Sau một hồi trang điểm chải chuốt, Tiêu Du ngồi ngay ngắn trên chiếc giường to rộng, phủ khăn trùm đầu long phượng trình tường.
Chờ đến giờ lành, tiếng chuông vang lên, trong sự vây quanh của mấy chục nữ quan, dưới sự dẫn đường của Lễ bộ quan viên, nàng được cung kính tiễn lên xe phượng loan. Quan binh hộ vệ khống chế toàn bộ đường phố, Lễ bộ quan viên đi phía trước dẫn đường, xe phượng loan khởi hành, chậm rãi đi về phía thâm cung nguy nga dưới vô số ánh mắt xung quanh hoặc hâm mộ hoặc ghen kỵ.
Cửa trong hoàng cung rộng mở, đây là đãi ngộ chỉ khi Hoàng hậu vào cung mới có.
Tiêu Du ngồi trên xe phượng loan hoa lệ, hơi không vui mà nhăn mặt, từ lúc thức dậy đến giờ nàng vẫn chưa ăn gì cả. Đôi mắt xoay chuyển, nàng lén lần mò hai miếng bánh hạt đào từ trong ống tay áo của mình, nhanh chóng bỏ vào miệng, chu môi ăn ngon lành như sóc con.
Sau khi ăn bánh hạt đào xong, nàng lại ngồi thẳng người một cách đoan chính, nghiêm túc nhìn thẳng phía trước, dù trước mắt chỉ có thể nhìn thấy một mảng màu đỏ mơ hồ.
Kết quả xe phượng loan lại giống như không có điểm cuối, Tiêu Du ngồi một lúc lâu, bánh hạt đào trong bụng đã tiêu hóa hết mà vẫn chưa đến Thái Cực điện, nơi cử hành đại hôn.
Vì thế, bàn tay nhỏ của Tiêu Du lại không kiềm được mà duỗi vào trong ống tay áo, tay áo to rộng đúng là tốt, có thể để rất nhiều đồ! Nàng nhếch miệng lại lấy một miếng bánh hoa đào ra, điểm tâm là do Thu Thực chuẩn bị, bỏ vào trong túi lụa mềm nhẵn để không làm bẩn y phục.
Từng miếng điểm tâm được bỏ vào bụng, Tiêu Du cũng không để ý xe phượng loan đã dừng lại từ lúc nào.
Một bàn tay trắng trẻo thon dài vén rèm xe phượng loan lên, Tiêu Du thỏa mãn ợ một cái, toả ra mùi thơm ngọt…
“Hửm?” Tư Mã Qua mặc long bào màu đỏ đen, eo thắt đai ngọc, đầu đội long quan ngũ trảo mặc ngọc, ánh mắt đen nhánh như mực khẽ liếc qua, dừng lại trên ngón tay dính mảnh vụn của Tân hậu.
Tiêu Du nhạy bén nhận ra ánh mắt sắc bén, nàng như một con vật nhỏ bị giật mình, nhanh chóng nuốt lại tiếng ợ về, gương mặt nhỏ căng thẳng đến đỏ bừng, ngồi yên không nhúc nhích.
Thời gian dường như dừng lại, nữ quan đứng bên cạnh xe phượng loan không dám hít thở, trong lòng sốt ruột nghĩ sao Tân hậu còn chưa xuống xe? Bệ hạ đang ở đây, bọn họ không dám thúc giục!
“Bệ hạ, nương nương, giờ lành tới rồi.” Cuối cùng vẫn là một tiểu thái giám lanh lợi run rẩy bước lên nhắc nhở.
Lúc này Tiêu Du mới bừng tỉnh, dựa theo quy củ nàng phải xuống xe trước, dù sao Hoàng đế là quân, Hoàng hậu là thần. Vừa rồi vì căng thẳng quá nên quên mất, nàng hơi đỏ mặt vươn một bàn tay ra, sau đó được một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy.
Bàn tay rất lớn, đủ để bao trùm cả bàn tay của nàng.
