Giữa chị em dâu với nhau, vốn dĩ cũng có sự so bì ngấm ngầm. Cùng là chính thất của Khương phủ nhưng thân phận của nàng ta chỉ là con gái một vị giáo phường tán quan lục phẩm, còn Lý thị lại là thiên kim của Kinh thành Diêm vận sứ, tam phẩm chính thức.
Danh phận thấp hơn Lý thị một bậc thì đã sao? Nàng ta tưởng rằng theo Khương đại gia bôn ba ngược xuôi, cùng nhau nếm đủ ngọt bùi cay đắng là có thể yên ổn gối cao không lo ư?
Hừ, chẳng qua hiện giờ chưa nạp thiếp chỉ vì nàng ta còn đang độ xuân sắc. Không sinh được con trai, nữ nhi có lanh lợi đến mấy rồi cũng phải gả đi thôi. Đợi đến khi nàng ta già nua phai sắc, Khương phủ ngày càng hưng thịnh, lúc ấy Khương Thượng Thời liệu còn nhớ bao nhiêu tình nghĩa phu thê? Lão phu nhân cũng nhất định sẽ ép hắn nạp thiếp. Khi đó, Lý thị lấy gì mà so với nàng?
Tuy Khương nhị gia nạp hai phòng thiếp nhưng cũng chẳng sinh nổi con trai, toàn là những kẻ không lên được mặt bàn. Còn nàng, con trai con gái đều đủ, từ trước đến nay vẫn tự cho mình cao hơn Lý thị một bậc. Giờ đây lại bảo cái bụng tám năm không động tĩnh kia đột nhiên đã mang thai hơn một tháng, nàng làm sao chấp nhận nổi?
Chỉ là lúc này, chẳng ai buồn để tâm tới cảm nhận của Lâm thị.
Trong bầu không khí vui mừng hớn hở ấy, người trong cuộc là Lý thị lại không tỏ ra quá phấn khởi.
Khương Họa Thủy đứng bên cạnh tinh ý nhận ra tâm trạng của mẫu thân không cao, liền thu lại nụ cười, hạ giọng hỏi: “Mẫu thân sao vậy ạ? Sắp sinh đệ đệ hay muội muội cho A Vãn mà không vui sao?”
Giọng nàng không lớn nhưng Khương Thượng Thời và lão phu nhân đứng gần đều nghe rõ.
Sau khi phát thưởng cho hạ nhân, Khương Thượng Thời dần bình tĩnh lại, quan sát sắc mặt của thê tử, chợt như nghĩ ra điều gì liền nói: “Phu nhân… có phải đang lo lắng chuyện thương đội không?”
Lý thị gật đầu. Rõ ràng việc thương đội sắp đi Đông Lâm không còn là bí mật.
Thấy vậy, lão phu nhân chậm rãi khuyên nhủ: “Lý thị, ta biết con và Thời nhi tình cảm vợ chồng sâu đậm, muốn ở bên cạnh hắn. Nhưng giờ con đã biết mình có thai thì nên an tâm ở lại trong phủ dưỡng thai, không thích hợp bôn ba đường xa.”
“Con dâu hiểu ạ.”
Lão phu nhân dặn dò thêm mấy câu rồi rời đi. Xét theo lẽ thường, ở lại Khương phủ đúng là lựa chọn tốt nhất. Dù sao thai mới hơn một tháng chưa ổn định, lại đang giữa mùa đông giá rét, chỉ sơ sẩy một chút cũng có thể sảy thai. Nhưng Khương Họa Thủy biết chuyến đi Đông Lâm lần này không hề an toàn.
Kiếp trước, vụ làm ăn ấy thất bại. Theo lời phụ thân kể, thương đội nửa đường gặp phải một toán thổ phỉ hung hãn mềm cứng đều không ăn, không chỉ cướp sạch hàng hóa mà còn ra tay làm người bị thương, thậm chí có kẻ bỏ mạng. Những người trở về khi đó đều vô cùng thê thảm.
Ngày hôm sau.
Khương Họa Thủy đang định tìm phụ thân để bàn chuyện theo cùng thì nghe tin mẫu thân đã thuyết phục được phụ thân, đồng ý để hai người cùng đi. Không ngờ mẫu thân ra tay nhanh như vậy, chỉ trong một đêm đã khiến phụ thân gật đầu.
Khương Họa Thủy thật sự rất tò mò không biết mẫu thân đã làm cách nào. Nhưng như thế cũng tốt, đỡ phải tìm cớ khác. Nàng khẽ mỉm cười.
Hai vợ chồng đang dùng bữa sáng trong phòng, bỗng từ ngoài cửa lao vào một bóng người nhỏ bé. Chưa kịp nhìn rõ mặt, bóng nhỏ ấy đã bổ nhào vào lòng Lý thị, cái đầu lông xù cọ qua cọ lại làm nũng.
Hai người nhìn nữ nhi làm nũng đều bật cười. Lý thị xoa đầu nàng, dịu giọng hỏi: “A Vãn hôm nay sao dậy sớm thế? Uống thuốc rồi còn khó chịu không?”
