Thấy sắc mặt của mọi người đều kỳ lạ, có lẽ Tiêu Du hiểu ý nghĩa của cung hình là gì rồi, cho dù trên thực tế nàng chưa từng nghe qua.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi nhìn về phía đại bá mẫu, đôi mắt to chớp chớp.
“Thất cô nương của chúng ta tuổi vẫn còn nhỏ, thật đáng yêu, tam đệ muội nuôi trong khuê phòng thật tốt.” Đại phu nhân Liễu thị đứng ra hoà giải, giọng điệu mang theo sự hài hước.
Bà ấy vừa dứt lời, bầu không khí lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn, đến sắc mặt của Tĩnh Quốc công cũng tốt hơn.
Nữ nhi nhà người ta được nâng niu từ nhỏ, làm sao biết được những chuyện dơ bẩn này, so ra thì phản ứng của Tiêu Như có vẻ không bình thường lắm.
“Đúng vậy, nói ra thì thất cô nương nhỏ tuổi nhất nhưng hai ngày nữa sẽ phải vào cung làm Hậu rồi, tính theo tuổi thì những cô nương khác trong phủ cũng nên tính chuyện hôn nhân thôi.” Một nữ tử mặc váy trắng ở phía sau đại phu nhân vội lên tiếng nói sang chuyện khác.
Đại phu nhân Liễu thị khẽ liếc bà ta một cái.
Trong tiệc gia đình thế này khi nào đến lượt một thiếp thất lên tiếng chứ, Giang di nương đúng là rất nhọc lòng cho Tiêu Như.
Tĩnh Quốc công Thế tử ngồi bên cạnh chính thê cũng hơi nhíu mày, nhưng nể tình Giang di nương là người bên cạnh mẫu thân, mẫu thân lại là một người rất coi trọng thể diện nên ông ta không nói gì cả.
“Giang di nương nói không sai, không giấu phụ thân và mẫu thân, lần này con về kinh chính là vì hôn sự của Thường nhi.” Nữ tử có gương mặt dài ngồi bên cạnh lão phu nhân tiếp lời.
Bà ta hơn 30 tuổi, dáng vẻ xinh đẹp rất có khí chất, búi tóc cao ngất cài trâm ngọc, nhìn qua là biết đó là một vị quý phu nhân thích phô trương. Đây chính là cô mẫu ruột của Tiêu Du, cũng là nữ nhi mà lão phu nhân yêu thương nhất.
Trên mặt Quách Vân Thường lộ ra vẻ thẹn thùng đúng lúc, mọi người ngẩng đầu nhìn qua.
Nàng ta cũng không thích dáng vẻ cao cao tại thượng của cô mẫu kia, ngày thường Quách Vân Thường đã vô cùng cao ngạo, âm thầm chèn ép tiểu thư công phủ chính thức là nàng ta. Bây giờ nhìn thấy cô mẫu mất mặt, Tiêu Oánh thật sự vui vô cùng.
Hô hấp của Tiêu Phượng Loan bỗng trở nên gấp gáp, nhìn về phía mẫu thân mình một cách tủi thân, lão phu nhân trầm giọng ho một tiếng, ánh mắt nghiêm khắc nhìn về phía Tiêu Du.
Bởi vì Cố thị mà từ trước đến nay bà ta luôn không thích tôn nữ này, đương nhiên sẽ không để nàng chặn họng nữ nhi mình.
“Cố thị dạy ngươi chất vấn cô mẫu ngươi trước mặt mọi người như vậy sao? Đừng quên cho dù ngươi có vào cung làm Hoàng hậu thì cũng không thể thiếu sự trợ giúp của Tĩnh Quốc công phủ, ngươi vẫn phải cung kính gọi lão thân một câu tổ mẫu.” Lão phu nhân đang lập uy với Tiêu Du, đồng thời cũng đang cảnh cáo thân phận của nàng.
