Khương Họa Thủy đã sớm đoán được hắn sẽ hỏi như vậy liền mỉm cười đáp: “Dù tiểu nữ chưa từng tận mắt gặp công tử nhưng phong thái anh tuấn của công tử đã sớm được các tỳ nữ truyền tai nhau nhắc đến. Huống chi công tử lại mang theo bảo kiếm, muốn không nhận ra cũng khó.”
Nghe tiểu thư nhà mình nói chuyện vớ vẩn một cách nghiêm túc, trong lòng Lang Nhi âm thầm oán thán nghĩ trong phủ làm gì có ai từng nói với tiểu thư về vị công tử này chứ.
Một phen lời lẽ ấy khiến Trường Dạ tạm thời không tìm ra sơ hở, hắn hỏi: “Giờ đã tìm được ta rồi, ngươi định làm gì?”
Khương Họa Thủy khẽ cười, không trả lời ngay mà gọi tiểu nhị mang trà ngon bánh ngọt lên. Tiểu nhị đáp lời rồi nhanh chóng lui xuống, chẳng mấy chốc đã bưng đồ đặt đầy bàn.
Nàng mời Trường Dạ ngồi xuống, bản thân cũng ngồi phịch lên ghế, rót hai chén trà rồi thong thả ăn bánh. Ăn liền mấy miếng bánh với trà, nàng mới nói: “Phụ thân mẫu thân của ta cũng vô cùng cảm kích ân cứu mạng của công tử. Những gì tiểu nữ có thể làm chỉ là mời công tử dùng chút trà bánh. Nhưng nếu công tử chịu theo ta về Khương phủ, lễ tạ ắt hẳn sẽ hậu hĩnh hơn nhiều. Công tử thấy sao?”
Trường Dạ trầm ngâm một lát, chậm rãi lắc đầu: “Không cần. Cứu ngươi chỉ là trùng hợp, tiện tay mà thôi, không cần long trọng cảm tạ.”
Khương Họa Thủy không hề bất ngờ. Nàng đã sớm biết Trường Dạ là người coi tiền tài danh lợi như mây khói. Năm xưa Hạ Trạc từng hứa hẹn quan tước cao sang, vàng bạc vô số, mỹ nhân vây quanh cũng chẳng thể lay động hắn. Như vừa phát hiện ánh nhìn của Trường Dạ dừng trên chiếc vòng tay, Khương Họa Thủy cười hỏi: “Đẹp không?”
Nói rồi nàng giơ cổ tay lên lắc lư, những sợi xích bạc va vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh.
Trường Dạ không lên tiếng.
Khương Họa Thủy tự nhiên nói tiếp: “Đây là món đồ của phụ thân ta bỏ ra giá cao mua từ thương nhân nước Cổ Tức, ta thích lắm.”
Khi nói câu này, nàng liếc thấy sắc mặt Trường Dạ thoáng thay đổi sau khi nghe ba chữ “nước Cổ Tức”.
“Ngươi biết gì chứ.” Trường Dạ nâng chén trà nhấp một ngụm, hương trà lập tức lan tỏa trong khoang miệng để lại dư vị ngọt nhẹ. Hắn cũng lười giả vờ thêm.
“Ta biết ngươi muốn thứ này.” Khương Họa Thủy nhìn chiếc vòng trên tay, ánh mắt nhẹ nhàng dừng lại trên thanh kiếm sau lưng hắn, nụ cười như hồ ly: “Hay là dùng kiếm của ngươi để đổi?”
Sắc mặt Trường Dạ lập tức lạnh xuống liền đặt chén trà xuống, đứng bật dậy: “Vậy thì chẳng còn gì để nói nữa.”
Không khí xung quanh như hạ thấp vài độ. Lang Nhi vội đứng chắn trước Khương Họa Thủy, sợ vị công tử này nổi giận sẽ ra tay với tiểu thư nhà mình.
“Thôi mà, ta đùa thôi.” Người trong cuộc lại cười vô tư như không có chuyện gì, đưa tay giữ lấy tay Trường Dạ, nàng ngẩng đầu chớp mắt nhìn hắn giống như một đứa trẻ vừa trêu chọc thành công.
“Thật ra ta muốn bái ngươi làm sư phụ, học võ công với ngươi.” Nghĩ một chút, nàng bổ sung: “Lần này là thật.”
“Thân phận của ta, ai nói cho ngươi biết?”
“Ngoài ta ra, không ai biết.” Nàng nghe vậy liền khựng lại, chu môi nhìn hắn: “Ngươi sẽ không giết một bé gái tay trói gà không chặt để diệt khẩu đâu nhỉ?”
Quả thật Trường Dạ không làm được chuyện như vậy. Nhưng kỳ lạ là bé gái này dường như rất hiểu hắn, câu nào cũng đánh trúng tính cách của hắn.
“Ta đồng ý.”
