“Ngươi nói nàng ngốc đã nhận hai người kia rồi?” Trên tay Tư Mã Qua cầm bút, chậm rãi lật xem tấu chương của các nơi, mí mắt cũng không nhấc lên.
Trong Thái Thần điện thắp đèn sáng trưng, người bước lên bẩm báo là một thành viên của Long Hổ Vệ, đội cận vệ chỉ dành cho Hoàng đế Đại Tấn sử dụng.
“Bẩm bệ hạ, nương nương đã nhận.” Long Hổ Vệ phụng mệnh âm thầm canh giữ bên trong Tĩnh Quốc công phủ, biết nàng ngốc trong miệng bệ hạ là ai.
“Nàng ngốc quả nhiên là ngốc.” Tư Mã Qua thấp giọng cười nhạo, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa vẻ thân mật.
Hắn tiện tay ném bút đỏ, lười biếng ngáp một cái, chẳng qua là hai nô tỳ muốn dựa dẫm để bay lên cao, sau khi vào cung rồi thì lột da, đánh chết hay xử tử đều được.
“Nhưng lúc nương nương nói chuyện với người khác có đề cập đến chuyện muốn đưa họ về làm lễ vật sinh thần cho cữu phụ của mình.” Lúc cận vệ nghe lén cũng cảm thấy hơi buồn cười.
“Hửm?” Lúc này Tư Mã Qua tỏ vẻ hứng thú, vuốt cằm mình, ánh mắt hơi sáng lên: “Gậy ông đập lưng ông à, không tồi không tồi, nàng ngốc vẫn có chút thông minh.”
Hắn cong môi, ngón tay thon dài nhặt lấy một tấu chương xám tro, cung nhân lập tức dâng bút đỏ mới lên, sau một hồi rồng bay phượng múa, quỹ đạo đã sớm định ra lại đi theo một phương hướng khác.
Ngày hôm sau, Thái Cực điện triều hội.
Thần tử trong điện đều hoảng hốt! Đặc biệt là Đại Học sĩ Chương đại nhân của Văn Hoa Các gần như ném ngọc hốt trong tay xuống, trợn mắt há hốc mồm nhìn Tân hoàng đang ngồi trên long ỷ.
“Bệ hạ, phán quyết này, có phải hơi, hơi không ổn không.” Chòm râu của ông ta rung lên, run rẩy mở miệng.
Mặc dù ông ta đứng đầu phe hàn môn, dùng lời lẽ chính đáng khiển trách thế gia khinh người quá đáng, nhưng trước giờ chưa bao giờ thấy phán quyết thế này.
Ngụy Quốc công phủ là thế gia cao quý, tuy đã dần xuống dốc nhưng dựa vào quan hệ thông gia ở Vọng Kinh thì vẫn vẻ vang như cũ. Không nhắc đâu xa xôi, trong cung có vị Chiêu nghi xuất thân từ Ngụy Quốc công phủ, đích nữ của Lão Bình Quận vương trong kinh cũng gả vào Ngụy Quốc công phủ, hay người mà Hàn Quốc công phủ Thế tử cưới cũng là nữ nhi Ngụy Quốc công phủ.
Bành gia chỉ là hàn môn nhỏ, Bành gia nữ chỉ có một đệ đệ còn đang trong độ tuổi học tập, không quyền không thế không nơi nương tựa, chỉ biết liều mạng cáo trạng việc này. Nhưng Ngụy Quốc công phủ ngang ngược, không để họ vào mắt, trực tiếp lấy mấy trăm lượng bạc ra muốn chấm dứt việc này, rồi lại đồn đại rằng nữ tử xuất thân hàn môn có địa vị ti tiện, làm thiếp thất cho con cháu thế gia cũng không xứng.
Lời này vừa truyền ra, chuyện lập tức trở nên ầm ĩ, các quan viên trong triều chia ra thành hai bè phái hàn môn và thế gia. Lời của Ngụy Quốc công phủ rõ ràng là đang sỉ nhục hàn môn khiến quan viên phe hàn môn đều tức giận, hơn nữa Bành gia tử lại học từ đại nho Quan Đạo Sơn, dân gian lại dấy lên một cuộc dư luận.