Tiêu Du đứng dậy, cất bước nhỏ về phía trước, không dám cúi đầu vì mũ phượng sẽ rơi, trong mắt nàng chỉ có thể nhìn thấy một bóng người cao lớn thon dài mơ hồ.
Nàng bỗng mím môi cười, người trước mắt nàng là bệ hạ đấy! Nàng ngửi thấy mùi thơm trên người bệ hạ, hương thơm mà trong cả Hoàng cung chỉ có một mình hắn có.
Nhịp tim Tiêu Du vốn đang đập nhanh lúc này yên ổn lại, đi theo bệ hạ, hành lễ, quỳ bái.
Trong khoảng thời gian thực hiện nghi lễ rườm rà, tay nàng nóng hầm hập, nhưng bàn tay nắm lấy tay nàng thì vẫn mát mẻ như thế. Tiêu Du dùng ngón tay khẽ khều lòng bàn tay của nam nhân, cong khóe miệng.
Một tiếng hừ nhỏ đến không thể nghe thấy vang lên, gần như là một khắc sau, tay Tiêu Du đột nhiên nhói lên, suýt nữa đã chảy cả nước mắt.
Bệ hạ, sao hắn lại có thể như vậy?! Thế mà hắn lại véo nàng!
Thực hiện xong nghi thức đại lễ, nàng tủi thân được ma ma đưa vào Thái Thần điện, tẩm cung của bệ hạ. Sau ba ngày tân hôn, Tân hậu mới có thể dọn đến Vị Ương cung cách Thái Thần điện không xa, đó là tẩm cung của Hoàng hậu.
Nô tỳ thân cận của nàng là Xuân Hoa và Thu Thực lúc này đều đang ở Vị Ương cung, trong Thái Thần điện đều là người trong cung nên rất cẩn thận. Trong lòng bọn họ biết rõ bệ hạ vốn không thể nào đến gần nữ tử, đoán chừng không bao lâu sẽ phải đưa Tân hậu đến Vị Ương cung, nên bọn họ không hề có ý định hầu hạ Tân hậu rửa mặt.
Chỉ để Tân hậu ngoan ngoãn ngồi trên long sàng, còn bọn họ thì mắt nhìn mũi mũi nhìn tim đứng im bất động.
Bình thường Thái Thần điện luôn rất yên tĩnh, lúc này cũng không ngoại lệ, Tiêu Du ngửi mùi thơm nồng, ngồi trên giường mơ màng muốn ngủ.
Đại hôn cử hành vào lúc hoàng hôn, bây giờ đã là đêm khuya, sẽ không có ai không biết nặng nhẹ mà mạo phạm Đế Hậu, trong hoàn cảnh thế này, nàng không thể kiềm chế được mà khép đôi mắt lại.
Trong lúc đang mơ màng, Tiêu Du đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân không nhanh không chậm, nàng bỗng tỉnh táo, tim cũng căng lên.
Đúng rồi, sắp phải vén khăn trùm đầu rồi, cũng chính là lúc nàng bị đâm chết!
Nàng nắm chặt ngón tay của mình, thầm nghĩ đại hôn đã tiến hành trước thời hạn, cũng không cho Lâm Vương Thế tử nhúng tay vào, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu! Chắc chắn là vậy!
Bỗng khăn trùm long phụng bị vén lên, nữ tử hai mắt đỏ hồng ngẩng đầu nhìn về phía trước, chạm vào ánh mắt sâu thẳm của nam tử.
Tiêu Du ngẩn người nhìn chằm chằm hắn.
Tư Mã Qua thấy nàng mặc phượng bào phức tạp, trang sức trên đầu tầng tầng lớp lớp khiến gương mặt nàng càng nhỏ, càng trắng và càng mịn, ánh mắt hắn u ám.
Gương mặt này, làn da này đúng là tuyệt vời, thật đáng tiếc, nếu như lột xuống chắc chắn sẽ dính sự chết chóc, trở nên tái nhợt.
Nhưng người trước mắt này thuộc về hắn, Tư Mã Qua cong đôi môi đỏ thắm, cảm thấy hơi vui vẻ.
