So sánh như vậy, vị công tử Trường Dạ kia anh tư hiên ngang, khí chất bất phàm, thế mà lại trở thành sư phụ của Khương Họa Thủy! Sao có thể không khiến người ta nghiến răng tức tối cho được?
Thật không biết xấu hổ!
Nhân lúc Khương Lăng không để ý, Khương Vận Nghi hung hăng lườm nàng một cái.
Khương Họa Thủy bật cười. Nàng đã sớm biết mà. Ngay từ khi nàng dẫn Trường Dạ về Khương phủ, Khương Họa Thủy đã nhận ra ánh mắt của vị biểu tỷ này dính chặt lấy sư phụ nàng. Mấy đường muội khác tuy không lộ liễu như vậy nhưng ánh mắt dành cho nàng cũng chẳng giấu nổi sự ghen tỵ.
Ghen tỵ đi, cứ ghen tỵ đi, tức chết đi!
Khương Họa Thủy cố ý mở to đôi mắt, bày ra dáng vẻ ngây thơ không hiểu chuyện, dùng giọng trẻ con không cao không thấp hỏi một cách hiếu kỳ: “Biểu tỷ đang nói gì vậy? Muội chỉ là một đứa trẻ thôi mà!”
Khương Lăng cũng thấy đại nữ nhi nói chuyện quá đáng liền quở trách vài câu, đại khái là bảo nàng chú ý lời ăn tiếng nói, đừng tùy tiện bịa đặt về muội muội. Không ngờ lại châm ngòi cho cơn giận của Khương Vận Nghi, nàng lập tức đỏ hoe mắt, hung hăng trừng Khương Họa Thủy, quay sang gào lên với phụ thân: “Con mới là con gái của người! Vậy mà người lại giúp nó!”
Gào xong liền khóc lóc chạy đi. Khương Họa Thủy nhìn theo bóng lưng nàng ta, âm thầm trợn mắt một cái. Đối diện gương mặt sững sờ của Khương Lăng, nàng nhỏ giọng nói: “Thúc thúc đừng giận, có lẽ biểu tỷ chỉ là tâm trạng không tốt thôi.”
Nàng càng tỏ ra hiểu chuyện thì so sánh lại càng làm Khương Vận Nghi trông như vô cớ gây sự.
Khương Lăng thở dài, xoa đầu nàng nói: “A Vãn đúng là đứa trẻ ngoan. Thúc thúc thay biểu tỷ xin lỗi con, con đừng để bụng, được không?”
Khương Họa Thủy ngước nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. Tuy xuất thân võ tướng nhưng trên người hắn lại không có quá nhiều sát khí, có lẽ vì chưa từng trải qua chiến trường khốc liệt. Dẫu vậy, tính tình của một võ tướng cũng chẳng thể coi là ôn hòa. Nàng từng thấy Khương Lăng nổi giận với thẩm thẩm, với tiểu thiếp và các con của ông nhưng trước mặt nàng lại hiếm khi mất kiên nhẫn, ít nhất là chưa từng thật sự nổi nóng.
Thôi thì… nàng biết là mình đáng yêu.
Nhưng kiếp trước, sau khi nàng đã dốc sức cầu cho cả nhà thúc phụ được bình an, vì sao thúc phụ lại trơ mắt nhìn nàng và Tô Hoài Ninh giằng co đến sống dở chết dở mà chưa từng dang tay giúp đỡ? Ai cũng nói nàng không đấu lại được Tô Hoài Ninh là điều tất nhiên. Nàng không sinh được con, không được Hoàng thượng sủng ái, cũng chẳng có gia tộc chống lưng. Nàng đã vô số lần phản bác trong lòng rằng không phải vậy! Khương gia chưa từng sụp đổ, nhà thúc phụ nàng vẫn còn! Chỉ là đối với nàng, họ đã trở thành người dưng mà thôi.
Nàng đã từng nghi ngờ Hạ Trạc âm thầm khống chế Khương Lăng nhưng theo tin tức nàng thu thập được, sau khi được thả khỏi ngục, một nhà Khương Lăng đều bình an vô sự. Không lâu sau, Khương Lăng còn được Hoàng đế trọng dụng, thăng chức Trấn Quốc Đại tướng quân, nắm giữ binh phù.
Chuyện này… thật đáng để suy ngẫm.
Nàng xuất thần quá lâu, đến khi hoàn hồn thì bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Khương Lăng.
Thấy nàng lấy lại tinh thần, Khương Lăng đùa: “Nghĩ gì mà ngẩn người thế? Không nể mặt thúc thúc à?”
Khương Họa Thủy lắc đầu, hất hết những suy nghĩ rối ren ra khỏi đầu.
Nàng làm một cái mặt quỷ, nhe răng lè lưỡi với Khương Lăng: “Con chỉ là một đứa trẻ thôi, chẳng hiểu thúc thúc đang nói gì cả, lè lè lè…”
Nói xong liền chạy mất.