Thế gia trước giờ luôn ngạo mạn, triều đình tranh cãi hai ngày, Ngụy Quốc công đè Thế tử xuống khóc lóc một hồi, lại lấy ngàn lượng bạc trắng ra, quan viên phe thế gia cảm thấy như vậy là đã tận tình tận nghĩa rồi. Nhưng Bành gia tử kiên trì muốn Ngụy Quốc công phủ Thế tử phải một mạng đền một mạng, khiến thế gia ở Vọng Kinh đều hoảng loạn. Nếu điều tra kỹ thì có thế gia nào mà không có con cháu lén ức hiếp một hai bình dân, cưỡng đoạt dân nữ chứ, đền mạng đúng là chuyện hoang đường. Mạng của bọn họ quý giá hơn nhiều so với mạng của bá tánh hàn môn.
Phe thế gia chiếm thế thượng phong trên triều, kiên quyết không đồng ý với phán quyết này. Đặc biệt là lão Bình Quận vương nắm thực quyền, thân là ngoại tổ phụ của Ngụy Quốc công phủ Thế tử, thái độ của ông ta cực kỳ ngang ngược, gần như là chỉ vào mũi hàn môn mà mắng, không cần nói cũng biết là đã lén phái người động thủ với Bành gia tử.
Chỉ là một nữ tử bình dân đê tiện thôi, mạng của nàng ta làm sao có thể cao quý như Thế tử chứ?
Càng đừng nói Thế tử còn có thể coi như Hoàng thân quốc thích, bởi vì lão Bình Quận vương là tông thân!
Những quyển sớ không ngừng dâng lên toạ án của Tân hoàng, thế gia rất có lòng tin bệ hạ chắc chắn sẽ đứng về phía bọn họ, bởi vì trong cung còn có vị Chiêu nghi nương nương mà.
Ai ngờ trong buổi tảo triều này, bệ hạ ghét bỏ bọn họ tranh cãi phiền phức, trực tiếp ném một tấu chương đã được duyệt ra.
“Ồn ào cái gì? Việc này cứ giao cho Đại Lý Tự xử lý.”
Trong điện yên tĩnh lại, Đại Lý Tự khanh hít sâu một hơi cúi đầu nhặt tấu chương lên mở ra, sau đó mở to hai mắt nhìn, đọc từng câu từng chữ màu đỏ trên tấu chương: “Ngụy Di dùng cung hình, rồi sau đó trảm chi.”
“À, bảo Bành gia tử kia tự đi nhìn, nếu a tỷ hắn bị Ngụy Di cưỡng gian rồi chết, vậy thì thiến trước giết sau cho công bằng công chính.” Đế vương ngồi trên cao cười rất vui vẻ, vẫn là giọng điệu không chút để tâm.
“Đương nhiên, nếu Bành gia tử muốn tự mình ra tay, chắc hẳn sẽ rất thú vị.”
Thiến trước giết sau! Tất cả thần tử trong điện đều run lên, đây là lần đầu tiên Đại Tấn có hình phạt này.
“Bệ hạ, mạng của nữ tử hàn môn sao có thể so với ngoại tôn của lão thần, nhi tử của Ngụy Quốc công chứ?!” Khi lão Bình Quận vương hiểu ra thì lập tức gắt giọng gào to bất công, thở dốc hổn hển.
“Bệ hạ, nếu muốn ngân lượng hay lưu đày, Ngụy Quốc công thần không có ý kiến! Nhưng không nên bắt nhi tử của thần đền mạng cho cái chết của nữ tử kia.” Ngụy Quốc công quỳ gối trên điện, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nếu đích tử bị thiến, Ngụy Quốc công phủ chắc chắn sẽ trở thành trò cười của cả Đại Tấn, không còn đường cứu vãn.
Giờ phút này, Ngụy Quốc công thật hận sao đích tử của mình không chết đi, thằng nghiệp chướng đó.
