Vì thế, trước đó nàng nửa đùa nửa thật nói với Lý thị rằng mong có thêm một đệ đệ hay muội muội, tuyệt đối không phải lời nói đùa.
Nàng nghĩ năm xưa hoàng gia có thể ra tay diệt trừ nhà họ Khương không chút nương tay, có lẽ một phần nguyên nhân là vì Khương gia con cháu thưa thớt, không để lại hậu họa. Lần này, nàng muốn chừa cho Khương gia một con đường lui.
Trong phòng.
Lý thị đang dặn dò hạ nhân chú ý quét dọn tuyết đọng trước phòng lão phu nhân và các thiếu gia, tiểu thư thì bỗng thấy nha hoàn thân cận của Khương Họa Thủy là Lang Nhi vội vàng chạy tới.
Trái tim Lý thị khẽ thắt lại, hỏi ngay: “Hoảng hốt thế kia, xảy ra chuyện gì rồi?”
Lang Nhi thở hổn hển, mặt đầy lo lắng: “Phu nhân, tiểu thư nói người không được khỏe, xin phu nhân mau qua xem!”
Vừa nghe xong, Lý thị lập tức cuống lên, chưa kịp để Lang Nhi nói thêm đã bước vội ra cửa, bà đã hướng thẳng về viện của Khương Họa Thủy.
Nhớ lời dặn của tiểu thư, Lang Nhi vội vàng đuổi theo đỡ lấy Lý thị, sợ bà nôn nóng giẫm lên tuyết trơn mà ngã.
Đi được nửa đường, Lý thị mới sực nhớ ra liền sai người đi mời đại phu.
Khương Họa Thủy thật sự không nghĩ ra cách nào để nhắc khéo Lý thị, cuối cùng đành cho rằng để đại phu bắt mạch rồi nói thẳng vẫn là biện pháp trực tiếp và hiệu quả nhất. Chỉ là… lấy cớ gì để mời đại phu lại khiến nàng đau đầu.
Nàng cũng từng nghĩ hay là để mình thật sự bệnh một phen, như vậy mời đại phu sẽ hợp tình hợp lý. Nhưng thể trạng hiện tại của nàng quá tốt, thổi gió lạnh hai ngày liền cũng chẳng hắt hơi sổ mũi, huống chi là sốt hay đau đầu. Bệnh thật không được mà ngày thương đội xuất phát đã cận kề, cuối cùng chỉ còn cách… giả bệnh.
“Phu nhân đi chậm thôi, đường trơn lắm.”
Nghe tiếng nói từ xa dần lại gần, Khương Họa Thủy vội vàng dùng khăn lau khô nước tuyết vừa thoa lên người, nhanh nhẹn chui vào chăn, nhét chiếc khăn đã dùng vào bên trong rồi đúng lúc cửa mở ra thì nhắm chặt mắt.
“A Vãn, nương tới thăm con đây.” Vừa bước vào phòng, Lý thị đã nhìn thấy gương mặt tái nhợt của con gái nằm trên giường, lòng đau như cắt. Đưa tay sờ thử trán của nàng, cái lạnh buốt ấy như lan thẳng vào tim Lý thị. Cơn giận lập tức dâng lên, bà trầm giọng quát: “Các ngươi chăm sóc tiểu thư kiểu gì vậy hả? Có phải ban đêm lười biếng để tiểu thư nhiễm gió lạnh không?!”
Đám nha hoàn trong phòng lập tức quỳ rạp xuống đất.
Vì không muốn liên lụy người vô tội, Khương Họa Thủy chậm rãi mở mắt, giả bộ khó chịu ho khẽ vài tiếng để thu hút sự chú ý của Lý thị.
“Khụ khụ… mẫu thân tới rồi ạ.”
Nàng làm bộ muốn ngồi dậy, Lý thị tất nhiên không cho, vội ấn nàng nằm xuống: “A Vãn đừng cử động, cứ nằm nghỉ cho tốt. Mẫu thân đã sai người đi mời đại phu rồi, uống thuốc đại phu kê xong sẽ nhanh khỏe thôi, ngoan.”
Trong ánh mắt của mẫu thân là nỗi lo lắng không giấu được, giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ. Một tay bà đặt nhẹ lên người nàng qua lớp chăn, vỗ nhè nhẹ theo nhịp.
Khương Họa Thủy vốn chỉ giả bệnh, vậy mà được dỗ dành như thế, trong lòng lại bỗng dưng mềm yếu, như thể nàng thật sự là một đứa trẻ đang ốm mệt.
Đã rất, rất lâu rồi… nàng mới lại được che chở cẩn thận như vậy.
