A nương nghiêm túc như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện lớn gì sao? Nhưng vì sao lại phải nói riêng với nàng?
Khương Họa Thủy kìm nén sự sốt ruột trong lòng, cố nhớ lại kiếp trước vào thời điểm này đã xảy ra chuyện gì, nghĩ mãi vẫn không ra manh mối đành theo Lý thị đi vào trong.
Sau khi hai người vào phòng, Lý thị xác nhận không có ai liền chốt cửa lại, xoay người ngồi xổm xuống, nắm tay nàng, nét mặt dịu đi, nhẹ giọng nói: “Bây giờ không có ai, A Vãn nói thật với nương, lúc trước có phải là Khuynh Thành muội muội gọi con ra ngoài không?”
Hóa ra là chuyện này.
Khương Họa Thủy có chút bất đắc dĩ. Thì ra nương tưởng nàng sợ người khác nghe thấy nên mới ngắt lời mình. Thực ra nàng cũng không có ý che giấu cho Khương Khuynh Thành. Để Lý thị yên tâm, nàng gật đầu nói: “Lúc đó con đang ở trong phòng uống canh đậu xanh, Khuynh Thành muội muội đột nhiên vào nói trên núi Lê Sơn có rất rất nhiều hoa tường vi nên muốn cùng con đi xem. Trời nóng quá con không muốn đi nhưng muội muội không chịu đi về, thế là con đành đi cùng.”
Trong Khương phủ ai mà không biết Khương Họa Thủy thích nhất là hoa tường vi đỏ?
Sắc mặt Lý thị lạnh đi mấy phần rồi lại hỏi: “Vậy vì sao các con lại trốn người hầu?”
Khương Họa Thủy thầm nghĩ con đương nhiên biết rồi. Nhưng nàng không quên mình hiện tại chỉ là một bé gái tám tuổi liền chớp chớp mắt, rất khó hiểu hỏi: “Vì sao ạ?”
Lý thị nhíu mày, có chút khó xử: “Bởi vì họ… rốt cuộc cũng không phải là huynh đệ tỷ muội ruột thịt của con.”
Nghe thế nào cũng giống như lời chia rẽ tình cảm giữa trẻ con khiến một người lớn như bà trông có vẻ hẹp hòi. Nhưng so với an nguy của con gái, những điều đó chẳng đáng gì.
Điều Lý thị lo lắng là con gái không để lời bà vào tai, trái lại còn giận dỗi. Đang thấp thỏm suy nghĩ xem con gái sẽ nói gì, mình nên giải thích ra sao thì ngoài dự liệu, Khương Họa Thủy nghe xong không hề tức giận, trái lại nàng lộ ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ, ngẫm một lát rồi nhe răng cười nói: “Vậy nương sinh thêm cho con một đệ đệ hoặc muội muội ruột thịt chẳng phải là được rồi sao?”
Lý thị sững người, bật cười: “Tuổi nương đã lớn rồi…”
“Ai nói chứ? Nương vẫn là một đại mỹ nhân trẻ trung xinh đẹp mà!”
Lý thị mười bảy tuổi sinh Khương Họa Thủy, nay mới hai mươi lăm, hoàn toàn chẳng già chút nào.
…
Câu chuyện cứ thế bị lái sang hướng khác. Khó khăn lắm mới thoát khỏi Lý thị, Khương Họa Thủy liền vội vàng chạy đi tìm Trường Dạ.
Đáng tiếc là Trường Dạ không biết đã rời đi từ lúc nào, chỉ để lại một tờ giấy, trên đó viết: [Việc nhỏ nhấc tay, không cần để tâm].
Điều này vốn nằm trong dự liệu của Khương Họa Thủy. Nàng ôm quyết tâm nhất định phải gặp Trường Dạ nhưng cũng không vội.
Nàng có cách khiến Trường Dạ chủ động tìm đến mình.
Trường Dạ không phải là tên thật của hắn, hắn thực ra tên Độc Cô Trăn, là Thái tử điện hạ của một nước láng giềng từng bị Nam Sắt tiêu diệt từ nhiều năm trước. Hắn là huyết mạch hoàng thất duy nhất còn sót lại, trong cơ duyên xảo hợp được Kiếm Thánh thu lưu, nuôi dưỡng trưởng thành.
Thân thế của hắn được che giấu rất sâu, năm xưa chính nàng đã tự tay tra ra. Mà thứ Hạ Trạc dùng để lay động Trường Dạ chính là một chiếc vòng tay.
Chiếc vòng ấy là di vật của mẫu thân Trường Dạ, là thứ do mỗi đời hoàng đế tặng cho người mình yêu nhất. Nhưng sau đó trong lúc chạy nạn đã thất lạc, qua tay nhiều người rồi rơi vào tay Khương gia, trở thành một trong những món đồ hồi môn của Khương Họa Thủy.