“Đói chưa?” Hắn lạnh nhạt nhìn lướt qua, một bàn đồ ăn tươi ngon được bưng lên.
Những món ăn rực rỡ muôn màu xếp đầy một bàn, có chay có mặn, sơn hào hải vị gì cũng có, toả mùi thơm nức mũi.
Nhưng Tiêu Du không hề cảm thấy đói bụng, bởi vì nàng đã ăn một túi điểm tâm lớn… nhưng mà nàng hơi khát.
Nàng nuốt ngụm nước miếng, rất nhanh đã dời sự chú ý sang chỗ khác, đôi mắt to liếc nhìn chén canh trong suốt lóng lánh, ném sự sợ hãi và căng thẳng vì cái chết lên chín tầng mây.
“Bệ hạ, A Du khát nước.” Nàng nhìn chằm chằm chén canh kia, nhỏ giọng lên tiếng.
Tư Mã Qua nhắm mắt làm ngơ với ánh mắt mong mỏi của nàng, bước lên dùng ngón tay gảy mũ phượng trên đầu nàng, lạnh lùng nhìn cung nhân bên cạnh, tất cả cung nhân sợ hãi quỳ rạp dưới đất.
“Nô tỳ lập tức thay y phục và tẩy trang cho nương nương.” Cung nhân vội vã bước lên, run rẩy từ cơ thể đến giọng nói.
Vừa rồi uống chút rượu, bây giờ chất cồn hơi thấm, đuôi mắt Tư Mã Qua dần hiện lên tơ máu đỏ, ánh mắt lạnh như băng không mang theo chút độ ấm. Hắn cau mày phất tay, lập tức có người muốn kéo cung nữ không có mắt kia xuống.
Sắc mặt cung nữ thay đổi, sợ hãi không thôi, bị che miệng nhưng vẫn phát ra tiếng ưm ưm, nước mắt nước mũi giàn giụa trông vô cùng đáng thương.
Tiêu Du giật mình, lúc này mới nhớ ra bệ hạ thích giết người, lột da người nhất! Nàng cẩn thận dùng một tay đỡ mũ phượng trên đầu, một tay túm ống tay áo của bệ hạ, thấp giọng xin tha: “Bệ hạ, hôm nay là ngày đại hôn, ngài tha cho bọn họ đi.”
Ánh mắt lạnh lẽo của nam nhân chuyển qua người nàng, dường như có mưa bão nổi lên, tơ máu đỏ đến khiến người ta vô cùng sợ hãi.
Tiêu Du cũng sợ, khẽ hít mũi, giọng nói mềm mại: “Bệ hạ, A Du khát nước.”
Khát nước? Tư Mã Qua nhìn về phía chén canh, cung nhân vừa lăn vừa bò dùng hai tay dâng lên, hắn nhận lấy một muỗng canh đầy ắp rồi lập tức đút vào miệng Tiêu Du.
Tiêu Du vội vàng hé đôi môi anh đào xinh đẹp ra, để lộ hàm răng trắng tinh, nước canh ngọt thanh chảy vào miệng, nàng ngoan ngoãn để mặc bạo quân đút canh với sắc mặt kỳ lạ.
Nếu đút gấp quá, có vài giọt nước canh chảy ra, đầu lưỡi nhỏ hồng sẽ cuộn lại; nếu để cao quá, nữ tử nhỏ xinh với không tới thì sẽ vươn một cánh tay bám vào nam tử để nhón mũi chân; khi đút thiếu, tiểu cô nương nhìn chằm chằm hắn với gương mặt xinh đẹp, liếm khóe miệng.
Một chén canh ngọt ngào đã thấy đáy, tơ máu trong mắt nam nhân lui đi, lười biếng nói: “Ném vào phòng hình tư, mỗi người mười gậy.”
Tâm trạng vui vẻ nên không giết người nữa.
Cung nhân lập tức như được đại xá, cảm động đến rơi nước mắt nhìn về phía Tân hậu.
Bệ hạ không giết người nữa, Tiêu Du lại ợ một cái, sờ bụng nhỏ một cách thỏa mãn.
