chính là chuyện trên tị hỏa đồ, nên dùng sức gật đầu.
Xuân Hoa nghe vậy, nghi ngờ nhìn thoáng qua đệm giường chỉ hơi hỗn độn lần nữa, nghĩ đến một khả năng thì trong lòng trầm xuống, có nhiều lời đồn rằng sức khoẻ bệ hạ suy yếu, nếu là thật, vậy cũng không phải không có khả năng…
“Xuân Hoa, bệ hạ không có ở đây hả?” Tiêu Du nhìn mấy lần cũng không thấy bóng dáng của bệ hạ, mở miệng hỏi.
“Lại đây.” Đúng lúc này, một giọng nói lười biếng vang lên, nam tử mặc thường phục màu đen chậm rãi đi vào điện.
Là bệ hạ!
Tiêu Du đầu tóc đen nhánh rối tung ngoan ngoãn đi đến bên cạnh hắn, chiếc váy lụa thêu hoa vai rộng màu đỏ trên người càng tôn lên nhan sắc tuyệt đẹp của nàng.
Tư Mã Qua vân vê ngón tay, ánh mắt hơi tối, sau khi nhìn lướt qua chiếc váy của nàng thì khẽ nói: “Ai mặc y phục cho nàng?”
Đương nhiên là cung tì thân cận của nàng, Tiêu Du nhìn thoáng qua Xuân Hoa đang quỳ dưới đất.
“Không có lần sau.” Ánh mắt nam nhân nhìn về phía nô tỳ hơi lạnh.
Nếu đã là nàng ngốc của một mình hắn, chuyện ăn mặc hay đi lại không đến lượt người khác nhúng tay vào.
Dù là nô tỳ cũng vậy.
---
Thực tế chỉ là Qua có bệnh của chúng ta nhéo lên eo A Du vài cái, ai bảo da của A Du quá mềm mịn làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

