Nhìn gương mặt non nớt, ngây thơ của con gái, Khương phu nhân đau lòng nắm tay nàng, dịu giọng hỏi: “Thời tiết nóng thế này, chẳng phải A Vãn sợ nóng nhất sao? Vì sao lại dẫn muội muội lên núi?”
“Con vốn không muốn đi mà…” Khương Họa Thủy bĩu môi, lộ vẻ bất đắc dĩ.
Thấy Khương Họa Thủy sắp nói ra chuyện bất lợi cho mình, Khương Khuynh Thành sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, theo phản xạ thốt lên: “Khoan đã!”
Tiếng hét đột ngột và chói tai khiến mọi người giật mình, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía nàng ta.
Nhận ra mình biểu hiện quá khác thường, Khương Khuynh Thành lập tức cúi đầu, hạ giọng nói: “Bá phụ, bá mẫu, vị đại ca cứu A Vãn tỷ tỷ đang được sắp xếp ở sương phòng đã mấy ngày rồi. Giờ tỷ tỷ tỉnh rồi, có phải nên đích thân đến cảm tạ ân nhân không ạ?”
Chủ đề chuyển hướng gượng gạo, Khương phu nhân vừa định mở miệng quở trách thì đã bị Khương Họa Thủy ngắt lời.
Trong lòng Khương Họa Thủy khẽ động, dường như nghĩ ra điều gì đó. Nếu nàng không nhớ nhầm, người cứu nàng chính là Trường Dạ, đệ tử của Kiếm Thánh.
Người bình thường căn bản không thể xuất hiện dưới chân vực sâu, lại vừa hay cứu được một tiểu cô nương mắc trên cây. Kiếp trước nàng cũng phải về sau mới biết, người cứu nàng năm đó thực ra là đệ tử của Kiếm Thánh, võ học cực cao. Hạ Trạc từng muốn thu hắn về dưới trướng nhưng Trường Dạ độc lai độc vãng, hành tung bất định. Hạ Trạc phải tốn không ít công sức mới dẫn hắn ra, cuối cùng dùng một món đồ để giao dịch và mượn tay hắn trừ khử kình địch lớn nhất.
Nhìn Khương Khuynh Thành ra sức che giấu sự hoảng loạn trong lòng, Khương Họa Thủy thấy buồn cười. Trong mắt nàng bây giờ, nhất cử nhất động của Khương Khuynh Thành đều lộ ra vẻ vụng về của trẻ con, mọi tâm tư đều không chỗ ẩn thân, nàng căn bản không để vào mắt. Lần này nàng cũng vốn không định đi mách lẻo.
Hừ, mách lẻo kiểu trẻ con ấy, chỉ có con nít mới làm. Giờ nàng càng hứng thú với Trường Dạ hơn. Thế là Khương Họa Thủy túm tay áo Khương phu nhân, cười nói: “A nương, muội ấy nói có lý, con muốn đi cảm tạ ân nhân!”
Khương phu nhân vốn đã nắm chắc tám chín phần, tuy Khương Khuynh Thành là con của lão nhị, bà với tư cách bá mẫu không nên làm khó một đứa trẻ bảy tám tuổi nhưng nghĩ đến việc nếu không phải con gái mình mạng lớn, hai mẹ con bà đã âm dương cách biệt thì trong lòng liền tức không chịu nổi.
Bị Khương Họa Thủy ngắt lời, cơn giận kia lập tức nghẹn ở cổ họng, không lên không xuống. Bà nhìn Khương Khuynh Thành rồi lại nhìn Khương Họa Thủy, thầm lắc đầu, chỉ đành phất tay cho qua, để nàng ta đi vậy.
Đoán được tâm tư của mẫu thân, Khương Họa Thủy chỉ có thể mỉm cười trấn an.
Một chân nàng vừa chạm đất, bỗng cảm thấy đám người từ ngoài vào trong chậm rãi tách ra một lối đi. Nàng nghe thấy tiếng gì đó gõ xuống đất nhịp nhàng “cộp cộp”, còn chưa kịp nghĩ xem là ai, thì người kia đã chưa tới mà tiếng đã tới trước.
“Tôn nữ bảo bối của ta ơi! A Vãn à!” Giọng điệu kéo dài ấy, Khương Họa Thủy chỉ từng nghe từ một người là tổ mẫu của nàng.
Nghe giọng nói quen thuộc này, hốc mắt Khương Họa Thủy cay xè. Nàng lặng lẽ cúi đầu chớp mắt, nuốt nước mắt vào trong.
Năm mười lăm tuổi, nàng xác định mình thích Hạ Trạc, bản thân vốn chưa từng nghĩ đến che giấu, thẳng thắn bày tỏ tâm ý với gia đình. Khi đó cả Khương gia đều không coi trọng, chỉ có tổ mẫu từ đầu đến cuối luôn ủng hộ nàng. Khi ấy tổ mẫu nói: “A Vãn nhà ta là cô nương tốt ưu tú, ánh mắt ắt cũng rất tốt. Đây là lần đầu A Vãn thích một nam tử phải không? Tổ mẫu nói con nghe, đừng nghe mấy lời cổ hủ của cha mẹ con rằng nữ nhi phải giữ ý. Thích ai nhất định phải để hắn biết, phải đối xử tốt với hắn, để hắn thấy được cái tốt của con. Bất kể A Vãn làm gì, tổ mẫu đều tin con.”