……
Trường Dạ vốn tưởng Khương Họa Thủy chỉ nhất thời hứng thú. Thế nhưng những yêu cầu hắn thuận miệng đưa ra, nàng đều làm đủ cả, nào là vác bao cát mấy cân chạy quanh sân trăm vòng, đứng tấn suốt một ngày dài… Mỗi lần làm xong nàng đều mệt đến mềm nhũn như bùn, vậy mà ngày hôm sau vẫn đúng giờ tìm đến hắn.
Dĩ nhiên Khương Họa Thủy biết những yêu cầu ấy là Trường Dạ cố tình làm khó. Nàng lặng lẽ chịu đựng bởi nàng đang đợi hắn nguôi giận, đợi tâm khí của hắn hạ xuống, thấy được thành ý của nàng rồi mới chịu dạy nàng chân tài thực học. Chỉ cần nghĩ đến việc sắp được học tuyệt thế võ công của cao thủ đệ nhất thiên hạ trong tương lai, nàng đã hưng phấn đến mất ngủ, toàn thân tràn đầy sức lực, ngày nào cũng cười tươi rói trước mặt Trường Dạ.
Người Khương gia nhìn vào, mỗi người một tâm tư. Khương phụ Khương mẫu dĩ nhiên là nhìn mà đau lòng, nhiều lần khuyên Khương Họa Thủy đừng hành hạ thân thể mình nữa. Khương Họa Thủy nửa làm nũng nửa khéo léo từ chối ý tốt của họ.
Lâm thẩm đi ngang qua thì dừng lại, lớn tiếng nói với mấy biểu tỷ phía sau: “Tiểu thư khuê các quan trọng nhất là học cầm kỳ thi họa, tam tòng tứ đức. Đôi tay này là để thêu đồ cưới, đừng có múa đao vung kiếm cho nổi chai! Kẻo lớn lên dù mặt mũi có xinh đẹp đến đâu, cũng chẳng có nhà nào dám rước!”
Khương Họa Thủy cười lạnh trong lòng, động tác trên tay chậm lại. Nàng tròn mắt nhìn bà ta, giọng lanh lảnh đáp: “Thẩm thẩm nói đúng quá ạ!”
Mọi người hơi bất ngờ nhìn sang nàng, chỉ thấy nàng cười ngây ngô như kẻ ngốc nhưng lời nói thốt ra lại đủ khiến người ta nghẹn họng.
Nàng nói: “Các tỷ muội nhớ đừng học theo ta nhé, dù sao các tỷ cũng không giống ta, trời sinh đã có một gương mặt danh xứng với thực. Lỡ sau này không có nhà chồng chịu rước thì khổ lắm đó.”
Có lẽ không ai ngờ một bé gái tám tuổi lại có thể mặt không đổi sắc nói ra lời tự luyến như vậy, mọi người đều bị độ dày mặt của nàng làm cho sững sờ, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Trường Dạ không nhịn được, phì cười một tiếng.
……
Trường Dạ thực sự bị ý chí của tiểu cô nương này làm cho chấn động. Hắn cũng nhận ra những lời nàng nói trước đó không phải để dỗ hắn, nền tảng của nàng quả thực không tệ. Suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng đúng một tháng sau ngày Khương Họa Thủy bái sư, hắn quyết định dạy nàng chút bản lĩnh thật sự.
Khương Họa Thủy vui mừng khôn xiết, có cảm giác như mây tan trăng hiện. Thực ra, một tháng khổ luyện trước đó đối với nàng không hề vô ích. Dù thân thể này mới tám tuổi, so với các bé gái cùng tuổi đã coi như khỏe mạnh, thậm chí mạnh hơn một vài bé trai nhưng chung quy vẫn là lớn lên trong nhung lụa. Muốn học võ cho vững thì nhất định phải có thể phách cường tráng hơn.
Kiếp trước, võ công nàng học phần lớn do thúc phụ Khương Lăng truyền dạy. Khi ấy nàng ham chơi lười biếng, nhiều chiêu thức chỉ học được cái dáng mà không chịu khổ luyện. Bù lại những loại ám khí nhỏ như phi tiêu thì chơi khá giỏi, thời thiếu niên còn được coi là tiểu bá vương kinh thành. Cho đến sau này, khi tiếp xúc với những góc tối mà trước kia nàng chưa từng thấy, nàng mới nhận ra việc học giỏi võ công quan trọng đến nhường nào. Đồng thời nàng cũng phát hiện, võ học Khương Lăng dạy nàng không phải thượng thừa, hơn nữa cũng không phù hợp với nàng.
Nghĩ kỹ thì rất dễ hiểu. Tuy Khương Lăng xuất thân võ tướng nhưng nhiều năm trấn giữ kinh thành, sở trường của ông là điều binh khiển tướng, võ nghệ lại thiên về sức mạnh, điều mà thân phận nữ tử như Khương Họa Thủy lại thiếu nhất.
Xét đến thân hình nhỏ bé của nàng, Trường Dạ đề nghị nàng bắt đầu học từ đoản đao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