Mấy cung nhân cụp mi rũ mắt tiến vào, hầu hạ nàng cởi mũ phượng xuống, cởi lễ phục dày nặng ra, tẩy đi lớp trang điểm đậm, thay bộ đồ lụa màu đỏ thẫm, bên trong là áo lót thêu tròn màu hồng, phía dưới là quần lót thêu mai.
Sau một lúc bận rộn thay đồ rửa mặt, cuối cùng Tiêu Du cũng thấy thoải mái hơn, cúi đầu lén liếc nhìn bệ hạ đã thay tẩm y màu đen, trong đầu nhanh chóng hiện lên tị hỏa đồ mà nàng đã tỉ mỉ nghiên cứu.
Cung nhân lần lượt lui ra ngoài, Hà đại giám chờ ngoài điện cảm thấy vui sướng trong lòng, bệ hạ thế mà lại thật sự để Tân hậu ở lại!
Trong điện, cặp nến long phụng đỏ rực đang đốt cháy, Tiêu Du không ngừng liếc nhìn bệ hạ với tư thế thanh thản ưu nhã, thấy hắn hứng thú đùa nghịch chén canh mà nàng đã uống trong tay, nàng chậm rãi đi qua.
Đuôi mắt Tư Mã Qua hơi nhếch, không nhúc nhích.
Vụt, một cánh tay trắng nõn như ngọc lướt qua trước mặt hắn, năm ngón tay xanh nhạt thon dài, móng tay sạch sẽ mịn màng, mí mắt Tư Mã Qua hơi nhấc lên nhìn chằm chằm.
Tiêu Du cảm thấy hơi thất vọng, không đúng, không phải trên tị hỏa đồ nói chỉ cần nữ tử lộ ra cánh tay ngọc ngà, nam tử sẽ tự mình bắt đầu động tác sao. Nhưng cánh tay của nàng đã lướt qua lướt lại trước mặt bệ hạ lâu vậy rồi, bệ hạ vẫn hoàn toàn không để ý đến nàng!
Chẳng lẽ là do bệ hạ không biết? Ánh mắt Tiêu Du sáng lên, cảm thấy mình đã phát hiện ra chân tướng.
“Bệ hạ, chúng ta mau làm chuyện trên tị hỏa đồ đi, đây là chuyện phải làm trong đêm đại hôn.” Tiểu cô nương lộ nửa bờ vai ngọc đến gần bên nam tử, nơi căng phồng suýt nữa đã dán lên người nam tử.
Bỗng nhiên Tư Mã Qua nhấc mí mắt lên, nhìn tiểu cô nương một lòng muốn nhào vào ngực hắn, đôi mắt đen hẹp dài híp lại, cười như không cười: “Nàng ngốc cũng biết quyến rũ người ta sao?”
Giọng nói của hắn khàn khàn, cố tình kéo dài giọng điệu mang theo sự dụ dỗ.
Tiêu Du dùng sức gật đầu, sau đó lại cảm thấy không đúng mà lắc đầu, thân mật áp sát bên tai bệ hạ: “Bệ hạ, A Du không phải nàng ngốc, A Du là nương tử của bệ hạ.”
Lúc nói, đôi mắt nàng sáng lấp lánh, cong khóe môi cười trộm, trong truyện có viết phu quân phải vẽ mày cho nương tử, phải làm ấm giường cho nương tử, còn phải kiếm tiền cho nương tử tiêu.
Ánh mắt nàng lướt đến chỗ vạt áo của bệ hạ, mặt đỏ lên: “Bệ hạ, có phải ngài không biết hay không? A Du có thể dạy ngài!”
Nghe vậy, Tư Mã Qua nhếch miệng cười lạnh, túm tay nàng chỉ vào chén canh màu xanh kia, giọng điệu thăm dò: “Chén canh lúc nãy nàng uống, Thái hậu đã bỏ thuốc tuyệt tử vào trong. Nàng ngốc, nàng có muốn uống thêm một chén không?”
---
A Du quyến rũ thất bại……
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

