Trong sân, những nụ hoa táo trên cây lần lượt hé miệng như đang mỉm cười. Nắng hè rực rỡ chiếu xuống khiến lá cây xanh mướt, ve sầu kêu râm ran, cảnh vật yên bình đến lạ.
Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh ấy, trong khuê phòng nọ lại bao trùm một bầu không khí nặng nề.
Trên giường nằm một bé gái nhỏ nhắn, da thịt hồng hào như ngọc, trông chỉ chừng bảy, tám tuổi. Lúc này nàng vẫn còn hôn mê, xung quanh vây kín người, ai nấy đều lo lắng nhìn chằm chằm. Đám người hầu quỳ sát bên, gương mặt đầy sợ hãi, không ai dám thở mạnh, chỉ sợ lại chọc giận gia chủ.
Khương Họa Thủy chỉ cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Khi nàng khó nhọc mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là một gương mặt vô cùng quen thuộc.
Là mẫu thân đã qua đời hai năm trước của nàng! Bên cạnh mẫu thân là Khương Thượng Thì, phụ thân nàng, còn có cả tiểu thúc Khương Lăng của nàng…
Khoan đã?
Trong khoảnh khắc ấy, Khương Họa Thủy bỗng nhận ra có điều không ổn.
Đây… chẳng lẽ không phải âm phủ sao? Vì sao tiểu thúc cũng ở đây? Hay là sau khi nàng chết, Hạ Trạc lại ra tay thêm một lần nữa, diệt sạch cả Khương gia?
Tiếng khóc đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của nàng.
Khương Thượng Thì vừa dịu dàng trấn an Khương phu nhân, vừa đưa tay xoa nhẹ lên đầu Khương Họa Thủy, giọng nói ấm áp: “A Vãn cuối cùng cũng tỉnh rồi. Lần sau không được nghịch ngợm như thế nữa, nghe chưa?”
Hơi ấm nơi đỉnh đầu khiến sống mũi Khương Họa Thủy cay xè. Từ sau khi nàng gả cho Hạ Trạc, phụ thân hiếm khi còn thân mật như vậy. Ngoài việc dạy nàng kinh doanh và cách đối nhân xử thế, phần nhiều là những cái thở dài mệt mỏi.
Nhưng… phụ thân vừa nói gì?
Nàng nghịch ngợm?
Khi hoàn hồn lại, Khương Họa Thủy mới chậm chạp nhận ra thân thể mình dường như đã nhỏ đi.
“A nương…” Vừa nghe thấy giọng nói của chính mình, nàng lập tức sững lại.
Cùng lúc đó, một ý nghĩ không thể tin nổi lóe lên trong đầu. Nàng đổi sang hỏi một câu khác: “Bây giờ… hoàng đế là ai?”
Mọi người đều không ngờ nàng lại đột ngột hỏi như vậy, nhất thời không ai trả lời kịp.
Thấy vậy, Khương Họa Thủy hơi sốt ruột lại hỏi tiếp: “Có phải là Nam Phong Đế Hạ Ng…”
Lời còn chưa dứt, miệng nàng đã bị Khương Thượng Thì nhanh chóng che lại. Ông nghiêm mặt nói: “Không được gọi thẳng tên húy của hoàng thượng.”
Nói xong, thấy vẻ mặt con gái đột nhiên trở nên kinh ngạc lẫn mờ mịt, Khương Thượng Thì không khỏi lo lắng, quay sang dặn đám người hầu đang quỳ: “Mau đi mời đại phu tới xem cho tiểu thư.”
Người hầu vội vàng chạy đi. Khương Họa Thủy dần dần lấy lại bình tĩnh, trong lòng đã có đáp án, nhưng vẫn hỏi thêm một câu: “A nương… con mấy tuổi rồi?”
Thấy con gái tỉnh lại mà hành động khác thường như thể bị ngã hỏng đầu, nước mắt Khương phu nhân lại suýt trào ra. Nhưng sợ làm nàng hoảng, bà cố nén xuống, vuốt ve gương mặt con, dịu dàng đáp: “A Vãn nhà ta… tám tuổi rồi.”
Bàn tay giấu dưới chăn của Khương Họa Thủy lén véo mạnh vào chính mình một cái.
Đau.
Đại phu rất nhanh đã tới. Sau khi bắt mạch và kiểm tra kỹ lưỡng, ông nói nàng không có gì đáng ngại, những vết thương ngoài da chỉ cần dưỡng tốt thì sẽ không để lại sẹo.
Trong lúc đại phu thăm khám, Khương Họa Thủy đã rơi vào dòng hồi tưởng. Đến khi tiễn đại phu rời đi, nàng mới nhớ lại chuyện mình bị thương lần này.
Lúc ấy tổ mẫu của nàng vẫn còn sống. Tổ mẫu sinh được hai người con trai. Phụ thân nàng, Khương Thượng Thì, theo đường kinh doanh, là trưởng tử. Hiện tuy chưa phải phú thương số một kinh thành nhưng gia sản đã tích lũy không ít, đang ở thời kỳ hưng thịnh. Người con thứ là Khương Lăng, theo đường võ, hiện giữ chức Chính tứ phẩm Trung Vũ tướng quân.