Tiêu Du ngẩn người chớp mắt: “Tổ mẫu, lời A Du nói chẳng lẽ không phải là thật ạ?”
Đương nhiên lời nàng nói là thật, nhưng chính vì là thật mới khiến người khác như mắc xương trong họng.
Lão phu nhân tức đến muốn bật ngửa, nhìn gương mặt của Tiêu Du thì nhớ đến mẫu thân của nàng là Cố thị, lại càng tức giận hơn, muốn bảo nàng đi quỳ Phật đường.
Tĩnh Quốc công nhíu mày: “Được rồi, hôm nay khó có khi mở tiệc gia đình, ồn ào cái gì. Con là mẫu thân của Vân Thường, hôn sự của Vân Thường đương nhiên do con làm chủ.”
Từ trước đến giờ Tiêu Phượng Loan luôn rất sợ phụ thân của mình, nghe vậy thì đành không tình nguyện mà im miệng, lão phu nhân cũng đành phải nuốt những lời còn nghẹn trong cổ họng.
Bữa tối giải tán trong bầu không khí lúng túng.
Bữa tối vừa kết thúc, Tiêu Du vội vã đi về viện tử của mình. Xuân Hoa nói tân nương phải duy trì sắc mặt rạng rỡ nên thời gian này nàng đều ngủ sớm dậy sớm, vừa thoa ngưng hương lộ vừa thoa dưỡng tóc, để bản thân mình trở nên thơm tho mịn màng.
Nàng biết Xuân Hoa và Thu Thực muốn tốt cho nàng nên rất ngoan ngoãn nghe lời, cũng nhờ hai nô tỳ trung thành này, Tiêu Du mới không bị người khác phát hiện ra điều khác biệt với người thường. Ngoại trừ bệ hạ với đôi mắt quá tinh tường.
Nàng có cảm giác nhạy bén giống động vật nhỏ, nàng không thể nào là đồ ngốc được.
Đại bá mẫu ngăn nàng lại, cười ôn hòa: “Ngày mốt là đại hôn rồi, đại bá mẫu có vài lời muốn nói với con, A Du, sau này đừng hấp tấp như vậy.”
Ánh mắt Tiêu Du sáng lên, ôm cánh tay đại bá mẫu, mặt mày hớn hở trở về viện tử của mình, sắc đêm dần sâu, đại bá mẫu sắp truyền thụ “sách quý” cho nàng rồi.
Quả nhiên sau khi đến viện tử của nàng, đầu tiên đại bá mẫu nhấp một ngụm trà, sau đó bảo bà tử phía sau lấy một cái hộp nhỏ ra, kéo tay nàng ngồi xuống.
“A Du, mẫu thân của con không ở Vọng Kinh nên đại bá mẫu làm thay nàng ấy một số việc.” Liễu đại phu nhân cười mở hộp nhỏ ra, phất tay lệnh cho mấy nô tỳ lui xuống.
Tiêu Du nhìn chằm chằm cái hộp nhỏ kia, muốn nói với đại bá mẫu rằng nàng đã có rất nhiều tị hỏa đồ, hơn nữa mỗi đêm nàng đều nghiên cứu, đã rất thành thục rồi.
Nhưng có nhiều hơn thì càng tốt.
“Đại bá mẫu, đây là gì ạ?” Nàng vờ như không biết mà hỏi, còn thấy hơi đắc ý vì mình che giấu quá tốt.
Liễu phu nhân đặt món đồ vào trong tay nàng, nói một cách sâu xa: “A Du, thế đạo này tuy rằng nữ tử không được thoải mái bằng nam tử, nhưng cũng có cách để bản thân sinh tồn.”
Ánh mắt của bà ấy dừng trên mặt của tiểu chất nữ, da thịt trắng nõn, gương mặt chỉ lớn bằng bàn tay, ánh mắt sáng long lanh, môi đỏ hơi cong, trong vẻ rực rỡ mang theo chút ngây thơ, nhìn bà ấy một cách nhiệt tình.