Bản thân đã quen với việc ở trước mặt người khác luôn đoan trang uy nghi, răng sắt miệng đồng, dùng nụ cười vừa đủ để che giấu cay đắng và yếu mềm trong lòng. Nàng luôn ghi nhớ thân phận hoàng hậu, đến cả khi bệnh nặng cũng có thể tự mình ngồi dậy trang điểm chỉnh tề, đón tiếp các phi tần tới thỉnh an. Vậy mà lúc này, dưới ánh mắt dịu dàng của mẫu thân, nàng lại không kìm được, khóe mắt đỏ lên.
Lý thị không biết suy nghĩ trong lòng nàng, chỉ biết con gái bệnh nặng đến mức muốn khóc mà vẫn cố nhịn, càng nhìn càng xót, không nhịn được thúc giục: “Sao đại phu còn chưa tới?!”
Vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần. Cuối cùng, hạ nhân cũng dẫn đại phu tới. Cùng vào phòng còn có lão phu nhân, Khương Thượng Thời và mấy người khác.
Phòng của Khương Họa Thủy vốn không nhỏ nhưng bị nhiều người vây quanh như vậy liền trở nên chật chội. Nàng không ngờ chỉ giả bệnh thôi mà lại kinh động đến cả nhà, nhất thời có chút lúng túng. Mọi người nhường đường cho đại phu tiến lên bắt mạch.
Hứa đại phu vừa đặt tay lên mạch liền trầm ngâm không nói.
Ông biết đây là đích nữ bảo bối của đại phòng Khương phủ, nào dám sơ suất. Giữa trời tuyết mà vội vã chạy tới, nghe hạ nhân nói thì đoán là cô nương bị nhiễm lạnh nhưng bắt mạch xong… Hình như… chẳng có vấn đề gì cả.
Nhưng thấy sắc mặt cô nương tái nhợt, da thịt lạnh buốt, lại đang ở trước bao nhiêu người, Hứa đại phu không dám kết luận tùy tiện.
Khương Họa Thủy thấy vẻ khó xử của ông liền ho dữ dội mấy tiếng, khàn giọng nói: “Là lỗi của con, tham lạnh, ban đêm lén dậy thổi gió lạnh. Đại phu, con không sao chứ?”
Hứa đại phu lập tức hiểu ý, liếc nhìn nàng một cái rồi thu tay lại, giả bộ gật gù: “Tiểu thư đúng là nhiễm chút hàn khí, lát nữa tiểu nhân sẽ kê đơn, sắc vài thang uống là không ngại gì.”
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Khương Họa Thủy lại lên tiếng: “Vậy phiền đại phu tiện thể bắt mạch cho mẫu thân con nữa ạ. Con thấy dạo này sắc mặt mẫu thân không tốt, trong lòng lo lắng. Mẫu thân để đại phu xem thử nhé?”
Thì ra là một mảnh hiếu tâm của con trẻ.
Chuyện nhỏ như vậy, Lý thị đương nhiên không từ chối liền đưa tay ra: “Vậy làm phiền đại phu xem giúp ta.”
Hứa đại phu vội nói không dám, trong lòng thầm thắc mắc. Cô nương này rốt cuộc đang bán thuốc gì trong hồ lô đây?
Chẳng phải là… bà sắp được bế thêm cháu rồi sao?
Mọi người vui vẻ tiễn đại phu ra về, tất nhiên cũng không quên thưởng bạc hậu hĩnh. Chỉ là trong lòng Lâm thị lại có chút không thoải mái.
Tổ tiên Khương gia phần lớn theo võ. Khương lão đại gia đã qua đời, Khương Trì khi còn sống từng giữ chức Thái úy, chính nhị phẩm là quan lớn nhất mà Khương gia từng có trong trăm năm qua. Thế nhưng chưa đầy hai năm nhậm chức, ông lại xin cáo quan, chuyển sang kinh thương.
Khi đó Lâm thị còn chưa gả cho Khương Lăng nên không biết vì sao Khương lão đại gia từ quan, cũng không rõ vì sao một người vốn khỏe mạnh lại qua đời sớm như vậy. Chỉ biết trước khi mất, Khương lão đại gia từng dặn dò hai con trai rằng về sau chớ dính líu đến quan trường. Sau khi ông qua đời, người con thứ vẫn tiếp tục theo con đường võ quan.
Lâm thị luôn cảm thấy tuy lão phu nhân không tiện nói gì với con trai ruột nhưng trong thâm tâm lại không mấy ưa thích thê thiếp và con cái của Khương Lăng. Lòng dạ của mấy bà mẹ chồng vốn thiên vị. Giữa chị em dâu, so đo hơn thua cũng là điều khó tránh khỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)