Nghĩ kỹ lại, Khương Họa Thủy liền lắc đầu. Kiếp trước, sau khi gả cho Hạ Trạc, thứ nàng luyện nhiều nhất ngoài phi tiêu thì chính là đoản đao, vì vậy nàng từ chối đề nghị ấy.
Trường Dạ cũng không nhiều lời, bảo nàng bắt đầu từ Nga Mi Thứ, nói rằng loại binh khí này rất thích hợp để nữ tử phòng thân. Khương Họa Thủy lập tức gật đầu đồng ý.
Trường Dạ diễn luyện một lượt kỹ pháp cơ bản trước mặt nàng. Nga Mi Thứ nhỏ gọn, dài chừng một thước, hai đầu mảnh dẹt, sắc bén như mũi dao, hình dáng tựa đầu thương. Phần giữa hơi to, chính tâm có một lỗ tròn, xuyên một chiếc đinh sắt có thể linh hoạt xoay chuyển trong lỗ, nối liền với một vòng tròn đeo ngón tay. Chính vì hình dáng tựa Nga Mi nên mới có tên gọi ấy.
“Khi sử dụng, mỗi tay cầm một chiếc, luồn vòng tròn vào ngón giữa, khum tay nắm chặt. Có thể chặn, đâm, xuyên, đẩy, xoắn, khóa.” Vừa diễn luyện, Trường Dạ vừa giảng giải cách sử dụng Nga Mi Thứ cho nàng: “Khi mở tay thả ra, vận lực cổ tay kết hợp với ngón tay gẩy động, khiến Nga Mi Thứ xoay sát lòng bàn tay với tốc độ cao, vừa có thể mê hoặc đối thủ, vừa phối hợp cùng bộ pháp thân pháp.”
Động tác của hắn đẹp mắt vô cùng. Dù Nga Mi Thứ vốn là binh khí thường do nữ tử sử dụng nhưng qua tay hắn lại thêm mấy phần dứt khoát, mạnh mẽ, không hề có vẻ mềm mại yếu đuối.
Một bộ chiêu thức múa ra trôi chảy như mây nước. Sau khi kết thúc, Khương Họa Thủy vỗ tay khen ngợi: “Không hổ là sư phụ! Thật lợi hại quá! Giỏi lắm!”
Vừa nói nàng vừa giơ ngón tay cái về phía hắn.
Suốt một tháng qua đã quen với những màn tự tâng bốc mặt dày của Khương Họa Thủy, Trường Dạ đối với mức độ khen ngợi thế này đã có thể mặt không đổi sắc mà tiếp nhận. Hắn đưa Nga Mi Thứ cho nàng để nàng tự luyện tập.
Đối với Khương Họa Thủy, việc nắm vững loại binh khí này không quá khó. Chưa đầy nửa tháng, nàng đã học thông toàn bộ thân pháp và kỹ xảo rồi nằng nặc đòi Trường Dạ so chiêu với mình.
Trong lúc không hay không biết, mùa hè đã trôi qua, tiết trời dần se lạnh, sang thu. Trong viện rơi đầy lá úa còn chưa kịp quét dọn. Hai người đứng đối diện nhau, gió thu khẽ lướt qua vạt áo, thuận tiện vờn nhẹ mái tóc nơi thái dương.
Khương Họa Thủy cầm Nga Mi Thứ, bất mãn nói với nam tử đối diện: “Sư phụ, sao người chỉ dùng gậy gỗ thôi vậy? Coi thường con quá rồi đó!”
“Câu này đợi con thắng đã…” Trường Dạ vẫn đánh giá thấp sự gian xảo của đồ đệ mình. Ngay trước bao ánh mắt, chưa đợi hắn nói hết câu, nàng đã chủ động tấn công.
Khương Họa Thủy chỉ vài bước đã áp sát. Nga Mi Thứ xoay sát lòng bàn tay, trông có vẻ chậm nhưng thực chất sắc bén vô cùng. Trường Dạ ngả người né tránh, nàng lại lặng lẽ vòng ra phía sau đánh úp. Thế nhưng Trường Dạ dường như mọc thêm mắt sau lưng, tay cầm trường côn chặn lại rồi không lùi mà tiến, ép nàng phải liên tục thoái lui.
Công kích của hắn dày đặc nhưng đều điểm đến là dừng, không hề làm nàng bị thương. Trái lại, Khương Họa Thủy chỉ có thể chống đỡ, hoàn toàn không có cơ hội phản công.
Mới qua vài chiêu đã thua, vậy chẳng phải quá mất mặt sao?
Khương Họa Thủy không chịu nhận thua, học theo Trường Dạ lấy công làm thủ. Vừa tránh ngang quét của trường côn, nàng vừa phản kích. Một chiêu bị hóa giải liền nối tiếp chiêu khác. Cứ thế, nàng mệt đến kiệt sức, người xem bên cạnh cũng bắt đầu chán còn Trường Dạ thì vẫn thở đều, mồ hôi chẳng rơi lấy một giọt.