…
Mục đích đã đạt được, Khương Họa Thủy vui đến mức lấy danh nghĩa bái sư mà nài nỉ kéo Trường Dạ về Khương phủ. Trước mặt mọi người trong phủ, nàng kính hắn một chén trà bái sư.
Dù Trường Dạ có trầm ổn đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là thiếu niên mười sáu tuổi. Bị bao ánh mắt nhìn chằm chằm khi nhận chén trà bái sư của một bé gái, gương mặt trắng trẻo đỏ bừng, ánh mắt dán chặt vào chén trà trong tay không nhúc nhích.
Khương Họa Thủy nói rõ thân phận ân nhân cứu mạng của Trường Dạ với Khương phụ Khương mẫu. Trong phủ đã có không ít người từng gặp hắn nên hai người cũng không nghi ngờ.
Còn chuyện bái sư…
Khương Họa Thủy vừa đưa người về liền sai người pha trà, chẳng nói chẳng rằng đã bái sư ngay tại chỗ. Gạo nấu thành cơm, mọi người đều tận mắt chứng kiến, còn có thể nói gì nữa?
Sau khi sai người dọn dẹp xong phòng khách, Trường Dạ liền ở lại Khương gia.
*Sửa lại tên cha của nữ chính Khương Thượng Thì thành Khương Thượng Thời
Khương Thượng Thời nhìn ra thiếu niên tên Trường Dạ này là bị ép nhận con gái mình làm đồ đệ. Thấy hắn khí chất bất phàm, biết lễ nghĩa, lại là ân nhân cứu mạng của con gái, trong lòng sinh ra vài phần thiện cảm, tiếp đãi rất chu đáo. Khương mẫu cũng đối đãi với Trường Dạ hết sức khách khí, nhờ hắn bao dung sự tùy hứng nghịch ngợm của con gái.
Trường Dạ lại không kiêu không nịnh, điềm đạm đáp lời.
Khương Lăng vừa về phủ đã nghe nói Khương Họa Thủy tìm được ân nhân cứu mạng mấy hôm trước, còn bái hắn làm sư phụ học võ công. Nghe xong trong lòng hắn có chút không vui. Đúng lúc bắt gặp Khương Họa Thủy thay một bộ đồ gọn gàng, hào hứng chạy về phía phòng khách. Thấy hắn, nàng cũng chẳng dừng bước, chỉ vẫy tay gọi một tiếng: “Thúc thúc về rồi ạ!!”
Khương Họa Thủy chạy được hai bước thì phát hiện mình không nhúc nhích nổi. Quay đầu lại mới thấy cổ áo bị thúc thúc xách từ phía sau. Nàng giãy giụa hai cái không có kết quả, đành bất lực hỏi: “Thúc thúc làm gì vậy?”
Mặt Khương Lăng tối sầm: “Vội vội vàng vàng định đi đâu?”
“Con đi tìm sư phụ! Thúc thúc còn chưa biết đúng không? Con vừa bái một vị sư phụ, chính là ân nhân của con! Võ công của sư phụ lợi hại lắm!” Nói xong nàng cảm thấy không khí có chút không ổn, liếc thấy mặt thúc phụ xám xịt, xoay mắt liền hiểu ra, lập tức bổ sung: “Tất nhiên vẫn kém thúc thúc một chút.”
Sắc mặt Khương Lăng dịu đi đôi chút, trầm giọng nói: “Nếu đã vậy, sao còn phải tìm sư phụ khác? Thúc thúc dạy con không tốt sao?”
“A Vãn đương nhiên muốn học với thúc thúc rồi nhưng trên người thúc thúc mang trọng trách, công vụ bận rộn, làm sao có thời gian dạy con chứ? Dù thúc thúc có chịu tranh thủ thời gian quý báu, A Vãn cũng không muốn vì chuyện nhỏ của mình mà chiếm dụng thời gian của thúc thúc.”
Một phen lời nói này khiến Khương Lăng vừa ấm lòng vừa ngọt dạ, gương mặt u ám lập tức sáng rỡ như trời quang. Hắn phất tay, định thả Khương Họa Thủy đi.
Đúng lúc đó, biểu tỷ Khương Vận Nghi chẳng biết xuất hiện từ lúc nào bỗng lên tiếng: “Thật sự là không muốn làm lỡ thời gian của phụ thân hay là có ý đồ khác đây? Ta thấy công tử Trường Dạ kia tuấn tú bất phàm, e rằng Họa Thủy muội muội là mượn rượu giả say, sớm chọn sẵn phu quân cho mình rồi.”
Hiện tại Khương Vận Nghi đã mười bốn tuổi, đã đến tuổi nghị thân. Nhưng những nhà đến cầu hôn đều rất bình thường, tốt nhất cũng chỉ là con trai huyện lệnh kinh thành tên Giả Khôn. Thế nhưng Giả Khôn phong lưu thành tính, tướng mạo xấu xí, thái độ với nàng lại qua loa hời hợt, nhìn là biết chẳng phải lương nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