Phụ thân và mẫu thân khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, tình cảm vô cùng sâu đậm. Dù mẫu thân chỉ sinh một mình nàng, phụ thân cũng chưa từng nạp thiếp. Vì hai người thường xuyên theo thương đội bôn ba bên ngoài nên từ nhỏ Khương Họa Thủy đã sống cùng tiểu thúc. Tiểu thúc đối với nàng rất tốt, dạy nàng tập võ. Nhưng mấy vị đường tỷ muội lại chẳng thích nàng.
Thuở nhỏ, nàng không hiểu sự đố kỵ giữa các cô gái, thật lòng coi bọn họ là bạn bè đồng trang lứa. Vì vậy, khi đường muội Khương Khuynh Thành rủ nàng lên núi chơi, dù nàng sợ nóng không muốn đi nhưng vẫn bị lời ngon ngọt của đối phương thuyết phục mà gật đầu đồng ý.
Bây giờ nghĩ lại, nàng không khỏi thở dài. Có những người từ trong xương cốt đã xấu xa.
Nàng không thể ngờ rằng, một tiểu cô nương chỉ bảy tám tuổi lại có thể vì ghen tỵ mà muốn mưu sát người khác.
Sau khi lên núi, Khương Khuynh Thành cố ý dẫn nàng rời xa toàn bộ người hầu rồi đưa nàng tới mép vách núi. Nhân lúc nàng không để ý, từ phía sau nhẹ nhàng đẩy một cái khiến nàng liền rơi xuống.
May mắn là nàng mệnh lớn, mắc vào một thân cây nên được người phát hiện cứu về.
Sau đó, đối diện với gương mặt vô tội của Khương Khuynh Thành, nàng lại tưởng thật là mình không đứng vững. Mọi lời nói đều nuốt xuống còn chủ động nhận lỗi với phụ mẫu vừa vội vã chạy về, nói là do mình ham chơi, không liên quan đến người khác.
Về sau, theo tuổi tác lớn dần, Khương Họa Thủy ngày càng xuất chúng, sự ghen ghét của Khương Khuynh Thành cũng không che giấu nổi. Đối phương liên tiếp giở trò sau lưng muốn khiến nàng mất mặt.
Đến khi Khương gia bị xét nhà, tiểu thúc và gia đình nhờ nàng mà thoát nạn, Khương Khuynh Thành chẳng những không biết ơn, trái lại còn mỉa mai châm chọc nàng cùng phụ mẫu, bỏ đá xuống giếng.
Từng món nợ, từng món nợ một…
Khương Họa Thủy nhớ rõ mồn một. Giờ ông trời đã cho nàng một cơ hội làm lại, nàng sẽ tính sổ từng khoản. Nghĩ đến đây, nàng quay sang Khương Khuynh Thành đang đứng một bên, gương mặt đầy vẻ lo lắng, khẽ mỉm cười.
Khương Khuynh Thành còn nhỏ, thấy Khương Họa Thủy bỗng dưng mỉm cười với mình, trong lòng càng thêm bất an, sắc mặt cũng không giữ nổi.
“A nương, con nhớ người quá!” Khương Họa Thủy nhào vào lòng Khương phu nhân, gương mặt nhỏ cọ qua cọ lại, giọng nói mềm mại non nớt, tràn đầy sợ hãi và ỷ lại sau cơn tai nạn.
Khương phu nhân cũng xót xa ôm chặt lấy nàng.
Những năm qua, bà và Khương Thượng Thì vì chuyện làm ăn mà hiếm khi ở bên A Vãn. Lần này nghe tin con xảy ra chuyện, bà vừa kinh hãi vừa sợ hãi, bỏ hết mọi việc trong tay, chỉ mong mau chóng trở về bên đứa con gái bảo bối.
Đột nhiên, bà nghe Khương Họa Thủy lẩm bẩm khe khẽ: “Biết vậy… con đã không đồng ý đi lên núi cùng Khuynh Thành muội muội.”
Trái tim Khương phu nhân chợt thắt lại. Bà nhẹ giọng hỏi: “A Vãn nói gì thế? Nương nghe không rõ.”
Khi hai vợ chồng họ trở về, nhìn thấy con gái bị thương hôn mê, bà gần như phát điên. Hỏi người hầu thì chẳng ai nói rõ ràng, chỉ có Khương Khuynh Thành khăng khăng một mực nói rằng là Khương Họa Thủy nằng nặc kéo nàng ta lên núi chơi, lại cố ý tránh người hầu, cuối cùng vì không chú ý mà trượt chân rơi xuống vách núi.
Bà rất rõ tính tình con gái mình. Dù có chút tùy hứng nhưng tuyệt đối không phải người hấp tấp liều lĩnh. Chỉ là lúc đó, người biết chuyện chỉ có Khương Khuynh Thành và Khương Họa Thủy đang hôn mê, lại nghĩ trẻ con nhỏ tuổi gặp chuyện như vậy hẳn sẽ không nói dối nên bà đành cho rằng con gái mình vì bốc đồng mà chịu thiệt.
Nhưng bây giờ nghe vậy thì dường như còn có ẩn tình khác?
Nếu thật sự là lỗi của A Vãn, bà có thể chấp nhận. Nhưng nếu là có kẻ cố ý hại người thì bà nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con gái mình!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Khương phu nhân trở nên sắc bén, liếc nhìn Khương Khuynh Thành một cái. Đối phương lập tức tái mặt, trái tim Khương phu nhân đã có thêm vài phần chắc chắn.
“Ơ? A Vãn có nói gì đâu ạ.” Khương Họa Thủy cố ý giả ngu nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)