Khương Họa Thủy không đáp, cố nặn ra hai giọt nước mắt rồi mới ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hai người. Lần này thật sự dọa họ giật mình.
“Hai người… lại định bỏ A Vãn ở lại sao?” Hai vợ chồng nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ bất lực và áy náy.
Một lúc lâu sau, Khương Thượng Thời khó xử nói: “Phu nhân, hay là nàng ở lại trong phủ, ở bên A Vãn…”
Ơ? Đây đâu phải mục đích của nàng!
Khương Họa Thủy quyết định đổ thêm dầu vào lửa, oa một tiếng cắt ngang rồi thuận thế ngồi phịch xuống đất giả khóc. Mặc cho mọi người xung quanh kéo thế nào cũng không chịu đứng dậy, hệt như một con khỉ bướng bỉnh.
“A Vãn ngoan, đất lạnh lắm, bệnh của con còn chưa khỏi…”
“Con không dậy! Con không dậy! Dù sao thì phụ thân không thương, mẫu thân không yêu, hai người đều muốn bỏ A Vãn ở lại không cần con nữa hu hu hu!”
“Nói bậy! Khi nào cha mẹ lại không cần con?”
“Mỗi ngày A Vãn đều không thấy phụ thân mẫu thân, lúc nào cũng chỉ có một mình. Tỷ tỷ nói con là đứa trẻ không được cha mẹ thương, không cho con chơi cùng… hu hu hu!”
Hai vợ chồng đột nhiên im bặt, rõ ràng là nhớ tới chuyện Khương Khuynh Thành từng dỗ Khương Họa Thủy lên núi.
Khương Thượng Thời thở dài, ngồi xổm xuống lau nước mắt cho nàng, hạ giọng xin lỗi: “Được rồi được rồi, là lỗi của phụ thân, được chưa? A Vãn đứng dậy trước đã, khóc thành mèo hoa thì không còn xinh nữa đâu.”
Thấy thời cơ đã tới, Khương Họa Thủy cũng không giả được nữa, thuận theo lực kéo đứng dậy, phủi phủi quần áo, khàn giọng nói: “Vậy nói trước nhé, con muốn đi cùng hai người.”
“Cái gì?”
Khương Họa Thủy lập tức đổi sắc mặt, bày ra dáng vẻ chỉ cần từ chối là nàng sẽ khóc cho xem.
Thấy Khương Thượng Thời định giảng đạo lý, nàng liền quay mặt sang chỗ khác.
Không nghe, không nghe! Đừng hòng nói đạo lý với trẻ con!
Khương Thượng Thời quay sang nhìn thê tử, mong nàng giúp khuyên nhủ con gái. Lý thị suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Được, A Vãn đi cùng chúng ta.”
Chuyện rơi xuống vực xảy ra một lần đã đủ khiến người ta khiếp sợ. Lần trước là rơi núi, may mắn mắc vào cành cây, chỉ bị say nắng và chút thương tích ngoài da. Nhưng đã có lần một thì sẽ có lần hai, ai biết lần sau sẽ xảy ra chuyện gì?
Mẫu thân tuổi đã cao, tinh lực có hạn. Nhị đệ lại bận công vụ, càng không thể lúc nào cũng trông nom A Vãn.
Còn đệ muội…
Lý thị đâu phải kẻ ngốc, sao không nhìn ra địch ý của Lâm thị đối với mình?
Huống chi, Khương Khuynh Thành lại chính là nữ nhi ruột của nàng ta. Nghĩ đi nghĩ lại, Lý thị cảm thấy vẫn nên mang con gái theo bên mình, đặt ngay dưới mí mắt mới thật sự yên tâm.
Thuyết phục được cha mẹ, chuyện còn lại với tổ mẫu thì không cần Khương Họa Thủy tự mình ra mặt nữa. Chỉ là trước mắt, nàng còn phải đi gặp một người.
Nhân lúc cha mẹ đi gặp tổ mẫu, Khương Họa Thủy sai người chuẩn bị xe ngựa đến Mạnh phủ.
Khương phủ và Mạnh phủ cách nhau ba con phố. Mạnh Khê Vân từ nhỏ đã có tính tình lạnh nhạt, ít giao du, bọn trẻ con phần lớn đều không thích tìm nàng chơi. Khi ấy Khương Thượng Thời chưa phải phú thương giàu nhất kinh thành, Khương Lăng cũng chưa là Xa Kỵ tướng quân, các tỷ muội trong phủ ngấm ngầm cô lập nàng vì thế Khương Họa Thủy cứ dăm ba bữa lại lén chạy sang Mạnh phủ tìm Mạnh Khê Vân.
Con đường từ Khương phủ tới Mạnh phủ, nàng quen thuộc đến không thể quen hơn.
Việc nàng thường làm nhất là ngồi trong xe ngựa, vén rèm, chống cằm ngắm nhìn cảnh sắc dọc đường. Không hẳn vì phong cảnh đẹp mà bởi nhìn dòng người tấp nập ngoài xe, trong lòng nàng lại dâng lên một niềm mong chờ, tựa như đóa hoa lặng lẽ nở rộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