Nhưng nàng lại phụ lòng tin ấy, yêu nhầm người.
Khi nàng gả cho Hạ Trạc, tổ mẫu đã qua đời. Trước lúc lâm chung, bà nói tâm nguyện lớn nhất là được thấy A Vãn khoác lên bộ giá y đẹp nhất trần gian, gả cho người mình yêu. Cuối cùng bà lại mang theo tiếc nuối ấy rời đi.
Khương Họa Thủy hoàn hồn thì thấy tổ mẫu đã chống gậy ngồi bên giường nàng, từ đầu đến chân nhìn kỹ một lượt rồi giận dữ trừng mắt Khương Lăng đứng bên, mắng: “Cái thằng bất hiếu này, thật làm ta tức chết!”
Vốn thấy lão phu nhân đến, vẻ mặt xót thương nhìn Khương Họa Thủy, mọi người còn tưởng chẳng liên quan đến mình, chuẩn bị lui ra. Khương Lăng nằm mơ cũng không ngờ bà lão lại đột ngột trở mặt quở trách hắn.
Mọi người nghe vậy đều im lặng.
Sự thiên vị của lão phu nhân đúng là không còn gì để nói. Chẳng cần nói cả hai đều là cháu ruột, xét về tuổi tác thì Khương Khuynh Thành còn nhỏ hơn, vậy mà bà lão lại trách muội muội không chăm sóc tốt tỷ tỷ?
Nghe đến đoạn đầu, trái tim Khương Họa Thủy khẽ nảy lên, còn tưởng tổ mẫu đã biết chuyện gì. Nghe đến sau vừa bất đắc dĩ vừa cảm động. Nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao thê thiếp và con cái của tiểu thúc đều không ưa nàng.
Khương Lăng vừa mở miệng, còn chưa kịp nói thì đã bị giọng nói khác cắt ngang.
Khương Khuynh Thành vừa kinh vừa giận, ấm ức nhìn tổ mẫu nói: “Tổ mẫu! Ta cũng là tôn nữ của người mà!”
Tuy nàng ta không nói thẳng nhưng trong mắt lộ rõ sự oán trách và tủi thân, gần như viết hai chữ “thiên vị” lên mặt.
Nhưng tổ mẫu lại thẳng thắn đáp: “Ngươi là tôn nữ của ta không sai, nhưng ngươi không chăm sóc tốt A Vãn, hại nó bị thương, vậy là ngươi sai.”
Mọi người lại im lặng. Khương Khuynh Thành lộ vẻ không thể tin nổi. Khương Họa Thủy lặng lẽ cúi đầu, khẽ ho vài tiếng để che giấu tiếng cười sắp không kìm được.
Khụ khụ, không hổ là tổ mẫu ruột thịt của nàng.
Dưới áp lực từ ánh mắt của mẫu thân, lại nghĩ đến việc người hầu đều đang nhìn, chỉ có thể tạm thời thiệt thòi cho đứa nhỏ vậy.
Thế là Khương Lăng gọi Khương Khuynh Thành đang trốn ở bên cạnh sắp khóc: “Mẫu thân nói đúng, mau, Khuynh Thành, đến xin lỗi tỷ tỷ đi.”
Lời này vừa dứt, Khương Khuynh Thành lập tức trợn to mắt, lùi lại một bước, theo phản xạ muốn từ chối. Khi lùi lại, nàng ta va phải góc bàn, hơi đau. Trong lòng Khương Khuynh Thành càng uất ức nhưng bỗng bình tĩnh lại. Nàng liếc nhìn xung quanh, hiểu phụ thân là vì thể diện nên đành không cam không nguyện xin lỗi Khương Họa Thủy.
Dáng vẻ làm bộ làm tịch ấy khiến tổ mẫu không mấy hài lòng nhưng Khương Họa Thủy lại mỉm cười tha thứ cho nàng…
Mới là lạ.
Nàng ta chỉ là không muốn lãng phí thời gian mà thôi.
…
Sau khi mọi người rời đi, tổ mẫu kéo tay Khương Họa Thủy hỏi han đủ điều, lại sai người mang đến rất nhiều bổ phẩm bà cất giữ đến khi mệt mới rời đi.
Khương Họa Thủy đã mười mấy năm không gặp tổ mẫu, đương nhiên có rất nhiều điều muốn nói nhưng lúc này chưa phải thời điểm tốt nhất. Khó khăn lắm mới đợi tổ mẫu về phòng nghỉ ngơi, nàng lập tức muốn đi tìm Trường Dạ.
Vừa ra cửa, lại đúng lúc gặp mẫu thân bước vào. Khương Họa Thủy gọi một tiếng “Nương”, không ngờ lại bị bà kéo lại.
Lý thị nghiêm mặt nói: “A Vãn, vào trong một chút, nương có lời muốn nói với con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)