Thái độ thật bất thường, những người còn lại trên điện không lên tiếng phản bác, ngay cả những quan viên xuất thân từ hàn môn cũng nghẹn họng không nói được gì, bởi vì, thật sự, hình phạt này thật quá đáng sợ.
“Nếu đã làm thì phải gánh chịu hậu quả. Nữ tử là do hắn cưỡng gian, người là do hắn giết, vậy hắn đền lại từng thứ thì có gì không đúng? Bình Quận vương, trong mắt trẫm, thần tử các ngươi và hành khất, lưu dân bên ngoài chẳng có gì khác nhau cả.” Tư Mã Qua ngồi thẳng người, ánh mắt sâu thẳm sắc bén nhìn qua, u ám đến khiến người ta run sợ.
“Nhưng dù sao Bình Quận vương cũng là Vương thúc của trẫm, vậy thì để người đó toàn thây vậy. Nếu còn dám ầm ĩ, trẫm sẽ đưa các ngươi đi chết hết.” Tầm mắt đen kịt đảo qua, tất cả thần tử phía dưới đều quỳ xuống cúi đầu.
Vị Tân hoàng đang ngồi trên long ỷ này không phải là một người nhân từ nương tay, từ lúc hắn đăng cơ đến giờ đã xử tử mấy chục thần tử. Đúng vậy, trong mắt bệ hạ, những người như bọn họ có gì khác với bá tánh đâu? Đều là thần tử của bệ hạ, phạm sai lầm đương nhiên đều có thể giết chết!
Bỗng chốc ai ai cũng cảm thấy bất an, không ít người càng hạ quyết tâm muốn kiểm soát gắt gao người trong phủ mình, tuyệt đối không thể để bọn họ cưỡng đoạt dân nữ, làm ra chuyện thương thiên hại lí.
Ngoại tôn của Bình Quận vương, nhi tử của Ngụy Quốc công, bệ hạ còn nói thiến là thiến, nói giết là giết…
Cho đến khi Lễ bộ quan viên run rẩy đề cập đến chuyện đại hôn của Đế Hậu, Tân hoàng đang ngồi trên cao kia mới thu lại sát khí hung ác, trở lại dáng vẻ lười biếng…
Hành động lần này của bệ hạ tuy ác độc nhưng lại ngoài ý muốn nhận sự ủng hộ từ một đám thần tử, rất nhiều người trong đó đều xuất thân từ hàn môn.
Bệ hạ đối xử bình đẳng với hàn môn và thế tộc khiến bọn họ cảm thấy ấm lòng, mặc dù thủ đoạn hơi tàn độc nhưng giết người đền mạng là đạo lý hiển nhiên, không thiên vị quyền quý còn được lòng dân!
Tin tức được truyền ra, Ngụy Quốc công phủ muốn ngất xỉu. Bành Cử đang ở nhà bạn tốt, nghe thấy tin thì lập tức ngẩn người, sau đó thấp giọng cười.
Sao hắn ta lại không muốn tự mình ra tay chứ? Hắn ta phải tự tay đưa Ngụy Di xuống địa ngục!
“Hiến Tổ, ngươi không sao chứ?” Bạn tốt thấy hắn ta vừa khóc vừa cười, lo lắng hỏi.
“Ta rất tốt, không thể tốt hơn, như vậy thì không cần đi xin Lâm Vương Thế tử giúp đỡ nữa.” Bành Cử lau nước mắt, bái lạy với Hoàng cung ở phía xa.
“Thì ra bệ hạ là người giàu cảm xúc, xem ra lời đồn hôn quân là do có người cố tình đồn thổi thôi.” Bạn tốt thở dài, trong lòng thay đổi ấn tượng với Tân hoàng rất nhiều.
Bệ hạ đã nói thẳng ra rằng trước pháp luật thì hàn môn và thế tộc vốn không có gì khác nhau, đây quả là niềm vinh hạnh của bá tánh.
“Sao có thể? Sao Ngụy Quốc công Thế tử lại chết?! Không thể nào, chuyện này không thể nào xảy ra được.”