Trường côn quét sát mặt đất, Khương Họa Thủy luống cuống né tránh, miệng la lớn: “Không đánh nữa không đánh nữa! Sư phụ, con không đánh nữa đâu! Mau dừng tay!”
Có kinh nghiệm lần trước, Trường Dạ không dừng ngay mà hỏi lại: “Thật sự không đánh nữa?”
Khương Họa Thủy vội vàng gật đầu: “Thật! Con nhận thua…”
Nhưng tay nàng lại nắm chặt Nga Mi Thứ rồi một tay khóa lấy trường côn trước mặt, tay còn lại xuyên qua thân côn, thẳng chỉ yết hầu hắn, cười hì hì bổ sung: “…mới là lạ!”
Trường Dạ nhìn nàng bằng ánh mắt “ta biết ngay mà”.
Hừm, không thấy không thấy!
Nàng mặt dày tuyên bố: “Ta thắng rồi!”
…
Ngày tháng cứ thế trôi qua, yên ả đến mức Khương Họa Thủy thỉnh thoảng quên mất mình là người trùng sinh, thậm chí có lúc hoảng hốt tự hỏi liệu kiếp trước chỉ là một cơn ác mộng. Nàng thường xuyên nhắc nhở bản thân về độ tuổi hiện tại, tránh để biểu hiện quá chín chắn khiến người khác nghi ngờ. Vì vậy ngoài luyện võ đọc sách, nàng vẫn giống kiếp trước, chạy nhảy vui đùa khắp nơi. Nhưng nhìn quỹ đạo thời gian gần như không khác gì đời trước, đôi lúc nàng lại âm thầm cầu mong kiếp này đừng gặp lại một số người.
Nàng không biết vì sao mình được trùng sinh, cũng không rõ chỉ dựa vào sức mình có thể thay đổi vận mệnh bi thảm hay không. Chẳng hiểu vì sao, trong lòng nàng luôn có chút bất an, cảm giác rằng chỉ cần tránh không yêu Hạ Trạc thôi thì vẫn chưa đủ để thay đổi tất cả.
Trận tuyết đầu mùa rơi đúng hẹn. Trong phòng đốt lò sưởi ấm áp, Khương Họa Thủy lười biếng không muốn luyện võ, Trường Dạ cũng không ép nàng. Hắn thường xuyên ra ngoài cả ngày, chẳng ai biết hắn đi làm gì.
Ai cũng có chút bí mật riêng, Khương Họa Thủy không có hứng thú dò xét.
Nàng ngồi trong phòng, trước bàn nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, mơ hồ nhớ lại khoảnh khắc trước khi chết, trong lòng chợt dâng lên chút tiếc nuối. Thâm cung đã tước đoạt tự do của nàng, cũng vô tình mài mòn đi tâm tính của nàng. Khi ấy nàng biết rõ mình chắc chắn phải chết, lòng như tro tàn. Việc hành động ngu xuẩn như bắt giữ Hạ Trạc là để chứng minh rằng trái tim Diệp Quỳ chưa từng nghiêng về phía nàng.
Mười năm sớm tối kề bên… nàng đem một tấm chân tình đổi lấy lại là một nhát đao không chút lưu tình. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ sớm nhưng khoảnh khắc ấy, nàng cảm nhận rõ ràng tia lửa cuối cùng trong tim mình… đã tắt.
Giờ nghĩ lại, trong mắt bọn họ, khi đó nàng chắc hẳn ngu xuẩn đến không thể cứu vãn được nhỉ?
Nếu đổi lại là bây giờ, trước khi chết nàng nhất định sẽ trút hết oán hận tích góp suốt mười năm rồi nói thẳng với Hạ Trạc rằng nàng đã sớm không còn yêu hắn nữa, người nàng thích chính là vị hoàng tử địch quốc mà hắn ghét nhất, Kỳ Cẩn!
Hắn là Hoàng đế thì sao? Trong mắt nàng, hắn chẳng là cái thá gì! Không chọc cho hắn tức đến thất khiếu bốc khói thì nàng không cam lòng!
Khương Họa Thủy lắc đầu, thở dài. Nàng đã không biết bao nhiêu lần hối hận vì khi ấy đầu óc mụ mị, không kịp làm Hạ Trạc nghẹn đến chết trước khi đi.
Những loại trái cây quý hiếm ấy ở Nam Sắt là hàng có tiền cũng khó mua, vì vậy đây là một vụ làm ăn cực lớn. Khương Thượng Thời đã chuẩn bị cho chuyến này rất lâu, thế nhưng kiếp trước, vụ buôn bán này không những không thành mà còn khiến ông tổn thất một khoản tiền khổng lồ.
Khi ấy nàng còn nhỏ, không biết rõ nội tình. Dù không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng nàng biết rằng vì việc này, mẫu thân trong lúc không hề hay biết mình đã mang thai đã bị sảy thai, lại còn tổn hại thân thể, từ đó về sau không thể mang thai thêm lần nào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