Bà ấy mỉm cười, sờ đầu Tiêu Du, phần nào hiểu ra vì sao bệ hạ lại đối xử khác biệt với nàng như vậy.
“Tóm lại sau khi con vào cung thì phải thân thiết với bệ hạ nhiều hơn, đừng khiến hắn tức giận, cũng đừng đẩy hắn ra xa, nếu như có thể thuận lợi sinh một đứa con thì A Du, sau này đại bá mẫu sẽ không cần lo lắng cho con nữa.”
“Nam tử thích nữ tử sống ỷ lại vào họ nhất, bên ngoài nữ tử phải làm những chuyện thỏa mãn tư tâm của bọn họ, nhưng phía sau thì vẫn phải sống cho chính mình, phải nắm chắc quyền thế mình nên có. Con có hiểu không?”
Tiêu Du cái hiểu cái không mà gật đầu, nàng rất nghe lời, đếm đầu ngón tay, đại khái hiểu rằng phải nghe lời bệ hạ, phải sinh hài tử, còn phải nắm quyền thế của Hoàng hậu.
Nhưng nàng còn có một cái nhiệm vụ chôn dưới đáy lòng, đó là nàng muốn khiến bệ hạ trở thành một minh quân!
Bạo quân sẽ bị người khác phản đối, phản kháng, thậm chí là giết chết, còn minh quân thì không.
“Đại bá mẫu, A Du nhất định sẽ làm được.” Nàng vỗ ngực, dáng vẻ vô cùng tự tin.
Liễu phu nhân bật cười, sau đó nhẹ nhàng rời đi, lúc sắp đi đến Đông viện, bà ấy dừng lại, nói bên tai bà tử một câu.
Bà ấy hiểu tiểu cô tử của mình, bà ta là người hơn thua háo thắng, mười mấy năm trước đã có quan hệ căng thẳng với mẫu thân của A Du, bà ta dám đề cập đến chuyện hôn sự của ngoại sanh nữ trong tiệc gia đình hôm nay chứng tỏ người được chọn không thua kém bệ hạ bao nhiêu.
“Phu nhân, Hồng Lăng trong viện của lão phu nhân truyền lời rằng, hôn sự trong miệng cô thái thái là với Lâm Vương Thế tử.” Liễu phu nhân quản việc nhà nhiều năm, hiển nhiên có sắp xếp người bên cạnh lão phu nhân.
“Nàng ta tính toán hay thật.” Liễu phu nhân nhíu mày, trong mắt mang theo chút khinh miệt.
Bỗng nhiên nghĩ đến thứ nữ không an phận là Tiêu Như và Lâm Vương Thế tử cũng khá thân thiết, bà ấy nhướng mày, chờ xem trò hay.
Chuyện Lâm Vương Thế tử được nhớ thương không liên quan gì đến Tiêu Du cả, nàng quang minh chính đại lấy tị hoả đồ mà đại bá mẫu cho nàng ra xem, vô cùng hợp tình hợp lý.
Cho đến khuya nàng mới ôm chăn của mình cọ tới cọ lui ngủ say, khóe miệng còn nở một nụ cười ngọt ngào.
Nữ tử trên tị hỏa đồ đều không đẹp bằng nàng, nam tử cũng không đẹp như bệ hạ, hì hì.
Trong giấc mộng, nàng đè trên người bệ hạ, lột y bào của bệ hạ, rất mạnh mẽ đó nha!
Còn bệ hạ chỉ có thể khóc thút thít cầu xin nàng nhẹ tay chút… đến đuôi mắt cũng đỏ lên.
---
Chương sau là đại hôn rồi, Hoàng hậu nương nương sắp đi trên con đường đấu tranh sinh tồn gian nan rồi!
Trong mơ và hiện thực luôn trái ngược nhau đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