Trong Tĩnh Quốc công phủ, Tĩnh Quốc công khó có khi cùng dùng bữa tối với mọi người trong phủ.
Ông ta nhắc đến chuyện này vốn là để dạy dỗ con cháu trong phủ là hãy lấy Ngụy Quốc công phủ làm bài học, không được ỷ vào thân phận mà làm bậy bên ngoài.
Không ngờ tôn nữ thứ nhất của đại phòng lại mất bình tĩnh hét lên.
Ông ta nheo đôi mắt ưng quan sát kỹ tôn nữ được lão thê khen ngợi nhiều lần: “Con nói xem, tại sao lại không thể?”
Huyết sắc trên mặt Tiêu Như bỗng chốc như mất hết, vội vàng đứng dậy cáo lỗi, ngập ngừng nói: “Tổ phụ, Như nhi chỉ cảm thấy kinh ngạc, dù sao Ngụy Quốc công phủ cũng có quyền thế, trong khi đối phương chỉ là một cô nữ hàn môn, bệ hạ làm vậy sợ là không thoả đáng.”
Nếu kiếp này bệ hạ ra mặt cho Bành Cử, vậy sau đó lão sư Quan Đạo Sơn của Bành Cử có còn vì thân phận thật Lâm Vương Thế tử mà phò trợ hắn ta thuận lợi lên ngôi Hoàng đế không? Phải biết rằng, lúc ấy có rất nhiều người nghi ngờ quan hệ huyết thống của hắn ta và Tiên hoàng…
Bởi vì Lâm Vương Thế tử đã âm thầm giúp đỡ Bành Cử trong chuyện này nên hắn ta mới xả thân vì Lâm Vương Thế tử, nhưng kiếp này phế đế đã giúp đỡ hắn ta, Tiêu Như không dám nghĩ tiếp nữa.
“Cô nữ hàn môn cũng là người mà, giết người vốn là phải đền mạng. Bệ hạ gậy ông đập lưng ông, đây là việc minh quân nên làm.” Tiêu Du nghe thấy lời này thì không vui, bỏ muỗng canh trong tay xuống, nói giúp cho bệ hạ.
Cuối cùng, nàng trừng to đôi mắt nhìn về phía Tĩnh Quốc công: “Tổ phụ, người nói A Du nói có đúng không ạ?”
Tĩnh Quốc công nhìn nàng, tự nhiên gật đầu, hai ngày nữa là đại hôn của Đế Hậu, sau đó Tĩnh Quốc công phủ sẽ là Hậu tộc rồi.
Tiêu Du cong khóe môi, quay đầu hắng giọng, nói với Tiêu Như: “Sau này không được nói bệ hạ không tốt, bệ hạ nhất định sẽ trở thành minh quân.”
Trở thành minh quân thì sẽ không có ai muốn giết nàng nữa, nàng sẽ có thể sống thoải mái sung sướng thật lâu thật lâu!
Tiêu Như gượng gạo mỉm cười, sắc mặt vẫn hơi tái nhợt: “Thất muội muội không cần phản ứng lớn như vậy, tỷ tỷ chỉ là thuận miệng nói thôi, bệ hạ đương nhiên là minh quân.”
“Ừm.” Tiêu Du gật đầu, nàng cũng cảm thấy bệ hạ làm đúng, một mạng đền một mạng mà. Nhưng cung hình nghĩa là sao nhỉ? Nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua tổ phụ uy nghiêm, khẽ hé môi.
“Tổ phụ, cung hình là gì ạ?”
Sắc mặt mọi người cứng đờ, Tĩnh Quốc công phun một ngụm canh ra làm ướt cả chòm râu.
---
Tư Mã Qua: Nàng ngốc, cung hình là hình phạt mà nam tử nào vào cung cũng phải trải qua.
Tiêu Du: Bệ hạ thật đáng thương, ngài cũng bị dùng cung hình sao!
Tư Mã Qua (vẻ mặt dữ tợn): Tiêu ngốc, không bao gồm trẫm!
Ha ha ha, hy vọng tất cả nam tử đáng khinh đều phải chịu cung hình một lần~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)