Hiện giờ, chiếc vòng đó đang được đeo trên tay Khương Họa Thủy, nghênh ngang ra phố.
Lang Nhi thật sự không hiểu nổi, vết thương của tiểu thư còn chưa lành hẳn, sao tinh thần lại tốt như vậy, còn nhất quyết đòi ra ngoài dạo phố? Ra ngoài thì thôi, còn cố tình đeo một chiếc vòng nặng như thế. Dù rất đẹp nhưng đeo trên tay một bé gái tám tuổi nhìn rất kỳ quái.
Chiếc vòng được đúc từ bạc nguyên chất, hoa văn cổ điển phức tạp nối liền năm sợi xích bạc, trên mỗi sợi xích có một nhẫn ngọc. Chỉ là năm chiếc nhẫn ấy đều lớn hơn ngón tay Khương Họa Thủy một vòng, nhìn thế nào cũng giống như trẻ con trộm đeo trang sức của người lớn.
Khương Họa Thủy mặc kệ ánh mắt kỳ quái của Lang Nhi, nàng đội nắng đi khắp nơi dạo chơi như thể hứng thú với đủ thứ, mua không ít đồ. Đến khi nhận ra có một ánh nhìn khiến người ta như bị gai đâm sau lưng, nàng liền giả vờ đi không nổi, dẫn Lang Nhi và mấy người hầu vào trà lâu nghỉ chân.
Khương Họa Thủy cùng Lang Nhi lên tầng hai, để những người khác nghỉ ngơi ở tầng một. Khi lên lầu, Khương Họa Thủy thấp giọng dặn Lang nhi: “Một lát nữa nếu thấy ai đó đến thì đừng lên tiếng.”
Lang Nhi cảm thấy tiểu thư từ sau khi tỉnh lại dường như có chút khác lạ, thường hay thất thần không biết đang nghĩ gì, lúc nói chuyện thì chẳng giống một bé gái tám tuổi, lúc lại làm những chuyện nàng không sao hiểu được, thần thần bí bí.
Theo lý mà nói, nàng ta cũng xem như nhìn tiểu thư lớn lên, coi như một nửa tỷ tỷ. Nhưng khi nhận ra sự thay đổi của Khương Họa Thủy, Lang Nhi lại theo bản năng chọn cách giấu phu nhân và nghe theo lời dặn dò của tiểu thư.
Thật là kỳ quái.
Lang Nhi vừa gật đầu vừa nghĩ.
…
Khi nhìn thấy người trong gian phòng, Khương Họa Thủy mỉm cười.
Lang Nhi âm thầm kinh ngạc. Sao người tiểu thư muốn gặp lại là vị công tử hôm đó đã cứu tiểu thư vậy?
Họ quen nhau từ bao giờ thế?
Tuy trong đầu rối bời nhưng Lang Nhi vẫn nhớ lời dặn của tiểu thư, cố kìm nén không lên tiếng.
Từ lúc các nàng bước vào, ánh mắt đầu tiên của Trường Dạ liền rơi vào cổ tay Khương Họa Thủy, sau đó mới chậm rãi đối diện với đôi mắt cười cong cong của nàng.
Thiếu niên mười sáu tuổi mặc trang phục đen, thân hình cao thẳng, bên hông đeo một thanh kiếm. Vỏ kiếm mộc mạc không hoa mỹ. Nếu Khương Họa Thủy đoán không sai, thanh kiếm đó chính là bảo kiếm gia truyền của Độc Cô gia - Nguyệt Hồ.
Nghe nói thanh kiếm này khi vung trong đêm tối, kiếm ảnh tựa vầng trăng non, sáng trong linh động, vì thế mà có tên như vậy.
Người luyện võ xưa nay đều yêu thích thần binh lợi khí, Khương Họa Thủy cũng không ngoại lệ. Nay danh kiếm ở ngay trước mắt, nàng thật sự có chút ngứa tay muốn tiến lên nắm lấy chuôi kiếm, rút lưỡi ra xem phong thái của Nguyệt Hồ.
Có lẽ ánh mắt Khương Họa Thủy quá mức nóng rực, Trường Dạ nghiêng người né đi, tránh ánh nhìn của nàng đối với Nguyệt Hồ rồi lên tiếng hỏi: “Ngươi tìm ta?”
Khương Họa Thủy thu lại ánh mắt nói: “Vài ngày trước tiểu nữ bất cẩn rơi xuống vách núi, may được công tử cứu giúp. Sau khi tỉnh lại vốn định đích thân đến cảm tạ, nào ngờ công tử đã rời đi, trong lòng tiểu nữ vô cùng buồn bực, muốn tìm công tử mà không biết bắt đầu từ đâu. Không ngờ hôm nay công tử lại chủ động hiện thân, thật sự khiến tiểu nữ vừa mừng vừa sợ.”
“Tại sao ngươi biết là ta đã cứu ngươi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)